Me before you: Trước ngày em đến

Me before you: Trước ngày em đến

Tôi sẽ không bao giờ hối hận vì bất cứ điều gì mình từng làm. Bởi phần lớn thời gian trong đời, tất cả những gì bạn có để đắm chìm vào chính là những kí ức đó.

Me Before You: Trước ngày em đến

* Bài viết có thể tiết lộ một phần nội dung bộ phim.

Tôi chưa từng bao giờ, dù trong giấc mơ, hay chỉ là một thoáng mảy may trong tiềm thức, nghĩ rằng có một ngày nào đó tôi sẽ đi tới rạp chiếu phim, và xem phim một mình. Ấy vậy mà cũng có một ngày, điều ấy trở thành hiện thực. Và đó là lần thứ ba tôi xem “Me Before You”, ba lần – ở ba thành phố khác nhau, cách nhau hàng chục ngàn cây số.

Cái trải nghiệm xem phim một mình ấy, cũng không đến nỗi kinh khủng như tôi đã từng tưởng tượng. Chỉ trừ… cảm xúc của chính tôi về bộ phim. Xin đừng hiểu sai ý của tôi, “Me Before You” hoàn toàn không phải là một bộ phim dở tệ – ngược lại là đằng khác (nếu không hay thì tôi cũng chẳng xem đi xem lại nó bao nhiêu lần 😌).

Chuyện phim xoay quanh hai nhân vật. Nam chính William “Will” Traynor, một chàng 31 tuổi, đẹp trai, với sự nghiệp thành công và gia đình giàu có, đã từng đi rất nhiều nơi trên thế giới. Một tai nạn motor bất ngờ khiến anh bị liệt gần như toàn bộ cơ thể, chỉ trừ gương mặt và một chút ít cử động của ngón tay. Will trở thành một người mất đi tất cả, phải ngồi xe lăn và cần người hỗ trợ trong mọi sinh hoạt hàng ngày. Tệ hơn cả, đối với Will, niềm hy vọng để sống và để tồn tại thêm trên cõi đời cũng không còn.

Ngược lại. Louisa “Lou” Clark là một cô gái quê mùa, với gu thời trang cực kỳ “í ẹ” và lỗi thời. Nhà nghèo, cô chẳng sở hữu một thứ gì, Lou dành hết phần lớn thời gian của cuộc đời mình ở ngôi làng nhỏ nơi mà cô đã sinh ra và lớn lên, cùng cậu bạn trai đã quen 7 năm Patrick. Lou không học đại học, cũng chẳng có một định hướng rõ ràng gì về tương lai của mình. Lou nhận công việc chăm sóc Will chỉ vì cần tiền nuôi sống gia đình, và đó là công việc duy nhất mà Lou có thể làm. Nhưng Lou có nhiều thứ hơn là cô tưởng…

Bằng tinh thần lạc quan, trái tim nhân hậu và tấm lòng chân thành của mình, Lou đã đem đến cho Will – lúc này đã trở thành một chàng trai ốm yếu, cô độc và đầy mặc cảm – những tháng ngày vui vẻ, với những trải nghiệm mà anh nghĩ rằng sẽ không bao giờ còn có thể được trải qua thêm một lần nữa trong cuộc đời. Mỗi lần Lou xuất hiện, cô luôn làm Will vui bởi những bộ trang phục lòe loẹt, chẳng ăn nhập gì với nhau, mặc dù anh không thể hiện chút gì trên gương mặt.

Vốn là người đơn giản và thích chuyện trò, Lou không ngần ngại kể cho Will về bài hát trẻ con mà cô thường hay nghe, hay về cái sở thích kỳ lạ với đôi tất ong vàng mà cô yêu thích khi còn bé. Lou lóng ngóng, vụng về với cái dáng đi quê mùa, nhưng chẳng bao giờ cố thể hiện, hay che giấu cảm xúc của mình. Những điều đó khiến cô có lúc đáng thương, nhưng có lúc lại đáng yêu đến lạ. Và quan trọng hơn cả, chính sự ngây ngô, đơn giản, quê mùa ấy của Lou đã làm cho Will trở nên động lòng. Những tình cảm tưởng chừng như đã nguội lạnh trong anh, từng chút từng chút một lại trở về bên Lou.

Will dần mở lòng với Lou, anh tâm sự và lắng nghe Lou nói về cuộc sống đơn giản và buồn tẻ của mình. Will chỉ cho Lou thấy rằng cuộc sống này vẫn còn rất nhiều điều ở phía trước, và cô cần phải tự tin, khám phá cuộc sống ấy thay vì chỉ hài lòng với những gì ở trước mắt. Ở bên Will, Lou có biết bao nhiêu lần đầu tiên ý nghĩa: lần đầu xem phim có phụ đề, lần đầu xem đua ngựa, lần đầu di coi hòa nhạc cổ điển, lần đầu tiên lặn xuống đáy đại dương. Đó không chỉ là những lần đầu tiên, mà còn là những cơ hội để cô mở rộng thế giới quan của mình và thay đổi tương lai.

Lou và Will cùng ngắm sao và đi dạo trên bờ biển.

Will và Lou cùng nhảy với nhau trên chiếc xe lăn của Will, trong lễ cưới cô bạn gái cũ của Will và người bạn thân trước đây của anh.

Bám sát nội dung của câu chuyện gốc, bộ phim như lời minh chứng cho lập luận lý tính rằng, một tình yêu đẹp khiến cho bạn trở thành một con người tốt hơn lên, chứ không phải biến bạn trở thành con người khác. Xuyên suốt bộ phim, tình cảm chân thành của Louisa không khiến cho William trở thành một con người khác. Những gì cô dành cho anh không khiến anh từ bỏ quyết định được tự nguyện từ giã cõi đời này. Tình yêu của Lou đã không thay đổi được Will như những gì Lou đã vô cùng kỳ vọng. Nhưng sau tất cả, cái cách mà anh nhìn nhận cuộc sống này đã khác đi rất nhiều kể từ ngày anh gặp Louisa.

Cuốn phim kết thúc. Tôi vẫn nhớ gương mặt có phần đắc thắng của Will lúc nhìn thấy Lou tiu nghỉu vì thua cược đua ngựa, kết cục mà anh đã đoán trước. Tôi nhớ vẻ mặt buồn bã của Will lúc Lou lái xe đưa anh về nhà sau buổi hòa nhạc: “Anh chưa muốn vào. Anh chỉ muốn được là một người đàn ông, tới buổi hòa nhạc cùng một cô gái trong bộ đầm đỏ. Chỉ vài phút nữa thôi…” – Đối với người khác, đó có thể chỉ là một điều đơn giản. Còn đối với Will lúc này, thì điều giản đơn ấy lại là một thứ quá xa xỉ đối với anh. Và trong chốc lát, chính Will cũng không muốn mất đi cái niềm hạnh phúc nhỏ nhoi ấy.

I don’t want to go in yet. I just want to be a man who’s been to a concert, with a girl in a red dress. Just a few minutes more…

Hôm nay tôi viết bài này, là một ngày sau lễ Tình nhân. Một lễ Tình nhân một mình khác trong cuộc đời. Ở một nơi khác, một thế giới khác, với bộn bề những công việc chưa bao giờ kết thúc. Và tôi vừa xem xong “Me Before You” thêm một lần nữa…

Tôi nhớ đêm mưa trong căn phòng bên bờ biển, Will nhìn vào mắt Lou và nói với cô: “Don’t go back to your room tonight, Clark.” – Và rồi Lou lặng im, nhẹ nhàng trèo lên giường và nằm cạnh Will. Thật bình yên. Tôi nhớ Lou nhảy nhót trên bờ biển, dưới cả một bầu trời đầy sao. Sự hồn nhiên của cô đã khiến cho Will bật cười, những nụ cười hiếm hoi mà anh có được trong suốt những tháng ngày dài đắm chìm trong đau khổ và tuyệt vọng, tưởng chừng như vô tận của cuộc đời anh.

Và tôi nhớ ánh mắt đau khổ và tuyệt vọng của cả hai, khi những tưởng Will đã từ bỏ ý định về quyền được chết. Nhưng trái lại, Will đã muốn Lou đi theo cùng anh để chứng kiến cái chết của mình. Có thể với nhiều người, đó là một quyết định thật ích kỷ. Nhưng đối với tôi, tôi nghĩ rằng thật khó để Will có thể đưa ra quyết định ấy một lần nữa. Tôi nói “một lần nữa”, là bởi vì quyết định đó đã được Will đưa ra từ trước khi gặp Lou, để rồi cuộc sống của anh đã thay đổi thật nhiều kể từ khi cô đến.

Anh đã phải quyết định, lựa chọn giữa việc nắm giữ những niềm hạnh phúc nhỏ nhoi, làm khổ bố mẹ của mình, làm khổ người mà anh đã thương yêu đến hết cuộc đời – Lou, và tự kết thúc cuộc sống của mình, để cho những người mà anh thương yêu cơ hội, để được trở lại, để sống cuộc sống vui vẻ và hạnh phúc của họ. Đó là một quyết định thật khó khăn, nhưng là một người đàn ông từng trải, chín chắn và đã trưởng thành, bản thân Will biết đó chính là điều tốt nhất cho tất cả.

Bằng cách riêng của mình, Will chăm sóc cho Lou, đưa cô đến Paris sau khi anh chết. Paris đầy nắng, với những chiếc ghế của những quán cà phê trên những vỉa hè chưa từng phai nhạt trong ký ức của Will. “Bên kia cầu, phía bên phải là L’Artisan Parfumeur. Em hãy vào đó và thử cái mùi Papillon Extreme ấy. Anh đã luôn nghĩ rằng mùi nước hoa ấy sẽ rất hợp với em… Đừng nghĩ về anh quá nhiều. Anh không muốn em buồn. Hãy sống tốt. Hãy sống. Anh sẽ đi bên em, mỗi bước mà em đi trên con đường của mình. Yêu em. Will.

Biết được những khiếm khuyết của mình, và quyết định ra đi, đó là điều mà Will sẽ không bao giờ hối tiếc khi đã ở phía bên kia thế giới này. Hạnh phúc: là khi được đứng ở bên lề, và nhìn những người mình yêu thương hạnh phúc.

I will never, ever regret the things I’ve done. Because most days, all you have are places in your memory that you can go to.

Clark.

A few weeks should have passed by the time you read this. If you followed the instructions, you’ll be in Paris on one of those chairs that never sit quite level on the pavement. I hope it’s still sunny. Across the bridge to your right you will see L’Artisan Parfumeur. You should try the scent called Papillons Extrême. I always did think it would smell great on you.

There are a few things I wanted to say and couldn’t, because you would have got all emotional and you wouldn’t have let me finish.

So, here it is. When you get back home, Michael Lawler will give you access to a bank account that contains enough to give you a new beginning. Don’t start panicking. It’s not enough for you to sit around for the rest of your life, but it should buy you your freedom. At least from that little town we both call home.

Live boldly, Clark. Push yourself. Don’t settle. Wear those stripy legs with pride. Knowing you still have possibilities is a luxury. Knowing I might have given them to you has eased something for me. So, this is it.

You are scored on my heart, Clark. You were from the first day you walked in with your sweet smile and your ridiculous clothes. And your bad jokes and your complete inability to ever hide a single thing you felt.

Don’t think of me too often. I don’t want you getting sad.

Just live well.
Just live.

I’ll be walking beside you every step of the way.

Love, Will.

“You only get one life. It’s actually your duty to live it as fully as possible.” – Em chỉ sống một cuộc đời. Đó là trách nhiệm của em để sống cho trọn vẹn nó với tất cả những gì mà em có thể.

Và sau em… là một khoảng trống vĩnh hằng.

Ed Sheeran – Photograph (“Me Before You” OST)

Imagine Dragons – Not Today (“Me Before You” OST)

2 Kommentare

  1. Avatar

    Khi xem phim này, tới khi Will nói rằng Đừng đi, Anh chỉ muốn ngồi một lát bên Cô gái mặc đầm đỏ, mình có rơi một giọt nước mắt, để cảm nhận sự thiết tha khao khát tinh tế ấy. Mình hay sống trong hồi ức nhưng giờ đã khác, Mình nghĩ những kỷ niệm sâu sắc sẽ song hành và giúp con người ta vững bước đi tiếp chứ không phải ngoái lại miền xa xôi ấy.

    • Kane

      Còn mình thì cảm nhận được cảm giác của Will lúc ấy 🙂 Rất vui khi được bạn comment vào bài viết của mình. Chúc bạn một ngày thật vui.

Trả lời Kane Antwort abbrechen

Địa chỉ email bạn nhập sẽ không hiển thị ra ngoài.Các trường yêu cầu nhập *

*

Scroll To Top