Những miền nhiệt đới

Những miền nhiệt đới

Bài này được viết gần 1 năm trước.

Singapore, 02/2017.

Tôi ngồi trên taxi ra sân bay Changi. Lúc ấy là 11 giờ, và 3o phút sáng.

Vừa điều khiển chiếc xe lao vun vút trên đường xa lộ, cậu tài xế trẻ tuổi vừa thao thao bất tuyệt về nhà ga T4 đang xây sắp xong ở Changi với một vẻ mặt rất đỗi tự hào. Một lúc sau cậu lại đổi đề tài để nói về công việc của cậu. Từ lúc học đại học, đến khi lái Uber, cho tới Grab, rồi hiện tại là làm việc cho hãng taxi.

Còn tôi thì chỉ ngồi lơ đãng nhìn ra ngoài cửa kính. Lúc này đang là giữa trưa, không có nhiều xe cộ đi lại trên đường.

Vài chiếc xe lao vút qua mặt tôi. Và cũng thế, chiếc taxi chở tôi lao vút qua một vài chiếc xe khác.

Tôi thấy một chiếc xe hoa đang chạy cùng chiều với tôi. Hai cánh cửa xe được thắt với những chiếc nơ xinh xắn màu hồng. Những dải ruy băng phấp phới bay trong gió.

Chỉ vài tiếng nữa là tôi trở về Việt Nam. Và ngay sau đó là một chuyến bay nữa, để về lại nước Đức.

Đã gần 8 tháng kể từ lần cuối cùng tôi đến S’pore. Cũng chẳng phải lần đầu, chắc chắn không phải là lần cuối. Nhưng lần này thật khác…

Có những thời điểm trong cuộc đời của một con người, khi người ta sống chậm lại, nghĩ khác đi và quan sát nhiều hơn. Và đây là một trong những lần mà tôi cảm thấy mọi việc diễn ra như thế…

Singapore trong tôi thật đẹp. Cả những lúc tôi đi làm việc, và cả những khi tôi thảnh thơi tản bộ trên những con phố dài rộng ở nơi đây.

Tôi nhớ những buổi chiều nắng vàng ruộm phủ xuống Clarke Quay, nơi tôi có thể ngắm cái vòng xoay khổng lồ bên vịnh Marina, nhà hát Esplanade, và thảnh thơi dựa vào thành lan can để  ngắm bóng hoàng hôn đang dần đổ xuống.

Tôi nhớ những buổi trưa hè ngập nắng và cái nóng hầm hập trên những con phố nhỏ thưa người, khu chợ đông đúc ở China Town. Hơi nóng bốc lên từ dưới lòng đất, đối với tôi thật ấm áp, trái ngược hẳn với cái lạnh giá của trời Âu.

Tôi nhớ mùi khói và mùi whisky quyện vào nhau, đặc quánh trong cái tiệm cigar nho nhỏ trên tầng gác mái mà tôi vẫn thường ghé lại mỗi lần tới Singapore. Vài điếu Cohiba còn gửi lại và cũng chẳng biết tới bao giờ sẽ là lần tiếp theo được quay về, để được lấy chúng ra khỏi hộp, và đắm chìm trong những làn khói thuốc cùng hương rượu nồng nàn ấy một lần nữa.

Tôi nhớ cái nét cổ kính của Raffles, sảnh lớn trong khách sạn InterContinental vào một buổi tối tràn ngập tiếng dương cầm. Một đứa trẻ đang đứng ngẩn ngơ nhìn người nghệ sĩ.

Tôi nhớ Daniel, Kristine, và những người bạn, những buổi chiều nửa tỉnh nửa say trong cái “private cigar club” gần khu Orchard mà bọn tôi thường hay ghé tới sau những giờ làm việc.

Và như một lẽ đương nhiên, tôi nhớ đến cả những chuyện tình.

Phải, có những ngày, những ngày mà tất cả mọi thứ chúng ta có thể nghĩ đến là những nơi mà chúng ta đã từng đặt chân đến. Những ký ức thật đẹp, những dải đất, và những miền ký ức mà chúng ta biết rằng, sẽ không còn có thêm nhiều cơ hội để được quay trở lại…

Tôi ngoái đầu lại phía sau và nhìn qua ô cửa kính xe taxi, để nhớ về những ký ức đã qua.

Tôi để lại sau lưng cái hơi thở của những miền nhiệt đới, trở về xứ lạnh cùng những điều thật đẹp.

Sau tất cả, tất cả cũng ở lại phía sau.

Là những câu chuyện, không đầu, không cuối.

… Trên máy bay, tôi thấy một đôi vợ chồng già đang nắm tay nhau.

Và đã từ lâu, có rất ít điều còn có thể làm tôi cảm động…

Một chuyến bay quá cảnh

Ein Kommentar

  1. Avatar

    Bạn có trái tim của người nghệ sĩ.
    Người nghệ sĩ thực thụ luôn có cảm xúc với những thứ họ có thể ngắm hoặc chạm tới. vì thế mình sẽ không tin rằng còn có ít điều làm bạn cảm động. Như một chiếc xe đang nối đuôi nhau đông đặc giữa cái nắng oi nồng, mình cố chấp tin rằng đó chỉ là một khoảng thời gian mà thôi.

Trả lời L Antwort abbrechen

Địa chỉ email bạn nhập sẽ không hiển thị ra ngoài.Các trường yêu cầu nhập *

*

Scroll To Top