Sẽ rất đau đớn khi bạn yêu một người nào đó mà không được đáp lại. Nhưng còn đau đớn hơn khi bạn yêu một ai đó mà không đủ dũng cảm để nói cho người đó biết bạn đã yêu như thế nào. – Trao cho ai đó cả con tim mình không bao giờ là một sự đảm bảo rằng họ cũng yêu bạn, đừng chờ đợi điều ngược lại. Hãy để tình yêu lớn dần trong tim họ, nhưng nếu điều đó không xảy ra, hãy hài lòng vì ít ra nó cũng đã lớn lên trong bạn.… Đọc tiếp “Cho tình yêu”
Một con chuột nhìn qua vết nứt của vách tường và trông thấy một bác nông dân cùng với vợ đang mở một chiếc hộp. “Hẳn là có đồ ăn gì trong hộp?” – con chuột tự hỏi. Nhưng liền sau đó, nó hốt hoảng khi phát hiện ra đó lại là cái bẫy chuột. Chuột ta bèn chạy ra ngoài vườn và la làng la xóm: “Có một cái bẫy chuột trong nhà! Có một cái bẫy chuột trong nhà!” Chị Gà cục ta cục tác chạy tới: “Chú Chuột này, đây quả thật là mối lo ngại ghê gớm đối với chú, nhưng nó chẳng phiền hà gì tới tôi.… Đọc tiếp “Cái bẫy chuột”
Tôi cầu xin Thượng đế cho tôi không còn chịu mọi đau khổ… Ngài nói, không. Đó không phải là ta mà tự ngươi phải biết cách tránh những phiền khổ ấy. Tôi cầu xin Ngài cho đứa con tật nguyền của tôi được toàn vẹn. Ngài nói, không. Tinh thần của bé là tinh nguyên, thân thể chỉ là bề ngoài. Tôi hỏi xin Ngài ban cho tôi thêm lòng kiên nhẫn. Ngài nói, không. Lòng kiên nhẫn được hình thành từ sự chịu đựng mọi gian khổ, không thể ban phát. Nó là để học và rút tỉa. Vậy hạnh phúc, thưa Ngài, tôi hỏi xin.… Đọc tiếp “Ý Thượng đế”
Món quà của sự lắng nghe. Nhưng chỉ khi bạn thật sự lắng nghe, không ngắt lời, không hay mơ mộng, cũng không suy nghĩ đến câu trả lời. Chỉ lắng nghe. Món quà của sự yêu thích. Hãy rộng lòng với những cái ôm, những nụ hôn, những cái vỗ vai, những cái níu tay. Hãy để những hành động nhỏ bé ấy chứng minh tình cảm mà bạn dành cho gia đình và bè bạn của mình. Món quà của tiếng cười. Hãy sẻ chia những đoạn phim hoạt hình, những mẩu chuyện vui. Món quà này sẽ thay bạn nói lên rằng “Tôi thích được cười đùa cùng bạn”.… Đọc tiếp “Những món quà vô giá”
Ngày xưa, một cậu bé luôn mặc cảm tự ti vì trên lưng cậu có 2 vết thẹo rất rõ. Nó kéo dài từ bả vai xuống đến tận phần eo với phần da nhăn nhúm. Vì thế, cậu bé luôn cảm thấy xấu hổ với chính bản thân mình. Ngày ngày đi học, cậi đều rất sợ bị bạn bè phát hiện. Vào giờ thể dục, khi ai nấy háo hức thay chiếc áo thể dục trắng tinh không đẫm chút mồ hôi thì cậu bé lại trốn vào một góc sân, nhanh chóng thay áo để mọi người không nhìn thấy gì ở lưng cậu.… Đọc tiếp “Đôi cánh thiên thần”
Trên băng đá công viên, một người phụ nữ đang ngồi cạnh một người đàn ông. “Thằng bé đó là con trai tôi”, người phụ nữ vừa nói vừa chỉ tay vào đứa bé trong chiếc áo đỏ đang chơi cầu trượt. “Cháu bé dễ thương quá”, người đàn ông đáp lời. “Còn con trai tôi đang chơi xích đu đằng kia”. Nói xong, ông xem đồng hồ rồi lên tiếng gọi con mình: “Todd, về chưa?”. Thằng bé nài nỉ, “Chút xíu nữa nhe bố, 5 phút thôi!”. Người đàn ông gật đầu và Todd tiếp tục chơi với đầy vẻ hài lòng.… Đọc tiếp “Năm phút”
Một người phụ nữ ra khỏi nhà và nhìn thấy ba người đàn ông râu dài bạc trắng đang ngồi trên băng ghế đá ở sân trước. Bà không hề quen ai trong số họ. Tuy nhiên, vốn là người tốt bụng, bà nói: “Tôi không biết các ông nhưng chắc là các ông đang rất đói, xin mời các ông vào nhà ăn một chút gì đó”. – Ông chủ có nhà không? – họ hỏi – Không, chồng tôi đi làm rồi – bà trả lời. – Thế thì chúng tôi không thể vào được. Buổi chiều, khi chồng trở về, bà kể lại câu chuyện cho chồng nghe.… Đọc tiếp “Tình Yêu, Giàu Sang và Sự Thành Công”
Một lần kia Alexander đại đế, vị vua Hy Lạp dẫn đoàn quân của mình băng qua một hoang mạc cháy bỏng và khô cằn. Sau hai tuần hành quân mệt mỏi, ông ta và binh lính của ông sắp chết vì khát, tuy thế Alexander vẫn tiếp tục tiến lên. Vào một buổi trưa chói chang nọ, hai người lính thám sát mang về một chút nước mà họ đã tìm thấy. Nó chỉ vừa đổ đầy một cốc nhỏ. Và binh lính của ông đã bị sốc khi Alexander đổ cốc nước xuống cát bỏng. Vị vua nói: “Vô ích khi một người có nước uống trong khi nhiều người khác phải chịu khát”.… Đọc tiếp “Nghệ thuật lãnh đạo”
Không thể bắt người khác yêu mến mình. Nên tất cả những điều bạn có thể làm là cố gắng trở thành một người đáng được yêu mến… Có thể đúng khi giận dữ ai đó, nhưng không thể chấp nhận bất cứ lý do nào cho việc bạn biến thành một kẻ tàn nhẫn với người khác… Cho dù bạn bè tốt như thế nào cũng sẽ có lúc họ làm bạn bị tổn thương và lúc đó bạn phải biết tha thứ. Trước khi muốn tha thứ cho người khác, bạn phải tập tha thứ cho chính bản thân mình… Khi có một người không yêu mến bạn như bạn mong muốn, không có nghĩa là họ không yêu mến bạn hết lòng… Bạn phải mất nhiều năm để tạo lòng tin nơi người khác nhưng lại có thể đánh mất nó chỉ trong một giây… Phải luôn cẩn trọng vì những lỗi lầm của mình gây ra trong một khoảnh khắc có thể làm bạn hối hận cả một đời…
Nhận được tin Michael tử nạn tại châu Phi, tôi đau đớn vô cùng. Ký ức xa xăm của 23 năm trước chợt hiện về như nhắc nhở tôi mục đích cuộc đời mà cậu em tôi hằng theo đuổi. Tôi hơn nó đến bảy tuổi, hồi đó gia đình chúng tôi sống tại một thị trấn nhỏ thuộc bang Minnesota (Hoa Kỳ). Một lần Michael bị ốm, nó uống thuốc nhưng không chịu ăn, mẹ tôi lo lắm, bà khuyên nhủ: “Con phải ăn vào mới khỏi bệnh và chóng lớn để trở thành một hoàng tử tuấn tú như trong chuyện cổ tích”… Nó trả lời không suy nghĩ: “Con không thích làm hoàng tử, con muốn là hươu, nai, gấu hay bò rừng”… Mẹ tôi tròn mắt kinh ngạc, còn tôi cười phá lên và nói: “Thằng này điên thật, làm hoàng tử không muốn, lại muốn làm thú vật… Hoàng tử còn có thể làm vua, rồi cưới công chúa”… Nó đáp trả dứt khoát như thể ý nghĩ đó được nghiền ngẫm từ lâu: “Hoàng tử thì có gì hay, anh ta toàn đi săn với một bầy chó…” Những con vật đáng yêu biết bao, nó có làm hại ai đâu.… Đọc tiếp “Em không muốn làm hoàng tử”
Hồi đó tôi chỉ là cậu bé 6 tuổi sống cùng cha mẹ ở Los Angeles. Cha tôi là thầy giáo, ông dạy môn văn tại một trường trung học. Một buổi chiều cha trở về, mặt đầy phiền muộn. Ngồi vào bàn ăn ông chẳng nói lấy một câu, mẹ lựa lời hỏi: “Ở trường xảy ra chuyện à?”. Trầm ngâm một lúc, ông khẽ trả lời: “Cậu David ở lớp anh bị bắt vì mang cocain vào trường… Trước kia nó là một đứa ngoan, tại sao nay lại đổ đốn như vậy…”. Ghen tị vì bị người khác chia sẻ tình cảm nên tôi đã thốt ra một câu mà bây giờ nhớ lại tôi vẫn còn hổ thẹn: “Anh ấy đâu phải là con của bố mà bố rầu rĩ thế”.… Đọc tiếp “Dù thầy không phải là cha”
Trong một trại phong cùi nọ, các bệnh nhân hầu như đều bị bỏ rơi trong quên lãng, họ sống lầm lũi trong đau khổ cả thân xác lẫn tâm hồn. Những tháng ngày còn lại trên trần gian chỉ là những tháng ngày vô vọng, buồn tẻ và cô đơn. Duy chỉ có một người đàn ông luôn mỉm cười, vui tươi và hạnh phúc. Vị nữ tu chăm sóc bệnh nhân hết sức ngạc nhiên và cố tìm hiểu nguyên nhân từ đâu. Cuối cùng, bà cũng khám phá ra lý do, rằng mỗi ngày có một phụ nữ thập thò ngoài hàng rào, chờ người đàn ông kia đi ra để bà nở một nụ cười thân ái, trìu mến đầy yêu thương dành cho ông.… Đọc tiếp “Nụ cười”
Tại Florida nhiều năm trước có một cuộc đua chó rất lớn. Cuộc đua có vẻ rất hấp dẫn bởi những chú chó to lớn, nhanh nhẹn và đẹp mắt. Chúng không cần đến những chú nài như đua ngựa vì chó săn đã được huấn luyện để đuổi theo một mục tiêu. Trong lần thi này, mục tiêu của chúng là một thiết bị điện tử được điều khiển từ xa với lớp vỏ lông thỏ bọc ngoài. “Con thỏ” sẽ chạy trước để đàn chó chạy đúng hướng. Người điều khiển phải giữ được tốc độ của con thỏ sao cho nó luôn có một khoảng cách thay đổi nhất định để các chú chó không bao giờ bắt kịp.… Đọc tiếp “Những chú chó săn”
Jack là cậu bé mồ côi. Trong lớp, các bạn không thích chơi với Jack. Có một cô bé rất dễ thương, cứ mỗi lần tan lớp là ở lại xếp bàn ghế lại. Jack cũng ở lại phụ bạn ấy, cả hai không nói gì với nhau nhưng cứ làm việc như vậy và cảm thấy rất vui. Giáng sinh sắp đến rồi, mọi người rục rịch chuẩn bị mọi thứ, bàn tán về những món quà… Giáng sinh đến, khi mọi người đã về hết, Jack đến bên cô bé, đưa cho cô một món quà nhỏ được gói rất cẩn thận.… Đọc tiếp “Chiếc hộp kì diệu”
Một miếng kính nhỏ đã làm cho bức tranh khổng lồ sống động hơn. Mỗi con người cũng luôn dành phần thánh thiện trong mình để tạo nên một cuộc sống tươi đẹp. Tương truyền vào thế kỷ 14, một nghệ nhân tranh kính nổi tiếng của Italy được mời sang Pháp làm một bức tranh lớn trên một trong những cửa sổ của tòa giáo đường Chartres (Pháp). Tòa giáo đường này vốn nổi tiếng với những bức tranh kính được thực hiện vào thế kỷ 12-13, thời hoàng kim của bộ môn nghệ thuật trang trí này tại châu Âu.… Đọc tiếp “Nhỏ nhất, lớn nhất”
Tôi vốn là một người đa sầu đa cảm, luôn mong ước có những phút giây lãng mạn như một đứa trẻ mong được cho kẹo. Chồng tôi thì hoàn toàn ngược lại, anh ấy thiếu nhạy cảm và không tạo được những phút lãng mạn trong cuộc sống hôn nhân của chúng tôi, và điều này ngày càng làm tôi chán nản. Một ngày nọ, tôi quyết định nói với chồng tôi ý định của mình: ly dị. – Tại sao? – chồng tôi hỏi, anh ấy bị sốc. – Em mệt mỏi rồi, và không phải bất cứ điều gì xảy ra trên Trái đất này cũng cần có nguyên nhân cả.… Đọc tiếp “Bông hoa trên vách núi”