ES955

ES955

Hắn nhìn gã đàn ông đang đứng trước mặt mình, gã đàn ông với vẻ mặt hung dữ và đôi mắt sắc lạnh. Những tia máu vằn vện cùng những đường gân hằn lên trong đôi mắt độc ác của gã làm hắn cảm thấy như những cuộn dây thòng lọng đang chực chờ xổ ra khỏi cái bóng tối u ám trong hai cái hốc mắt trũng sâu ấy, để siết chặt lấy hắn.

Hắn cảm thấy ngộp thở và sợ hãi.

Tao phải giết mày, thằng khốn.

Chai rượu lao vụt đi trong không trung với điểm đến mà hắn hy vọng cái là gương mặt đỏ lựng của gã đàn ông – “thằng khốn” với đôi mắt mang hình viên đạn kia. Hắn cảm thấy tay mình nhẹ bẫng.

Những mảnh chai vỡ văng tung tóe về mọi phía vào ngay cái khoảnh khắc chai rượu chạm vào khuôn mặt gã đàn ông. Hắn thấy những mảnh vỡ đâm thẳng vào đôi mắt hoang dại ấy, xé toang gương mặt “thằng khốn” ra thành hàng nghìn mảnh nhỏ.

“Thằng khốn” đổ sầm xuống đám thủy tinh vỡ.

Hắn nhìn quanh nhưng không thấy “thằng khốn” ở đâu nữa. Choáng váng, hắn cũng lảo đảo, rồi ngã sụp lên khuôn mặt vỡ nát của “thằng khốn”. Máu tuôn ra từ những vết cắt trên khuôn mặt tên khốn nạn. Hắn thấy kiệt sức, nhưng hài lòng vì đã nện cho “thằng khốn” kia một cú chí mạng.

Hắn gượng hết sức để mở mắt, cố nhìn lấy cái khuôn mặt méo mó của mình trong những mảnh gương vỡ, trong những đốm sáng lung linh còn sót lại của những gì đã từng là một cái chai rượu rỗng không.

Phần chất lỏng đã từng thuộc về đống những đốm sáng lung linh kia thì giờ đang nằm gọn trong cái bụng cũng trống rỗng không kém gì cái chai đã vỡ tan tành của hắn từ nửa tiếng trước.

“Mày chết đi” – hắn nhếch mép, muốn ném cho “thằng khốn” kia một nụ cười khinh bỉ, nhưng không còn sức nữa. Hắn thấy nước bọt sùi lên trên vũng máu của chính mình, rồi hắn ngất xỉu.

9 giờ trước đó.

Gã râu dài gào lên như một con dê bị cắt tiết ở phía bên kia của chiếc bàn gỗ đỏ dài gần hai mét, giọng đầy tức giận. “Thằng con hoang… Mày định làm gì?

Hắn lạnh lùng nhắm mắt, hít hà mùi thơm của gỗ trong căn phòng họp sang trọng. Đã khá lâu rồi kể từ lần cuối cùng hắn ngồi trong căn phòng này. Vẻ tôn nghiêm vốn có của nó đang bị phá vỡ bởi tiếng chửi rủa của gã râu dài.

Hắn nuốt lấy từng lời nói đầy xúc phạm của Oskar. Hắn cười thầm trong bụng – Những điều đang diễn ra cho tới lúc này đều đúng như những gì mà hắn đã từng tính toán – Cái kịch bản mà hắn đã chuẩn bị cho cuộc gặp lúc này với gã râu dài.

Oskar đang sợ hãi. Và nỗi sợ hãi của gã tỉ lệ thuận với sự tức giận mà gã đang thể hiện. Ngay cả điều đó hắn cũng đã biết rồi. Hắn ngồi trơ trơ, tận hưởng sự giận giữ của Oskar và liên tưởng đến âm thanh của bản giao hưởng mà hắn đã nghe ban sáng.

Hắn kiên nhẫn đợi, cho đến khi gã râu dài thở dốc và ngồi phịch xuống ghế, cái thân hình nặng nề của một gã trung niên béo phì, cố che lấp cái vẻ ngoài rệu rã của mình bằng một bộ đồ thật đắt tiền. Công bằng mà nói thì bộ đồ được may rất đẹp, nhưng nó chẳng có chút nào phù hợp với một gã như Oskar. Không đời nào.

Hắn chầm chậm thu lại tập tài liệu mà hắn đã để trên bàn từ trước. Oskar liếc mắt nhìn theo những mảnh giấy mà hắn đang cầm trong tay. Có vẻ như gã đang cố để lấy lại bình tĩnh. Những đầu ngón tay thô kệch của Oskar bám chặt vào thành ghế, cứ như thể nếu bỏ ra thì gã sẽ rơi ra khỏi chiếc ghế đến nơi.

Tôi chỉ muốn hai điều. Một, là ông từ chức chủ tịch và trả lại lại vị trí ấy cho Markus. Và hai, là ông sẽ không bằng bất kỳ cách nào, từ nay cho đến cuối đời, làm khó dễ cho cậu ấy. Để đổi lại, tôi sẽ giữ bí mật về tập tài liệu này, và sẽ đảm bảo rằng không một ai khác trừ tôi, kể cả là Markus, sẽ biết được về sự tồn tại của nó.

Thằng con hoang, mày dám tống tiền tao. Tao sẽ báo cảnh sát. Tao sẽ tống mày vào tù. Thằng con hoang!

Hắn liếc nhìn đồng hồ, rồi ném vào mặt Oskar một nụ cười hời hợt.

Tôi biết ông đang ghi lại cuộc gặp này, tôi cũng thế. Và trong trường hợp mà ông nói, tôi rất vui lòng thông báo với ông rằng, nếu trong vòng 1 tiếng nữa, tôi không bước chân ra khỏi phòng họp này, hoặc nếu có bất kỳ chuyện bất trắc nào xảy ra với tôi, dù nó có liên quan đến ông hay là không, thì bản sao của tập tài liệu này sẽ được tự động gửi tới những thành viên khác trong hội đồng quản trị và tới tòa soạn của tất cả các tạp chí lớn nhất tại cái đất nước này. Ngoài ra tôi cũng sẽ kiện ông về tội phỉ báng. Trong trường hợp đó, tôi tin rằng, người thiệt hại nhiều hơn sẽ là ông. Ông nên nhớ rằng tất cả những gì tôi nói ở đây chỉ là những lời đề nghị từ phía cá nhân tôi. Ông có quyền chấp thuận, hoặc từ chối.

Oskar ngồi im lặng, thở hổn hển.

Đây là các văn bản mà tôi đã soạn thảo sẵn. Ông có thể ký hoặc không, nhưng ông không được quyền thương lượng bất kỳ một điều khoản nào trong đó.

Tập tài liệu lướt nhẹ nhàng trên mặt chiếc bàn họp, hướng thẳng đến Oskar ở phía bên kia. Gã râu dài mở tập tài liệu và bắt đầu săm soi từng hàng chữ một. Hắn thấy mồ hôi của Oskar túa ra như tắm trong lúc những ngón tay của gã đang tập thể dục theo điệu rung của những người bị bệnh Parkinson.

Hắn nhìn chằm chằm vào cái con cáo già to lớn, với tuổi đời gần gấp đôi hắn. Bóng nắng chiếu qua khung cửa sổ phía sau lưng, quẳng chiếc bóng bất động của hắn lên mặt bàn. Bên kia, Oskar đang rút khăn tay để lau mồ hôi lúc này đã ướt đẫm trên vầng trán hói của gã.

Bên này, mồ hôi cũng tuôn ra ướt đẫm lưng áo sơ mi của hắn. Tim hắn đập liên hồi. Đây là giờ phút quyết định cho ván bài mà hắn đang chơi với Oskar. Hắn biết nếu hắn thắng, hắn sẽ có tất cả những gì mà hắn muốn. Nhưng nếu thua, rất có khả năng hắn sẽ lôi cả hắn và Markus vào một vũng lầy.

Có một thực tế mà hắn biết rất rõ. Dù hắn đang nắm trong tay những con bài mạnh nhất, nhưng việc Oskar sẽ làm gì, hắn hoàn toàn không biết được. Hắn đã chơi đến con bài cuối cùng với Oskar. Giờ này, việc còn lại mà hắn có thể làm chỉ là chờ đợi. Một con sói phải biết lúc nào dọa dẫm, lúc nào tấn công và lúc nào nằm chờ đợi con mồi của mình dẫn xác tới.

Năm phút trôi qua tựa như năm thế kỷ. Hai con người – một trẻ, một già ngồi đối diện nhau trong im lặng. Một bên là con sói hoang trẻ tuổi và khát máu, đối diện với một bên là con cáo già lọc lõi, trải đời, bên nào sẽ thắng? Tim hắn như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực khi Oskar đập mạnh tập tài liệu xuống mặt bàn. Phải chăng Oskar sẽ không làm như những gì mà hắn đã dự tính?

Thằng con hoang…” – Oskar cúi mặt, lẩm bẩm.

Một phút nữa trôi qua trong im lặng, đôi mắt hắn vẫn xoáy thẳng vào gã đàn ông đang ngồi đối diện mình ở phía bên kia. Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng hắn đã bắt đầu ngửi thấy cái mùi sợ hãi, cái mùi của sợ hãi đang lan tỏa từ phía bên kia của căn phòng.

Hắn thấy mùi máu, mùi tanh tưởi của máu chảy ra từ con mồi đang sợ hãi của mình. Mùi máu làm hắn bừng tỉnh, mùi máu làm hắn thèm khát. Mùi máu làm biến đổi gương mặt điềm tĩnh của hắn. Trong một phần triệu giây, hắn biết đã đến lúc xé xác con mồi của mình. Hắn nhìn thẳng đôi mắt hung tợn của mình vào đôi mắt sợ hãi của người đối diện, và hất hàm hỏi Oskar. “Thế nào?” – Tiếng hắn rít lên đanh thép qua những kẽ răng, gọn lỏn, cộc cằn.

Oskar cúp mặt xuống hòng tránh khỏi ánh mắt của hắn, rồi rút từ túi áo ra cây bút ký mạ vàng. Gã run rẩy mở nắp bút và đặt lên mặt bàn. Tiếng kim loại lướt mạnh trên mặt giấy trong khung cảnh tĩnh lặng. Hắn không biết Oskar đang giận dữ, đang sợ hãi tột cùng, hay là cả hai?

Những gì giữa tôi và cậu ngày hôm nay, tôi mong rằng nó sẽ chỉ tồn tại giữa tôi và cậu.” – Oskar không nhìn hắn nữa. Gã râu dài như đã mất hoàn toàn sức sống. Gã đang tuyệt vọng.

Hắn đã thắng.

Cảm ơn ông về cuộc gặp này. Ông đừng lo, tất cả chỉ là công việc, chẳng có gì là cá nhân giữa tôi và ông cả. Tôi sẽ không ở lại đây lâu đâu. Ý tôi là, tôi sẽ không ở lại đất nước này lâu đâu.

Trong phút chốc, hắn cảm thấy gã râu dài thật đáng thương.

Hắn quay mặt về phía Oskar trước khi cánh cửa gỗ nặng nề của phòng họp đóng lại phía sau lưng. Bên ngoài, cô thư ký của gã râu dài len lén nhìn hắn. Hắn ném lên khuôn mặt mình một nụ cười như thể chưa có chuyện gì xảy ra, rồi hắn chào tạm biệt cô gái trẻ một cách lịch sự trước khi rời đi.

Đấy là ngày cuối cùng của cả hắn và Oskar ở cái văn phòng này.

Để tôi đưa cậu đi.” – Markus khẽ nói. Đôi mắt màu khói của Markus nhìn những vệt máu khô trên gương mặt hắn một cách đầy thương xót. Hắn nở một nụ cười giả tạo, lạnh lùng nhìn lại Markus, đôi mắt hắn trống rỗng, vô hồn.

Đừng cười với tôi như thế…” – Markus cúi mặt, ngượng ngùng.

Tôi đi taxi được rồi. Tôi muốn dành chút thời gian một mình trước khi rời khỏi đây. Tôi có thứ này cho cậu. Từ nay, cậu sẽ không còn phải lo về Oskar nữa. Nhưng chắc cậu không cần tôi phải nói để cậu biết rằng, thế giới này vẫn đầy rẫy những gã như Oskar phải không?” – Hắn nói với Markus trong lúc trao cho anh một phong bì lớn đã được niêm phong cẩn thận.

Có thể ôm tôi một lần cuối được không?” – Markus khẩn khoản van nài.

Hãy mở nó ra đọc khi nào tôi đi.” – Hắn lảng tránh bằng một câu trả lời cụt ngủn.

Chiếc taxi đang đậu chờ trước chiếc Jaguar lớn màu đen bóng của Markus, trong chỗ đậu xe được dành riêng cho anh. Người tài xế gần như đã mất hết kiên nhẫn với hai người đàn ông trẻ tuổi tỏ ra mừng rỡ khi hắn tiến lại mở cửa xe.

Tới sân bay, làm ơn.

Markus nhìn theo chiếc taxi cho đến khi hình bóng của nó khuất dần về phía cây cầu sắt lớn, chìm vào dòng xe cộ của buổi xế chiều. Anh cẩn thận gỡ lớp sáp niêm phong khỏi chiếc phong bì và lôi tập tài liệu ra đọc. Trong đó chỉ có một đơn xin từ chức của Oskar và một cuốn tạp chí đã cũ. Markus nhìn lại phong bì xem còn gì trong đó hay không.

Một phong bì nhỏ màu trắng được dán cẩn thận dưới đáy phong bì lớn. Markus xé vội phong bì và lôi ra một mảnh giấy được gấp làm tư. Tờ giấy trắng chỉ ghi vỏn vẹn vài dòng chữ bằng bút mực.

Tôi biết cậu sẽ tìm cách để trả ơn tôi. Nhưng cậu không nợ tôi gì cả. Cảm ơn cậu đã chăm sóc và ở cạnh tôi trong những ngày tôi thất vọng nhất với cuộc đời này và không còn ai bên cạnh. Hãy xem như đây là những gì tôi cần phải làm để trả lại điều đó cho cậu. K.

Điện thoại của Markus rung lên vào đúng 4 giờ 30 phút chiều.

Xin chào Markus, tôi gọi đến từ văn phòng luật sư A.F. & Partners để thông báo rằng, anh đã được nhận chuyển nhượng toàn bộ số cổ phần thuộc sở hữu của ông K. trong công ty E.W.B. Số cổ phần này hiện được đăng ký dưới tên một công ty trung gian, với anh là cổ đông duy nhất và tôi sẽ là người trực tiếp đại diện cho công ty này dưới sự ủy thác ban đầu của ông K. Công ty này được ông K. thành lập trước đó để đảm bảo rằng sẽ không có bất kỳ rắc rối về pháp lý hoặc mâu thuẫn lợi ích nào có thể xảy ra sau này đối với ông. Ông có toàn quyền thay thế một người đại diện khác mà không phải là tôi. Sau đây là toàn bộ nội dung của văn bản chuyển nhượng…

Markus cảm ơn người luật sư trước khi cúp máy. Anh dựa lưng vào ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ.

K. Tôi có vấn đề ở đây. Oskar định triệu tập hội đồng quản trị bất thường vào thứ ba tuần tới. Lần này, hắn muốn tống cổ tôi ra khỏi cái công ty này thật đấy. Cậu phải tới ngay, tôi cần cậu. Markus.

Hắn ngồi một mình trong góc quán cà phê quen thuộc ở sân bay, nơi mỗi lần bay về hắn vẫn thường ngồi. Hắn bình thản đọc lại tin nhắn của ba ngày trước. Rồi lướt nhẹ ngón tay lên màn hình cảm ứng, hắn kéo bảng điều khiển lên, và bấm nút tắt chế độ máy bay. Hắn đã bay về từ hai tiếng trước.

Có tin nhắn mới. Markus. Ba cuộc gọi nhỡ.

Tôi biết cậu không muốn nghe tôi nói. Tôi chỉ muốn cậu hiểu rằng, tôi biết ơn cậu rất nhiều. Tôi hiểu những gì cậu đã quyết định và tôi luôn tôn trọng những quyết định ấy của cậu. Dù gì đi nữa, tôi cũng muốn được thấy cậu thêm một lần, cười với tôi một nụ cười thật tự nhiên, thật đẹp như cái cách mà cậu đã cười với tôi khi ấy. Tôi mong tình yêu và sự bình yên sẽ quay trở lại với trái tim lạnh giá của cậu. Chúng ta sẽ mãi là bạn của nhau nhé. Love. M.

Một nụ cười mãn nguyện nở trên khuôn mặt lạnh lẽo của hắn.

Màn hình cảm ứng hiện lên một cửa sổ thông báo mới. “Folder: Markus Kukk. – Deleted.

Hắn bấm nút xóa luôn cả tin nhắn và số điện thoại của Markus.

Sim điện thoại chìm nghỉm, biến mất dưới đáy ly Cappuccino mà hắn còn đang uống dở. Hắn để lại tiền tip trên mặt bàn rồi vươn vai đứng dậy. Tập hồ sơ về Oskar được hắn ký gửi vào mười bảy cái thùng rác dọc đường từ sân bay ra tới bãi đỗ xe.

Hắn cúi người xuống, săm soi thứ gì đó ở dưới bánh xe. Chiếc xe ba tấn rưỡi chầm chậm di chuyển. Hắn có thể nghe thấy tiếng khô khốc từ những mảnh vỡ của chiếc điện thoại mà hắn dành riêng cho Markus khi chúng va vào nhau, vọng vào không gian khi bị chiếc xe nặng nề cán qua. Hắn vứt mẩu thuốc lá Luckies còn cháy dở ra ngoài và kéo cửa kính lên. Trời bắt đầu trở lạnh và tối dần.

Markus, đừng tìm anh. Tạm biệt.

And I feel just like
I’m living someone else’s life
It’s like I just stepped outside
When everything was going right

And I know just why you could not
Come along with me
That this was not your dream
But you always believed in me…

Hắn khẽ hát theo điệu nhạc quen thuộc trên đường lái xe trở về nhà. Mà hắn cũng chẳng biết đâu thật sự là nhà…

Hết.

2016.

Bài gốc được đăng trên Facebook ngày 05/11/2018.

Xem trên Facebook

Bình luận

Địa chỉ email bạn nhập sẽ không hiển thị ra ngoài.Các trường yêu cầu nhập *

*

Scroll To Top