Biết đủ là đủ

Biết đủ là đủ

“Seeing with the eyes of another, listening with the ears of another, and feeling with the heart of another.” – A. Adler.

Tức giận chỉ là thể hiện sự bất lực của bản thân với sự việc và hoàn cảnh. Một khi hiểu được điều đó, con người ta sẽ nỗ lực hơn để kiểm soát sự giận dữ của mình với người khác. Và đến một lúc nào đấy, khi đã quen với việc đó rồi, bạn sẽ không còn phải tức giận nữa…

Trên đời này tôi đã gặp qua hai kiểu người muốn thông qua sự giận dữ để thể hiện bản thân. Đó là kiểu người ưa dùng sự giận dữ để áp chế người khác, và người ưa chọc giận người khác để tự áp chế bản thân mình.

Kiểu người thứ nhất có thể gặp ở tất cả mọi nơi, ông bố bà mẹ thích mắng chửi con cái khi chúng không làm theo ý mình, sếp mắng chửi nhân viên khi không làm được việc, vị khách sang trọng giận dữ mắng người phục vụ quán cà phê vì phải đợi quá lâu…

Còn kiểu người thứ hai, nghe qua thì thật lạ, nhưng nếu để ý, chắc chắn cũng không khó để thấy những người như vậy xung quanh cuộc sống của mỗi người. Nếu nhìn thẳng vào họ thì sẽ thấy, những người như vậy, họ đã quá quen với những nỗi đau, quen đến nỗi dường như thiếu nó thì họ sẽ không thể nào sống nổi.

Lạ không?

Tôi kể bạn nghe một câu chuyện.

Có một anh chàng người Đức nọ, vốn rất yêu thương mẹ nhưng lại thường xung khắc với cha. Anh ta lớn lên trong những lời chửi mắng của cha với mẹ và với chính bản thân mình. Chiến tranh, anh chàng rời khỏi gia đình đi nhập ngũ, trở thành một người lính can trường. Khi mẹ mất, anh ta trở về nhà và không nhỏ một giọt nước mắt nào trong đám tang của bà.

Vài năm sau, người cha cũng qua đời. Sau tang lễ, anh ta quỳ sụp dưới ngôi mộ mới xây của người cha và khóc lóc thảm thiết. Về sau này, người ta mới biết lý do mà anh ta khóc là bởi vì từ đó trở đi, anh ta chẳng còn ai trên đời này để mà căm hận nữa. Tất cả mọi mục đích sống của anh ta đã bị chôn vùi dưới tấc mộ của người cha…

Người hỏi tôi, tại sao sau tất cả, tôi cũng chẳng hề tức giận? Tôi chẳng phải cố để kìm nén sự tức giận của mình. Vì tôi không thể giận được những người mà mình yêu thương, chỉ vậy thôi. Và tôi cũng hiểu rõ rằng, người hỏi tôi câu ấy chỉ bởi vì họ chưa từng biết yêu thương. Hay là, có khi yêu thương ấy cũng đã bị chôn vùi đi, từ lâu lắm.

Hãy nhìn thế giới qua đôi mắt của đối phương, lắng nghe mọi thứ qua đôi tai của người, và cảm nhận mọi thứ bằng trái tim của họ. Chỉ có khi nào thực sự hiểu người, hiểu được những nỗi đau trong tâm hồn của người, thì mới có thể yêu thương con người được.

Trên đời này, vốn dĩ chẳng có gì là không thể thay đổi. Ngay cả can đảm để yêu, để sống hạnh phúc mà còn không có, thì sao có thể trở nên hạnh phúc, sao có thể yêu thương được?

Tiền nhiều lắm, cũng chỉ đến thế thôi. Không mong gì, chỉ mong những người mình yêu thương luôn được hạnh phúc và đủ đầy. Một nụ cười hạnh phúc chân thật, còn có ý nghĩa hơn nhiều trăm vàng vạn bạc. Chết đi, cũng chẳng mang theo được gì đâu.

“Biết đủ là đủ.”

Bài gốc được đăng trên Facebook ngày 13/03/2019.

Xem trên Facebook

Bình luận

Địa chỉ email bạn nhập sẽ không hiển thị ra ngoài.Các trường yêu cầu nhập *

*

Scroll To Top