Tình – và nghĩa

Tình – và nghĩa

Trong số những đại gia Việt từng vướng vòng lao lý, tôi chỉ nhớ nhất về hai người đó là ông Liên Khui Thìn và ông Nguyễn Đức Kiên. Ông Thìn là đại gia từng bị kết án tử hình trong vụ án Minh Phụng – EPCO những năm 90 (các anh chị lớn tuổi chắc biết, còn các bạn ít tuổi hoặc ít quan tâm đến kinh tế – chính trị thì chắc không biết). Còn ông Kiên “tóc bạc”, tôi nghĩ là ở đây thì có rất nhiều người biết tới.

Nhưng tôi không bàn đến khía cạnh kinh tế hay chính trị gì hết. Tôi chỉ muốn nói đến một thứ mà khiến tôi ấn tượng trong suốt quá trình xử án ông Kiên. Đó là vợ của ông, bà Ngọc Lan. Tôi rất ấn tượng người phụ nữ xinh đẹp và đầy bản lĩnh đó, khi bà đã cùng ông Kiên trải qua hàng loạt phiên tòa, và ở bên cạnh ông lúc ông ngã ngựa. Dù cho vì lý do (abc) gì, thì đó cũng là một nghĩa cử đẹp của một người vợ với chồng mình. Tôi nhớ mãi bức ảnh bà Lan nắm tay ông Kiên trong phiên tòa, hai vợ chồng cùng cười khi gặp lại nhau sau 21 tháng ông Kiên bị điều tra. Nó gợi lại cho tôi một ký ức đẹp của chính mình.

Giây phút vợ chồng bầu Kiên hội ngộ tại tòa sau 21 tháng kể từ ngày ông Kiên bị bắt giữ.

Nhìn lại lịch sử thì có rất nhiều đại gia, sau khi thất thế thì ngoài việc tán gia bại sản, còn mất luôn cả gia đình, vợ con, là những chỗ dựa cuối cùng. Có lẽ tôi không cần phải kể nhiều, vì những chuyện tương tự như vậy, ngoài những đại gia thật sự tên tuổi ra, thì đối với những người kém tiền và kém tiếng hơn, cũng nhan nhản đầy ở ngoài xã hội.

Thôi, không nói chuyện ngoài đường nữa. Tôi kể chuyện của tôi và những người bạn thân của tôi.

Câu chuyện thứ nhất. Năm 2013 tôi có cho bạn vay tiền, số tiền không nhỏ cũng không lớn, tầm gần 1 tỷ. Sau 1 năm, người bạn ấy không trả, đã vậy lại còn trở mặt. Lợi dụng lúc tôi đi công tác nước ngoài, người (đã từng là bạn) đó cho giang hồ qua đứng đầy trước cửa nhà tôi, hăm dọa tạt acid cả tôi và những người có liên quan đến tôi (tôi không muốn nói những người khác là ai, bạn tự đoán) (cuối cùng thì tôi vẫn còn sống sờ sờ đây). Thật là ngược đời và tréo ngoe khi con nợ đi đe dọa chủ nợ kiểu như vậy (vụ này cũng đầy bạn bè của tôi có thể xác nhận, vì không ít người bạn của tôi cũng bị dính phải cái phốt này).

Câu chuyện thứ hai. Tôi có một người bạn từng là đại gia trên sàn chứng khoán. Những năm chứng khoán thăng phi mã, anh ấy giàu lên rất nhanh, và cũng chỉ sau vài năm, khi thị trường rớt thê thảm, anh đã mất toàn bộ gia sản mà mình đã gầy dựng được. Nhà cửa, xe hơi, bất động sản rải rác ở khắp mọi nơi lần lượt đội nón ra đi. Đôi vợ chồng đại gia năm nào, một bước lên xe hai bước có người đưa đón, nay đèo nhau trên con xe máy cà tàng, ở trong một ngôi nhà thuê bé tẹo. Anh bảo, nhìn vợ anh vì anh mà phải ăn mì gói trừ cơm, anh cảm thấy không đành lòng. Anh lao đầu vào làm việc ngày đêm, và trời không phụ lòng người, mọi thứ rồi cũng qua. Nhưng nghĩ lại những tháng ngày tăm tối ấy, anh cũng không khỏi chạnh lòng chua xót. Giá như anh không đưa cả gia đình vào cái cảnh túng quẫn như vậy. Vâng, là người giàu cũng khóc.

Câu chuyện thứ ba. Một anh bạn khác, cũng đại gia. Một vợ lớn, một vợ bé, nhân tình và bồ nhí thì đếm không xuể, vì mỗi lần đi chơi chung là tôi lại thấy một cô khác nhau. (Mà hồi đó thì 1 tuần có khi đi chơi chung năm ngày). Được cái hiếu thảo hết mực với các em, cho nên chẳng thấy em nào kêu ca phàn nàn bao giờ cả. Muốn nhà có nhà, muốn xe có xe, muốn quần áo hiệu có quần áo hiệu… Rồi, (đời thật trớ trêu), anh này cũng phá sản khi công ty bị đối thủ chơi xấu. Mấy cô bồ nhí bỏ đi trước, rồi lần lượt đến cô vợ bé, và tới cô vợ lớn cũng ra đi. Cú sốc có vẻ hơi lớn khi anh biến mất tăm kể từ dạo ấy…

Tôi chỉ kể ra mấy câu chuyện thôi để các bạn thấy, cuộc sống này là muôn màu muôn sắc, vẫn còn nhiều lắm nhưng chẳng thể nào kể hết được. Để đánh giá một ai đó, bạn cần phải thật sự sống và trải qua những gì mà họ từng trải qua. Bởi, cuộc đời của mỗi người đều là khác nhau cả.

Nghĩa vợ chồng là sâu nặng. Nếu không thể bắt đầu một thứ tốt đẹp thì không nên bắt đầu. Bởi bắt đầu một con đường đau khổ thì đó không chỉ có nghĩa là khổ đau cho chính mình, mà còn là cho (những) người ở bên cạnh mình.

Bạn hẳn sẽ không muốn một gia đình, nơi mà những người làm cha, làm mẹ chẳng có thời gian dành cho nhau, không quan tâm và chăm sóc con cái, và để chúng lớn lên với những vết sẹo trong tâm hồn mà không điều gì có thể chữa lành được? Và hẳn bạn cũng không muốn làm một người vợ / người chồng mà mỗi tối, mòn mỏi chờ nửa kia của mình về ăn cơm cho đến khi bữa cơm nguội ngắt? Hay chờ cho nửa kia của mình xong việc đến lúc gần sáng để được đi ngủ, một giấc ngủ vài-ba-tiếng không-một-mình?

Có ý nghĩa gì khi làm khổ người khác một cách không đáng có?

Vậy nên tôi nghĩ rằng, cho đến ngày mà bạn chưa chắc chắn được mình sẽ trở thành một người vợ / người chồng / hay người làm cha mẹ tốt, thì hãy ở một mình. Đừng vì cô đơn mà trải qua những cuộc tình chớp nhoáng, không đầu, không cuối và cũng chẳng có hạnh phúc thật sự ở đoạn giữa của con đường.

Và…

“Trừ khi bạn đã bước đi trong những chiếc giày của họ, thì đừng bảo họ phải bước đi như thế nào.”

“Until you’ve walked in their shoes, don’t tell them how to walk.”

____________________

Hong Kong, một năm nào đó đã lâu, nơi mà tôi thích nhất là được ngắm mặt trời.

Bài gốc được đăng trên Facebook ngày 13/12/2017.

Xem trên Facebook

Bình luận

Địa chỉ email bạn nhập sẽ không hiển thị ra ngoài.Các trường yêu cầu nhập *

*

Scroll To Top