Rượu, xì gà, và những người đàn ông ngồi uống một mình

Rượu, xì gà, và những người đàn ông ngồi uống một mình

– Ah, c’mon, ya know, you know they have a saying in Italy. “Anni, amori, e bicchieri di vino, no che contato mai.”
– “Years, lovers, wine cups.”
– “Years, lovers and glasses or wine, these are things that, should never be counted.”
– You have no idea.

– Für immer Adaline –

– Em biết không, người Ý có câu “Anni, amori, e bicchieri di vino, no che contato mai.”
– Năm tháng, những ly rượu, và những người tình?
– Năm tháng, ly rượu, người tình. Những thứ đó đừng bao giờ nên đong đếm.
– Anh không biết được đâu…

10/11/2018 – Một đêm lạnh giá.

Tôi đến The Oldies vào một buổi tối thứ sáu. Đã lâu lắm rồi tôi mới ghé lại một cái Cigar Lounge ngồi. À, chính xác là đã đúng 1 năm rồi, kể từ tháng 10 năm ngoái. Không phải vì tôi không có cái cảm giác thèm được đến, mà bởi vì có rất ít Cigar Lounges nào ở Châu Âu này mang lại cho tôi được cái cảm giác của những Lounges mà tôi đã từng đặt chân đến ở Châu Á.

Cái thành phố này đối với tôi vừa quen mà lại vừa xa lạ. Quen vì tôi đã thôi không còn đếm số lần mà tôi đặt chân đến đây, vì hầu như những chuyến đi đều là vì công việc; và lạ là bởi tôi vẫn chưa thực sự khám phá hết mọi thứ ở nơi đây. Nếu là đi du lịch, thì hẳn là đã khác, tôi sẽ đi khám phá từng ngóc ngách cho đến tận cùng mới thôi!

Và cái Cigar Lounge này cũng nằm trong danh sách những thứ mà tôi chưa từng thử. Cái danh sách vẫn còn dài, nhưng tôi cũng chẳng phải vội vàng gì. Tôi sẽ còn phải đến đây nhiều, nhiều lần nữa trong cuộc đời. Sẽ còn giữ nó với thật nhiều bí ẩn, để mỗi lần đặt chân đến, tôi lại được khám phá thêm một ít.

The Oldies nằm trên một con phố nhỏ. Cũng chẳng cần đến anh bạn đồng nghiệp phải giải thích thì tôi cũng biết được The Oldies có một vị trí đắc địa như thế nào ở giữa khu trung tâm của cái thành phố này. Từ khách sạn chỗ tôi ở nằm trong khu phố cổ, chỉ mất khoảng 15 phút đi bộ để tới The Oldies. Đi xe thì mất chừng năm phút, nhưng tôi chọn đi bộ.

Lần đầu tôi đến đây là một đêm lạnh giá, gần 0 độ C và sương phủ trắng ngoài trời, không khí bên ngoài thật ảm đạm và u buồn. Có lẽ mùa thu đã đi qua nơi này từ rất lâu. Tối thứ sáu, tôi không còn gì để vội vã nữa, và 0 độ C với tôi cũng chẳng phải là điều gì đó quá khắc nghiệt. Cả một tuần ở nơi đây, ngày nào tôi cũng ở lại văn phòng đến nửa đêm, và vẫn lì lợm mặc chỉ một chiếc áo phông cộc tay mùa hè, và một chiếc áo khoác da mỏng manh.

Dù đã từng đặt chân vào rất nhiều những Cigar Lounges ở nhiều thành phố khác nhau, nhưng mỗi lần đi khám phá một cái Cigar Lounge mới, cảm giác háo hức của tôi vẫn nguyên vẹn như những lần đầu tiên. Đáng lẽ ra, tôi chọn Lounge ở khách sạn K., vì nó gần tôi hơn, nhưng tôi biết những Cigar Lounges ở các khách sạn 5 sao sẽ chẳng hợp chút nào với tôi cho một buổi tối lạnh giá như thế này. Tôi cần sự ấm áp và thoải mái sau cả một tuần mệt mỏi.

Ở bên ngoài nhìn vào, The Oldies nhỏ xíu, và nhìn ấm cúng, cũng như hầu hết những cái Cigar Lounges mà tôi đã từng đặt chân tới.

Tôi bước chân vào trong và nhận lấy ngay một cái nhìn lạ lẫm nhưng đầy thân thiện. Không biết là đã từng có người Châu Á nào trước tôi đặt chân vào đây hay chưa. Nhưng nếu có, thì chắc cũng là hiếm lắm! Ở đây, hầu hết khách ghé qua đều là người Nga và người bản xứ.

Tôi đi về phía quầy rượu và gọi lấy cho mình một ly Glenmorangie 18, rồi liếc nhìn về phía phòng chứa xì gà. Cô gái phục vụ nhanh nhẹn cầm chìa khóa mở cửa để tôi vào lựa. Tôi yêu cái mùi thơm ngào ngạt tỏa lên cánh mũi mỗi lần bước chân vào phòng chứa, hay chỉ đơn giản là lúc tôi mở những hộp Humidor của mình – Là mùi hương dễ chịu của các loại xì gà, trộn lẫn vào nhau qua nhiều năm tháng.

Tôi ghé mắt một lượt lên các kệ tủ để xem từng loại xì gà có trong The Oldies: Cũng là những brands quen thuộc – Cohiba, Montecristo, Bolivar, Fonseca, 1881, Partagas…, nhưng chủng loại thì khá nhiều. Tôi cầm vài điếu lên và bắt đầu ngửi, chỉ để cảm nhận những mùi hương, những mùi hương đã từng quen thuộc. Mùi gỗ, mùi cỏ cháy, mùi mật ong…

Nhưng trong đầu tôi thì đã có thứ mà tôi muốn lấy. Một điếu Siglo VI không thể nào là sự lựa chọn sai lầm sau một tuần dài mệt mỏi. Nhắm mắt lại và cảm nhận mùi hương của những lá xì gà, tôi mới chợt nhận ra rằng mình nhớ cái mùi của một điếu Cohiba đến nhường nào.

Tôi cầm điếu Siglo VI cùng ly Glenmorangie vào phòng hút thuốc, và chọn cho mình một chiếc bàn nhỏ ở chính giữa căn phòng. Một sự kết hợp tuyệt vời cho một buổi tối thứ sáu một mình.

Bảy giờ tối, The Oldies không có quá nhiều khách. Chỉ có một cặp vợ chồng tới trước tôi, đang ngồi ở chiếc bàn phía trước mặt tôi, đối diện với lò sưởi, chơi dở ván cờ. Ánh nến phập phùng xuyên qua những quân cờ vua trong suốt, nom thật kỳ ảo.

Chưa vội châm lửa cho điếu xì gà, tôi nhấp một hớp Glenmorangie và đợi cho cái dòng chất lỏng cay nồng ấy từ từ chảy xuống cuống họng, tôi cảm thấy nó tràn vào những thớ thịt trong bao tử. Rồi tôi bắt đầu nhắm mắt lại, thả hồn suy nghĩ miên man.

Tám giờ, những bàn bên bắt đầu có khách.

Đôi vợ chồng ngồi trước mặt tôi đã về tự bao giờ, thay vào đó là một người đàn ông. Vị khách ấy ngồi uống một mình.

Đó là một người Nga rất sang trọng. Ông ấy chắc chắn là không thể không có gia đình và bạn bè. Nhưng ông chọn một góc ở cái Cigar Lounge nhỏ nhắn này, và ngồi uống một mình. Ừ, phải, tôi đã thấy nhiều người như thế, những người cũng như tôi.

Một mình, một góc nhỏ, rời xa những ồn ào náo nhiệt của cuộc sống bên ngoài, với những con người, tốt có, xấu có, mà hàng ngày vẫn vây quanh như một điều không thể tránh khỏi. Một mình, tôi tự tại, ung dung. Tôi không quá khứ, không tương lai, chỉ là thực tại – ngay khoảnh khắc này cùng với ly rượu và những làn khói mờ ảo; quên đi những gì cần phải quên, để mà có thể nhớ những gì mình cần nên nhớ…

Đêm nay, tôi lại một mình.

Winston Churchill: “I drink a great deal. I sleep a little, and I smoke cigar after cigar. That is why I am in two-hundred-percent form.”

Tony Montana, đóng vai trùm gangster khét tiếng Al Pacino trong “Mặt thẹo”.
What you lookin’ at? You all a bunch of fuckin’ assholes. You know why? You don’t have the guts to be what you wanna be? You need people like me. You need people like me so you can point your fuckin’ fingers and say, “That’s the bad guy.”

You know what? Fuck you! How about that?

Bình luận

Địa chỉ email bạn nhập sẽ không hiển thị ra ngoài.Các trường yêu cầu nhập *

*

Scroll To Top