Síp: Điệp viên 007 (và câu chuyện về Andreas)

Síp: Điệp viên 007 (và câu chuyện về Andreas)

“Hai mươi năm về sau bạn sẽ hối hận về những gì bạn không làm hơn là những gì bạn đã làm. Vậy nên hãy tháo dây, nhổ neo ra khỏi bến đỗ an toàn. Hãy để cánh buồm của bạn đón trọn lấy gió. Thám hiểm. Mơ mộng. Khám phá.”

Mark Twain

Điệp viên 007 (và câu chuyện về Andreas)

Nhiều năm về trước, trong một lần cà phê với một người anh thân thiết tại Sài Gòn, trong lúc cao hứng anh lấy từ trong túi xách ra một cuốn hộ chiếu giấy bìa màu đỏ, cho tôi xem và bắt tôi phải hứa giữ bí mật. Đó là cuốn hộ chiếu Cyprus mà anh vừa mới nhận được. Và tôi đã biết đến đất nước này, lần đầu tiên như thế.

Nếu như bạn là fan hâm mộ của những thể loại phim điệp viên, hay hành động anh hùng của Hollywood, thì chắc sẽ không xa lạ gì với hình ảnh, nhân vật nam chính sau khi thực hiện xong phi vụ của mình, quay trở lại căn phòng bí mật, mở vali và lấy ra một cuốn hộ chiếu khác, nhanh lẹ nhét vào túi trong áo vest trước khi đốt bỏ cuốn hộ chiếu cũ. Rồi đường hoàng bước đến phi trường và cao bay xa chạy tới một đất nước khác. Cảnh cuối của bộ phim có lẽ là lúc chàng điệp viên, tay trong tay với một cô gái đẹp, cùng đi dạo trên bờ biển dưới bầu trời hoàng hôn.

Nếu bạn đã từng ước mơ sở hữu hơn một cuốn hộ chiếu, thì hãy ngừng mơ và trở về với thế giới thật. Đâu đó trên thế giới này, bạn có thể có được một, hai hay nhiều cuốn hộ chiếu một cách hợp pháp, và cũng có thể là với một cái tên khác, nếu bạn muốn. Mà Cyprus là một trong những đất nước có thể mang đến cho bạn đặc quyền như thế.

Với khoảng 2 triệu EUR đầu tư vào quốc đảo này, bạn có thể lấy được cuốn hộ chiếu (và dĩ nhiên là quyền công dân) trong vòng từ 3-6 tháng, một trong những quốc gia với chương trình đổi tiền lấy hộ chiếu nhanh nhất thế giới. Và với tư cách là một trong những nước thành viên của liên minh EU, bạn đương nhiên có quyền được sống và làm việc tại bất kỳ quốc gia nào khác trong EU, cũng như du lịch đến 136 quốc gia mà không cần visa (so với 51 quốc gia của Việt Nam). Cuốn hộ chiếu xếp hạng thứ 11 thế giới này, còn cho bạn rất nhiều quyền lợi khác ngoài việc đi du lịch.

Bạn có muốn sống như một điệp viên? Tôi chắc chắn không phải là một điệp viên, nhưng tôi có thể dẫn bạn theo chân tôi trong cuộc hành trình đến Cyprus.

…Tôi lái xe về đến Kakopetria từ phía bắc Cyprus. Hôm nay là một ngày dài, tôi đã có những trải nghiệm thật tuyệt vời phía bên kia biên giới. Lúc này là gần 8 giờ tối và tôi đã lái xe gần hai tiếng để tới đây. Mới đầu, tôi đặt phòng tại chỗ nghỉ đông của Niki, nhưng khi lái xe tới nơi, tôi thấy ngôi nhà nằm trên một ngọn đồi quá vắng vẻ, xung quanh không có một bóng người. Tôi có mật khẩu để mở cửa vào nhà, nhưng cuối cùng, tôi đã quyết định không nghỉ lại đây, vì sự an toàn của chính bản thân mình. Thay vào đó, tôi lái xe thêm 20 phút xuống dưới thung lũng, nơi tôi thấy những ánh sáng đèn và trên bản đồ, có nhiều con đường hơn. Rõ ràng đó là một thị trấn nhỏ.

Xuống thung lũng, tôi lái xe men theo những con đường nhỏ xíu chỉ vừa đủ một làn xe. Hai bên đường là những ngôi nhà cũ kỹ, nhiều ngôi nhà xây bằng đá tảng, nhìn rất chắc chắn. Tới trung tâm thị trấn (mà đến ngày hôm sau tôi mới biết đó là trung tâm), tôi quyết định dừng xe và ăn tối. Lúc này tôi đã rất mệt. Chủ nhà hàng là hai vợ chồng già, rất dễ thương. Vừa ăn xong là tôi mở ngay iPad ra và lần mò trên Booking để kiếm khách sạn nghỉ lại đêm nay. Cuối cùng tôi lựa chọn một khách sạn ở ngay gần nhà hàng, chỉ cách đó khoảng ba phút lái xe. Tôi vô tình book một phòng double mà không để ý. Và đó cũng là cơ duyên để tôi được gặp và nói chuyện cùng Andreas.

Sau khi ăn tối xong, tôi chào tạm biệt hai vợ chồng chủ quán, rồi để xe lại nhà hàng và đi bộ lòng vòng để chụp hình xung quanh. Buổi tối ở đây khá vắng vẻ và mát (khoảng 16 độ C) vì thị trấn nằm ở trên cao. Tôi hít một hơi dài trước khi chui vào xe và bật máy sưởi, rồi lái xe lên những con đường dốc để về khách sạn. Tôi dừng xe trước cửa khách sạn. Một người đàn ông với vẻ mặt phúc hậu, đứng trên bậc thềm nhìn tôi, trong lúc tôi sửa soạn đồ đạc. Phải mất gần 10 phút tôi mới thu xếp được hết những thiết bị lỉnh kỉnh của mình trước khi vào trong.

Ngồi trong quầy lễ tân là một cô bé khá xinh đẹp, chừng mới 14, 15 tuổi, mà tôi đoán chắc là con gái của chủ khách sạn. Lúc tôi check-in, Người đàn ông lúc nãy đứng trước cửa khách sạn cũng mở cửa theo lối sau vào trong quầy lễ tân và xem booking của tôi. Ông hỏi tôi tại sao lại đặt phòng double trong khi chỉ đi có một mình. Lúc này tôi mới xem lại booking và nhận ra, lúc nãy mình đã đặt nhầm loại phòng. Mất 15 phút để ông gọi điện thoại cho phía Booking để đổi loại phòng cho tôi, dù tôi nói rằng đó là lỗi của tôi và tôi vẫn ok với việc đó. Sau khi đổi phòng xong, ông quay sang nói với tôi một câu mà tôi vẫn còn nhớ rất rõ: “I could let you stay in the double room, but I don’t want to take advantage of my customer” (nghĩa là: “Tôi có thể để cho bạn ở phòng đôi, nhưng tôi không muốn lợi dụng khách hàng của tôi”) – Và đó cũng chính là thứ triết lý kinh doanh mà tôi thấy được từ những người Cyprus trong suốt cuộc hành trình của tôi.

Người đàn ông tự giới thiệu mình là Andreas, là chủ của khách sạn này. Vì đã rất mệt, nên tôi tạm biệt Andreas để lên phòng nghỉ. Phòng của tôi nằm trên tầng 4 của khách sạn, với ban công nhìn xuống thung lũng. Đêm ấy trời mưa to và rất lạnh…

Sáng hôm sau, tôi dậy sớm chuẩn bị đồ đạc và xem lại bản đồ cho hành trình tiếp theo. Tôi xuống dưới ăn sáng lúc 7 giờ. Ngoài tôi ra chỉ còn một cặp vợ chồng trẻ, ở đây đã 3 ngày. Hôm nay là ngày đầu tuần. Ăn sáng xong, tôi lên phòng lấy đồ và xuống check-out. Lúc này tôi đã hết mệt và hoàn toàn khỏe khoắn.

Andreas đang kể cho tôi nghe về lịch sử của khách sạn.

Sau khi Andreas làm thủ tục check-out cho tôi xong, ông đưa cho tôi một tờ bản đồ thị trấn, và bảo tôi hãy đi khám phá khu vực phố cổ trước khi lên đường. Mặc dù tôi không muốn lắm vì đã dự định khởi hành lúc 8g30, nhưng tôi vẫn cầm lấy cuốn bản đồ và đi theo chỉ dẫn của ông để vào khu phố cổ. Hóa ra đó không phải là một quyết định sai lầm. Khu phố cổ của Kakopetria rất đẹp với những con đường đi bộ nhỏ xíu, những ngôi nhà xây bằng đá tảng với cửa gỗ và những giậu hoa đủ sắc màu. Tôi nhận ra vài con đường mà tối hôm trước tôi đã lái xe đi qua.

Toàn cảnh khách sạn Ekali của Andreas.

Trở về khách sạn, tôi tiếp tục nói chuyện với Andreas. Andreas 51 tuổi, dáng người đậm, nước da bánh mật, khỏe khoắn đúng chất đàn ông Địa Trung Hải. Ông giới thiệu cho tôi về lịch sử của khách sạn. Khách sạn này được xây lần đầu năm 1945 của thế kỷ trước, sau đó vào những năm 60, khách sạn được xây mới với hơn 20 phòng, và tiếp tục nâng cấp lên 58 phòng và trở thành một trong những khách sạn lớn nhất vùng Kakopetria như bây giờ. Andreas thừa kế khách sạn từ cha của ông, với 51% cổ phần. Em gái và các con của cô có số cổ phần còn lại. Gia đình ông còn một khách sạn nữa ở bờ biển Hy Lạp.

Khi biết nghề nghiệp của tôi, Andreas rất ngạc nhiên. Ông còn tốt bụng lấy chiếc Mercedes hai cửa của mình chở tôi đi xung quanh một vòng thị trấn, tới khu trung tâm, và sau khi trở lại khách sạn, ông tiếp tục nói với tôi về lịch sử của nó, mở cuốn album cho tôi xem hình của cha của ông và quá trình xây dựng khách sạn này. Ông còn cho tôi xem hệ thống đặt phòng, và cả sổ sách, số liệu doanh thu của của khách sạn. Andreas đang có ý định bán khách sạn này, vì ông đã gần đến tuổi nghỉ ngơi, còn con gái ông thì quá nhỏ, và cô bé cũng không có hứng thú với việc kinh doanh khách sạn của cha mình. Cũng như bao cô gái tuổi trăng tròn khác, cô bé mơ ước trở thành một diễn viên.

Khi tôi hỏi Andreas rằng, ông sẽ làm gì khi bán đi khách sạn này? Tôi còn nhớ vẻ mặt vui nhộn của ông khi ông trả lời tôi: “Tôi sẽ lấy tiền, cho con gái một ít, và sẽ dùng số còn lại để làm cái việc mà bạn đang làm hiện tại đấy”, rồi ông dừng một chút, nhướn mày, cười với tôi và nói: “Tôi sẽ đi du lịch vòng quanh thế giới, tuyệt chưa?”. Và ông cười một tràng sảng khoái.

Andreas mời tôi ở lại ăn trưa nhưng tôi từ chối… Và tôi tạm biệt Andreas, tạm biệt cái lạnh của Kakopetria, rồi bắt đầu lái xe về Paphos…

____________________

Tôi cứ đi lang thang một mình dọc theo những con đường đá trong khu phố cổ của Kakopetria. Những ngôi nhà đều đóng cửa. Tôi chỉ thấy trong hàng hiên của một ngôi nhà, một bà lão đang ngồi đó, cho mèo ăn và hoàn toàn không để ý gì đến sự hiện diện của tôi. Ngoài hiên một ngôi nhà khác, một người phụ nữ trung niên đang phơi quần áo. Cô nhìn tôi, nở một nụ cười và quay trở lại với công việc của mình. Như Bill Bryson từng nói: “Tôi thích cảm giác được là kẻ vô danh trong một thành phố xa lạ.”, và tôi cũng vậy. Tôi thích cái cảm giác được là một kẻ vô danh giữa chốn này.

Một góc phố Kakopetria vào ban đêm.

Tôi nghĩ về những người đã đến và đã đi. Là một người thực tế, nhưng trong tôi cũng có một chút ít phần duy tâm. Tôi tin rằng, mỗi con người sinh ra trên cõi đời này đều có định mệnh của riêng mình. Những người đã đến và đi qua cuộc sống của tôi, họ cũng là một phần của định mệnh ấy. Tôi luôn hạnh phúc vì cuộc sống này đã đẩy đưa tôi đi, đến những chân trời mới, và gặp được những con người mới – Phần lớn họ đều là những con người rất tuyệt vời.

Trong những chuyến đi của tôi, luôn có những sự tình cờ đáng yêu mà nhiều khi tôi không thể nào hiểu được. Và thật ra, tôi cũng không muốn hiểu làm gì. Được gặp những con người mới, ở những nơi chân trời xa lạ, bản thân nó đã là một điều rất tuyệt vời rồi, chẳng phải thế hay sao?

Một ngôi nhà bằng đá cổ kính trong thị trấn.

Một khung cảnh đẹp nhìn từ trên dốc xuống.

Con đường đá trong lòng Kako.

Lối đi xuống khu phố cổ của Kakopetria.

Khung cảnh bên trong phố cổ.

Nhà cửa hai bên phố.

Chiếc chuông gió treo trước cửa một ngôi nhà trong phố.

Một ngôi nhà với balkon nhìn xuống thung lũng. Tôi thấy một chiếc bàn ăn nhỏ. Nếu có một bữa tối cùng người bạn đời ở đây có lẽ sẽ là một điều rất tuyệt vời.

Những giậu hoa đáng yêu trước cửa mỗi ngôi nhà.

Một lối đi đầy hoa rất đẹp.

Khung cảnh thật tĩnh mịch…

Và yên bình…

(Trích: Cuốn nhật ký Marco Polo của tôi)

____________________

Tôi đã suy nghĩ rất nhiều trước khi viết bài này. Mới đầu, tôi định viết nó như là một phần của ký sự hành trình Cyprus của tôi. Song, có hai lý do khiến tôi không làm việc ấy. Thứ nhất, đây là một chủ đề khá nhạy cảm. Và thứ hai, việc viết quá chi tiết sẽ khiến cho một vài khách hàng của tôi không hài lòng. Vì vậy trong khuôn khổ bài viết này, tôi chỉ kể lại một chuyện đã tình cờ xảy ra trong chuyến đi của tôi đến Cyprus. Một sự tình cờ thực sự! Mà tôi nghĩ là thông tin trong bài viết có thể giúp được một số người cần (hoặc thậm chí là chưa biết mình cần), và tôi nghĩ rằng nó cũng chẳng ảnh hưởng đến ai khi chia sẻ những thông tin này cả.

Khách sạn của Andreas (Ekali Hotel) có 58 phòng, ông muốn bán nó với giá 3,8 triệu EUR. Doanh thu hiện tại vào khoảng 350,000 EUR một tháng. Vào lúc cao điểm (trước cuộc khủng hoảng nợ của Cyprus vào năm 2013), khách sạn có doanh thu hàng tháng khoảng 700,000 EUR. Tôi đã được xem những số liệu của khách sạn này và có thể khẳng định những gì mình nhìn thấy. Khách sạn hiện đã kín lịch booking cho đến hết tháng 1 năm sau. Và đây thật sự là một việc tình cờ (nếu như tôi ở lại ngôi nhà nghỉ đông của Niki thì đã không bao giờ tới Ekali và cũng không bao giờ gặp được Andreas). Vậy nên, theo quan điểm của tôi, đây thật sự là một món hời. 3,8 triệu EUR là đủ tiền cho một gia đình để mua quốc tịch Cyprus, cộng với một công việc kinh doanh đang hoạt động trơn tru. Andreas có hứa sẽ ở lại quản lý khách sạn trong vòng ít nhất 3 năm sau khi bán nó.

Công việc của tôi không phải là tư vấn nhập cư, vì vậy tôi sẽ không tư vấn cho bất kỳ ai về những thông tin mà tôi đã chia sẻ. Nếu cần, bạn có thể dễ dàng tìm kiếm và liên hệ một văn phòng luật ở Cyprus (hoặc ngay tại Việt Nam) để thực hiện việc mua bán và những thủ tục pháp lý để hoàn tất hồ sơ. Thông tin liên hệ của Andreas tôi có chia sẻ trong phần hình ảnh của bài viết này.

Khuyến mãi thêm ít hình và video underwater (just demo) của (tôi) (và) Zenobia. 😀

Lối đi vào Kakopetria từ đường lớn, vào buổi đêm (cảnh quay từ camera hành trình)

Bình mình Kakopetria.

Kako buổi sáng (cảnh quay từ GoPro)

Một trong những hình ảnh cuối cùng của chiếc GoPro trước khi ra đi vĩnh viễn…

Hình bonus, team #vietdivers in Cyprus.

Demo Zenobia.

Toàn cảnh Kakopetria (Hình Pano)

Andreas chở tôi đi một vòng quanh trung tâm Kako bằng chiếc Mercedes hai cửa của ông. 

Vẫn đang viết: Ký sự – Hành trình Cyprus

Bài gốc được đăng trên Facebook ngày 07/11/2016.

Xem trên Facebook

Bình luận

Địa chỉ email bạn nhập sẽ không hiển thị ra ngoài.Các trường yêu cầu nhập *

*

Scroll To Top