Hạnh phúc bình dị

Trong cuộc sống này, có lẽ ai trong chúng ta cũng mong có được hạnh phúc. Với một số người, hạnh phúc là một cái gì đó thật là vĩ đại, họ mải mê và gắng tìm nó để rồi xa vào cái vòng luẩn quẩn của chính bản thân mình.

Với tôi, hạnh phúc đâu có xa vời gì. Nó ở quanh đây thôi,trong những bộn bề cuộc sống, nó luôn tồn tại và đợi ta nhận ra. Hạnh phúc ư? Thì đây, nó ở ngay trong bát canh cua ấm nóng Mẹ nấu khi tôi về quê. Cái cách mà Mẹ nhìn tôi ăn như thể tôi vẫn còn là một đứa trẻ của ngày nào. Lòng tôi hạnh phúc biết bao khi thấy Bố Mẹ vẫn còn khoẻ mạnh và tươi cười đón tôi ở đầu ngõ. Và rồi được đắm mình trong khu vườn xanh mát để trở về ký ức tuổi thơ êm đềm, kỳ diệu. Và bạn biết không? Với tôi, hạnh phúc ở ngay mớ rau dền, rau muống Mẹ gói gém cho vợ chồng tôi. Bà bảo: “Chịu khó mà đem đi ăn vài bữa. Rau sạch đấy con ạ.” Với tôi, không chỉ là rau sạch như Mẹ tôi nói đâu, mà ở đó tôi còn thấy cả sự quan tâm, yêu thương của Mẹ dành cho tôi.

Hạnh phúc cũng thật là bình dị, nó ở ngay cái cách vợ tôi ngồi khâu cho tôi chiếc cúc áo. Đó là hình ảnh của sự quan tâm,chăm chút cho chồng ngay từ một việc nhỏ. Tôi đố bạn tìm thấy được cái cảm xúc ấm áp ấy ở cùng một hành động thôi, nếu đem thay vợ bằng cô chủ hiệu may thì hẳn là sẽ khác. Và hạnh phúc cũng đang hiện diện trên người tôi đây, đó chính là chiếc áo tôi đang mặc. Một lần khi đi làm về, vợ tôi đã bắt tôi mặc ngay nó chỉ để thử xem áo có vừa không, màu sắc có hợp không? Nào là bắt tôi quay phải, quay trái, đi vài bước…Nhưng tôi không khó chịu mà lại thấy vui. Tôi tự nhiên lại thích cái cảm giác bết bết mồ hôi ấy, tôi thích cái cách vợ tôi điều khiển tôi như thế. Ai dám bảo trẻ con mới thích áo mới chứ?

Hạnh phúc là đây,nó ở trên nụ cười,tiếng vui đùa của đứa con gái bé bỏng. Còn gì hạnh phúc hơn khi được ôm con vào lòng và nói những lời yêu thương, rồi nhận từ con câu nói ngây thơ,trong trẻo mà đáng yêu vô cùng: “Bố ơi! Con yêu bố lắm!”

Hạnh phúc cũng là những ngày nghỉ,cả nhà đi chơi, dù không mua được gì mấy, nhưng được bên nhau, vui đùa,chụp ảnh,ăn kem… thì quả là không gì trên đời này sánh nổi. Những khoảnh khắc đáng nhớ ấy sẽ mãi ngân vang trong tâm tưởng tôi như những nốt nhạc màu hồng lung linh và lấp lánh…

Một lần nọ, đi qua chợ thấy có hai người hát dong, một người tật nguyền lê lết trên đường giữa ngày đồng giá lạnh, tôi ghé lại cho họ vài đồng, để đáp lại, người ấy nhìn tôi với vẻ cảm ơn. Lòng tôi chợt ấm lên vì ánh mắt ấy. Tôi sung sướng và hạnh phúc lắm. Không phải vì cho được người khác vài đồng nhỏ nhoi ấy mà cảm thấy hãnh diện đâu. Mà trong tôi là sự cảm thông, chia sẻ với người khác. Như một ai đó đã nói ” người với người sống để yêu thương”. Và cái tình người ấy đã làm nên một điều hạnh phúc, niềm hạnh phúc được kiếm tìm từ quãng đường ta đi qua. Một niềm vui nho nhỏ cũng ở trên đường, đó là nhắc người khác quên gạt chân chống xe. Tôi nhận lại được gì? Tôi nhận lại cái cười thiện cảm của người ấy. Và đó cũng là một niềm vui nho nhỏ trong cuộc sống. Nếu ta góp nhặt chúng lại thì tôi chắc chắn với bạn rằng, đó chính là hạnh phúc.

Thế đấy, hạnh phúc tưởng chừng như rất xa vời, nhưng nó có ngay trước mắt, ngay bên cạnh. Hạnh phúc đâu phải là tiền bạc, vật chất xa hoa. Hạnh phúc có ngay ở những điều giản dị.

Nguồn: Lê Minh Hải / RadioMe

Bình luận

Địa chỉ email bạn nhập sẽ không hiển thị ra ngoài.Các trường yêu cầu nhập *

*

Scroll To Top