Ngày xưa có một chàng trai sống cô đơn trong ngôi nhà gỗ cạnh một cánh rừng. Một hôm, trong lúc dạo chơi chàng trai bỗng thấy hai chú chim non mất mẹ đang thoi thóp trong tổ trên một chạc cây. Lập tức chàng đem chúng về nuôi trong một cái lồng rất đẹp. Với sự chăm sóc chan chứa tình thương của chàng, hai chú chim ngày càng trở nên khỏe mạnh và xinh đẹp. Mỗi sáng chúng cất tiếng líu lo để chào đón chàng. Một ngày kia chàng quên cài cửa lồng chim. Thế là một chú chim liền bay ra khỏi lồng, nhưng nó chưa bay đi hẳn mà lại lượn vài vòng quanh chàng như muốn chào chàng lần cuối.… Đọc tiếp “Tình yêu và đôi cánh”
Một vài thành công lớn nhất trong lịch sử thường đi kèm theo một câu chuyện về sự ủng hộ hoặc tin tưởng của người yêu hay những người thân. Nếu không có người vợ tên Sophia, chúng ta đã có thể không được biết đến một tên tuổi lớn trong văn học, Nathaniel Hawthorne. Khi Nathaniel Hawthorne với tâm trạng đau khổ về báo cho vợ mình biết rằng ông đã thất bại, và đã bị cho nghỉ việc tại sở Hải quan, vợ ông đã làm ông ngạc nhiên với biểu hiện vui sướng. “Bây giờ,” cô nói với vẻ đắc thắng, “anh có thể viết cuốn sách của anh!”… Đọc tiếp “Ủng hộ”
Một bà cụ nặng nhọc lê bước trên phố. Bà cụ đi chân đất, trên tuyết. Một đôi trẻ, tay xách lỉnh kỉnh những túi to – vừa nói chuyện vừa cười đến nỗi không để ý thấy bà cụ. Một người mẹ dẫn 2 đứa con nhỏ tới nhà bà ngoại. Họ quá vội nên cũng không để ý. Một viên chức ôm một đống sách đi qua. Mải suy nghĩ nên cũng không để ý. Bà cụ dùng cả hai tay để cố kéo lại hai vạt áo ngoài đứt hết cả khuy. Dừng lại, nép vào một góc ở bến xe buýt.… Đọc tiếp “Trên tuyết”
Hôn lễ của chúng tôi được tổ chức vào ngày 12/10, nhưng cuộc sống hôn nhân thực sự chỉ bắt đầu ba tuần sau đó. Tối hôm ấy chúng tôi khoác lên người những bộ cánh hợp thời trang nhất và ngồi vào xe hơi chạy tới một nhà hàng cũng sang trọng nhất trong thành phố. Mọi việc đều êm đẹp, duy chỉ có điều mùi dầu thơm của vợ làm tôi khó chịu. Không hiểu sao nàng lại ưa cái mùi quái quỷ ấy. Nó nửa giống mùi mù tạc, nửa giống mùi hồ tiêu trộn với mùi dầu gỗ thích.… Đọc tiếp “Trở lực đầu tiên”
Ngày xưa, có một cậu bé ở với mẹ trong một túp lều ven rừng. Ngày ngày cậu đi vào rừng hái củi bán để nuôi mẹ. Mẹ cậu ở nhà nấu cơm, vá áo, chăm sóc những luống rau. Hai mẹ con sống nghèo nàn hẩm hút, nhưng không kém vẻ đầm ấm, bởi vì tình thương của mẹ vốn đã là điều kiện cần và đủ cho một con người. Nhưng cậu bé lớn dần và bắt đầu đi xa hơn trong những buổi kiếm củi. Hồn cậu cũng bay xa hơn trong những mộng ước, mong chờ. Cho đến một chiều nọ, trên đường hái củi cậu bắt gặp một bóng hồng thiếu nữ bên suối biếc.… Đọc tiếp “Trái tim của mẹ”
Hai đứa trẻ trong cái áo khoác rách rưới, to quá khổ; chúng nói qua cửa: ”Thưa bà có giấy cũ không ạ?”… Lúc đó tôi đang bận, nên định nói là không có, nhưng tôi đã kịp nhìn xuống đôi chân của chúng, trong những chiếc săn đan mỏng manh, ướt sũng mưa tuyết. – “Vào đây, ta sẽ pha cho các cháu tách cacao nóng” Không ai nói gì thêm nữa. Tôi đặt những đôi săn đan sũng nước của chúng bên cạnh lò sưởi. Tôi cho chúng dùng cacao với bánh mì nướng, để chống chọi với giá lạnh bên ngoài.… Đọc tiếp “Thưa bà, bà giàu có phải không?”
Tôi đã không bật khóc khi được biết con tôi là một đứa trẻ bị bệnh tâm thần. Tôi vẫn ngồi im và không nói gì khi vợ chồng tôi được thông báo rằng Kristi đứa con hai tuổi của chúng tôi – đúng như chúng tôi đã nghi ngờ ? thật sự bị chậm phát triển trí não. “Cứ khóc đi,” bác sỹ khuyên tôi thân ái. “Nó giúp tránh được các khủng hoảng về tâm lý.” Những khủng hoảng tâm lý không xảy ra, tôi không thể khóc trong những ngày tháng tiếp theo. Chúng tôi đăng ký cho con vào trường mẫu giáo khi cháu được bẩy tuổi.… Đọc tiếp “Và tôi đã bật khóc…”
Một cô gái hỏi bạn trai của mình: -Tại sao anh yêu em? -Sao em lại hỏi như thế, làm sao mà anh tìm được lí do chứ! – chàng trai trả lời – Không có lí do gì tức là anh không yêu em – Em không thể suy diễn như thế được – Nhưng bạn trai của bạn em luôn cho cô ấy biết lí do anh ta yêu cô ấy – Thôi được, anh yêu em vì em xinh đẹp, giỏi giang, nhanh nhẹn. Anh yêu em vì nụ cười của em, vì em lạc quan. Anh yêu em vì em luôn quan tâm đến người khác.… Đọc tiếp “Lý do cho một tình yêu”
Một người lính trở về nhà đoàn tụ gia đình sau nhiều năm tham chiến ở Việt Nam. Từ San Francisco anh gọi điện về thăm hỏi gia đình. – Cha mẹ ơi, con đang trở về nhà đây. Nhưng con có 1 điều muốn xin phép cùng cha mẹ. Con muốn dãn bạn con về nhà mình . – Ồ, được thôi con trai. Cha mẹ rất sẵn lòng tiếp đón bạn con. – Nhưng có điều này cha mẹ nên biết, anh ấy bị thương khá nặng trong chiến tranh, mất cả cánh tay và cách chân. Anh ấy không còn chỗ nào để nương tựa, vì vậy con muốn anh ấy về sống cùng với chúng ta.… Đọc tiếp “Trở về”
Ngày xửa ngày xưa thật xưa lắm, có một quốc vuơng ở tận phương trời xa xôi bên một khu rừng rộng lớn và rậm rạp. Vương quốc nầy sống thật hòa bình và yên vui sau một thời gian dài triền miên người dân phải đấu tranh để dành quyền độc lập. Và vị anh hùng chỉ huy người dân của quốc gia này đã được dân chúng tôn lên làm vị vua đầu tiên. Sau thời gian dài chinh chiến, họ chỉ lo an hưởng thái bình và sống cho những quyền lợi của cá nhân mình. Vị hoàng đế kia cũng vậy, ngất ngưỡng trên ngai vàng và hào quang của quyền vị, ông đã bỏ bê việc nước, quên cả chăm sóc cho dân và để mặc lũ bầy tôi tham danh lợi cai trị dân chúng.… Đọc tiếp “Truyền thuyết hoa hồng”
Câu chuyện bắt đầu khi tôi 16 tuổi. Trong khi đang chơi bên ngoài trang trại của gia đình ở California, tôi gặp một nguời con trai. Ðó là một nguời bình thường như bao người khác, nguời trêu chọc bạn để rồi bạn đuổi theo và đấm cho anh ta một trận. Sau lần gặp gỡ đầu tiên đó, chúng tôi tiếp tục gặp nhau và trêu chọc lẫn nhau. Nhưng việc trêu chọc chỉ diễn ra một lúc, rồi chúng tôi thuờng đứng nói chuyện ở hàng rào. Tôi có thể kể với anh mọi bí mật của mình.… Đọc tiếp “Ngày hôm sau không đến”
Vào mùa Giáng sinh cách đây cũng khá lâu, một người bạn của tôi đã phạt đứa con gái 3 tuổi của anh ta vì tội làm hư cuộn giấy gói quà lớn khi chỉ để cắt ra một khúc nhỏ. Đang trong lúc tiền bạc eo hẹp nên anh ta tỏ ra rất bực mình, trong khi đó cô bé vẫn cố gắng trang trí hộp quà và cẩn thận đặt nó dưới gốc cây. Sáng hôm sau, thấy hộp quà vẫn còn nguyên chỗ cũ, cô bé liền mang nó đến trao cho bố và nói: “Đây là món quà con tặng bố”.… Đọc tiếp “Món quà vô giá”
Tôi nhớ rất rõ cha tôi: cách ông cười, dáng ông ngồi, những câu chuyện hài hước mà ông thường kể đi kể lại cho tôi nghe, cả khuôn mặt ngốc nghếch mà ông hay giả đò mỗi khi cố làm tôi vui. Sau này khi cha về hưu, cha con có cơ hội tiếp xúc nhiều hơn nên tôi càng hiểu cha hơn. Chúng tôi đã làm nhiều thứ cùng nhau. Mỗi khi hai cha con tôi chuyện trò, cha luôn lắng nghe tôi nói. Tôi chẳng bao giờ ngờ rằng những giây phút hạnh phúc ấy đến, rồi đi một cách đột ngột như vậy.… Đọc tiếp “Cha tôi”
Vị sư già ngồi cạnh bên một con đường nhỏ, hai mắt nhắm nghiền, chân xếp bằng, hai tay đặt trên gối và thả tâm hồn lặng trôi theo dòng suy tưởng. Bất thình lình những suy tư của ông bị quấy rầy bởi một giọng nói khàn khàn và lộ vẻ thiếu kiên nhẫn của một kiếm sĩ Samurai: “Ông già! Hãy nói cho ta biết thế nào là thiên đường và địa ngục”! Ban đầu, như thể không hề nghe thấy lời nói của người võ sĩ đạo, vị thiền sư cứ thản nhiên như không, nhưng dần dần đôi mắt ông từ từ mở ra và thoáng hiện một nụ cười từ vành môi trong khi người võ sĩ đạo vẫn đứng đó, chờ đợi một cách thiếu kiên nhẫn.… Đọc tiếp “Thiên đường và Địa ngục”
Mẹ tôi không nói chuyện với cha tôi. Mẹ đã không nói với cha năm năm rồi, và vì thế cha tôi rất biết ơn mẹ… Tôi đã khóc vào lần cuối cùng mẹ nói với cha. Tôi đã thấy cha mẹ nói chuyện với nhau dù tôi không nghe được lời. Cha thì thầm, mẹ cũng thì thầm. Hình dáng của hai người hiện lên trong ánh sáng khung cửa sổ ở cuối sảnh đường dài. Cha tôi vươn người về phía giường mẹ nằm, trán chạm vào trán. Tấm biển “Phòng Giải Phẫu” ở trên cánh cửa ở phía sau họ.… Đọc tiếp “Yêu thương thật nhiều”
Tôi là một người trực điện thoại ở tổng đài. Nếu bạn quay số 411 thì bạn sẽ gặp tôi. 411 là tổng đài cung cấp số điện thoại. Mặc dù vậy, rất nhiều người nghĩ rằng “Oa! Họ biết mọi điều về mọi thứ.” Tôi đã từng có những cuộc gọi dạng “Cô có biết nhỏ đó không? Cổ sống trong một ngôi nhà màu nâu trong vùng đó đó? Cổ là bạn tui trong lớp tui. Cổ có mái tóc màu nâu.” Tôi cũng đã từng có những cuộc gọi dạng, “Cô có thể nói cho tôi biết cách làm xa lát trứng không?”… Đọc tiếp “Xin vui lòng cho biết…”
(Trích thư của Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln gửi thầy hiệu trưởng ngôi trường nơi con trai ông theo học)… Con tôi sẽ phải học tất cả những điều này, rằng không phải tất cả mọi người đều công bằng, tất cả mọi người đều chân thật. Nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biét cứ mỗi một kẻ vô lại ta gặp trên đường phố thì ở đâu đó sẽ có một con người chính trực; cứ mỗi một chính trị gia ích kỷ, ta sẽ có một nhà lãnh đạo tận tâm. Bài học này sẽ mất nhiều thời gian, tôi biết; nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết rằng một đồng đôla kiếm được do công sức lao động của mình bỏ ra còn quý giá hơn nhiều so với năm đôla nhặt được trên hè phố… Xin thầy dạy cho cháu biết cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm vui chiến thắng.… Đọc tiếp “Xin thầy hãy dạy cho con tôi”
Một lỗi lầm nhỏ được tha thứ đã trở thành kỷ niệm đẹp trong đời người. Đây dường như cũng là bài học cuộc sống quý giá mà mỗi cá nhân cần học. 43 năm là thời gian quá dài để có thể nhớ tên của một người mà ta chỉ tình cờ gặp gỡ. Song, tôi không bao giờ quên tên một bà lão khách hàng hồi tôi đi giao báo ở Marinette, Wisconsin (Mỹ), khi ấy tôi mới 12 tuổi. Vâng, dường như chỉ mới hôm qua bà đã dạy tôi bài học về sự tha thứ mà tôi muốn một ngày nào đó sẽ kể lại.… Đọc tiếp “Sự tha thứ”
Tôi nghe câu chuyện này ở Việt Nam và người ta bảo đó là sự thật. Tôi không biết điều đó có thật hay không; nhưng tôi biết những điều kỳ lạ hơn thế đã xảy ra ở đất nước này. (John Mansur) Cho dù đã được định trước, những khối bê tông vẫn rơi xuống trại trẻ mồ côi trong một làng nhỏ. Một, hai đứa trẻ bị chết ngay lập tức. Rất nhiều em khác bị thương, trong đó có một bé gái khoảng tám tuổi. Dân làng yêu cầu thị trấn lân cận liên lạc với lực lượng quân đội Hoa Kỳ để giúp đỡ về mặt y tế.… Đọc tiếp ““Nó là bạn cháu!””
Một gia đình gồm 2 vợ chồng và 4 đứa con nhỏ. Dịp hè, cùng đi nghỉ mát ở một bãi biển. Bọn trẻ rất thích tắm biển và xây những tòa lâu đài trên cát. Bố mẹ chúng thuê một cái lều và ngồi uống nước trên bờ, dõi nhìn các con vui đùa không quá xa ngoài kia phía trước mặt. Thế rồi chợt trông thấy một bà cụ nhỏ nhắn, ăn mặc xuyềnh xoàng, trên tay cầm một chiếc túi cũ đang tiến lại. Tóc bà đã bạc trắng, bị gió biển thổi tốc lên càng làm cho khuôn mặt nhăn nheo của bà càng khó coi.… Đọc tiếp “Một việc nhỏ…”