Bài chia sẻ của vị thủ tướng đáng kính đến từ “quốc gia hạnh phúc nhất thế giới” đã trở thành tâm điểm cho rất nhiều trang báo khi đất nước Bhutan được cho là hình mẫu lý tưởng về một “quốc gia đáng sống nhất” cho cả thế giới. Trong một bài diễn thuyết gần đây tại TED – cộng đồng học thuật, thủ tướng Bhutan Tshering Tobgay đã khiến cả thế giới lặng người trước câu chuyện về con người và những nỗ lực của đất nước Bhutan nhỏ bé để trở thành quốc gia không phát thải khí nhà kính.… Đọc tiếp “Bài diễn thuyết gây chấn động của thủ tướng Bhutan – quốc gia hạnh phúc nhất thế giới”
Kiếp người ngắn ngủi mấy chục năm, thoáng chốc đã chỉ là cát bụi. Con người đối với nhau lại thường xuyên ganh đua, đấu đá, trong “tình, danh, lợi” mà ngày đêm hao tâm tổn chí, cuối cùng mang theo được những gì? Người xưa thường nói: Có lương thực ngàn gánh cũng chỉ ăn một ngày 3 bữa, có căn nhà lớn 10 tầng cũng chỉ ngủ ở một gian, báu vật trăm xe ngựa trong lòng vẫn có buồn phiền, quan to lộc hậu cũng là đi làm hàng ngày, vinh hoa phú quý cũng chỉ là thoảng qua như mây khói!… Đọc tiếp “Con người cả đời tranh giành nhau rốt cuộc là vì điều gì? Đọc xong chỉ muốn làm người “thiện””
Điều quan trọng nhất mà công việc mang lại cho bạn chính là các giá trị, giá trị làm người và trân quý giá trị của người khác, trong đó có cả người mẹ tảo tần của bạn và những người luôn dành sự yêu thương cho bạn. Một chàng trai trẻ vừa tốt nghiệp đại học loại xuất sắc, nộp đơn dự tuyển vào vị trí quản lý tại một tập đoàn lớn. Anh đã vượt qua vòng phỏng vần đầu tiên. Đến vòng cuối, đích thân giám đốc đặt các câu hỏi và đưa ra quyết định cuối cùng.… Đọc tiếp ““Tôi muốn anh về và rửa tay cho mẹ vào tối nay””
Không tay và chỉ có một chân tật nguyền nhưng Ami Sano (23 tuổi), đến từ Nhật Bản khiến nhiều người nể phục bởi nghị lực sống phi thường của mình. Theo trang mainichi.jp, sinh ra và lớn lên ở tỉnh Aichi (Nhật Bản), Ami Sano kém may mắn so với bạn bè cùng trang lứa bởi cơ thể tật nguyền, không có tay và chỉ có một chân trái. Trớ trêu hơn, bàn chân duy nhất của cô cũng chỉ có 3 ngón mà thôi. Tưởng chừng như chỉ có thể ngồi một chỗ, nhưng Ami lại khiến biết bao người thán phục khi tự làm mọi sinh hoạt hàng ngày.… Đọc tiếp “Nể phục nghị lực sống của cô gái không tay, một chân”
Một con tàu du lịch gặp nạn trên biển, trên thuyền có một đôi vợ chồng rất khó khăn mới lên đến trước mũi thuyền cứu hộ, trên thuyền cứu hộ chỉ còn thừa duy nhất một chỗ ngồi. Lúc này người đàn ông để vợ mình ở lại, còn bản thân mình nhảy lên thuyền cứu hộ. Người phụ nữ đứng trên thuyền sắp chìm, hét lên với người đàn ông một câu… Kể đến đây thầy giáo hỏi học sinh: – Các em đoán xem người phụ nữ ấy nói câu gì? Tất cả học sinh phẫn nộ nói rằng: – Em hận anh, em đã nhìn lầm người rồi.… Đọc tiếp “Suy ngẫm câu chuyện tình vợ chồng trên con tàu bão táp”
Cho đến tháng 4-2014, đã có 1,16 triệu người cho 1,3 triệu người vay tổng cộng 555 triệu đô la Mỹ, thông qua kiva.org. Giá trị một khoản vay trung bình là 417 đô la, và tỷ lệ hoàn trả thành công là 98,95%. Có 246 tổ chức vi tài chính làm field partner cho kiva.org, giúp cung cấp dịch vụ cho người nghèo ở 76 nước trên khắp thế giới. Kiva là ai? Anh chàng Gustavo kẹt tiền đóng học phí Tối qua, mình ghé qua trang kiva.org coi có gì mới. Có một anh chàng tên là Gustavo ở thành phố San Pedro, Paraguay đang học năm thứ tư ngành luật.… Đọc tiếp “Câu chuyện Kiva”
[dropcap]D[/dropcap]iam 1989 wisi quam lorem vestibulum nec nibh, sollicitudin volutpat at libero litora, non adipiscing. Nulla nunc porta lorem, nascetur pede massa mauris lectus lectus, in magnis, praesent turpis. Ut wisi luctus ullamcorper. Et ullamcorper sollicitudin elit odio consequat mauris, wisi velit tortor semper vel feugiat dui, ultricies lacus. Congue mattis luctus, quam orci mi semper ligula eu dui, purus etiam in doloribus, semper convallis faucibus omnis donec, lorem id ligula in vulputate proin rhoncus. Suscipit sed at montes at tellus. Aliquam nisl penatibus commodo massa mi rutrum, ut massa mollis dolor dui at, tortor ullamcorper vel diam pretium sit leo, pellentesque in leo eu mauris mollis aliquam, ultricies adipiscing eu a dui sollicitudin posuere.… Đọc tiếp “Lightbox Image”
Pellentesque habitant morbi tristique senectus et netus et malesuada fames ac turpis egestas. Vestibulum tortor quam, feugiat vitae, ultricies eget, tempor sit amet, ante. Donec eu libero sit amet quam egestas semper. Aenean ultricies mi vitae est. Mauris placerat eleifend leo. Quisque sit amet est et sapien ullamcorper pharetra. Vestibulum erat wisi, condimentum sed, commodo vitae, ornare sit amet, wisi. Aenean fermentum, elit eget tincidunt condimentum, eros ipsum rutrum orci, sagittis tempus lacus enim ac dui. Donec non enim in turpis pulvinar facilisis. Ut felis. Praesent dapibus, neque id cursus faucibus, tortor neque egestas augue, eu vulputate magna eros eu erat.… Đọc tiếp “Image Post – lightbox”
Sau mười một năm chung sống, đôi vợ chồng nọ sinh được một bé trai. Lúc cậu bé khoảng hai tuổi, một sáng người chồng thấy lọ thuốc bị bật nắp trên bàn nhưng vì vội đi làm nên anh chỉ dặn vợ đóng nắp chai thuốc cất vào tủ. Người vợ mải mê bếp núc quên mất lời chồng. Đứa con trai nhìn thấy chai thuốc, háo hức bò tới để chơi và uống hết. Thật không ngờ đó là loại độc dược chỉ nên dùng với liều lượng rất nhỏ. Khi cậu bé ngã ra sàn nhà, người mẹ vội vã đưa con đến bệnh viện.… Đọc tiếp “Nỗi đau”
Ngày nọ, ông lão ăn xin gõ cửa một lâu đài tráng lệ. Người quản gia mở cửa và hỏi: “Ngài cần gì?”. Người ăn xin trả lời: “Vì tình yêu của Chúa, xin hãy bố thí cho kẻ nghèo này”. “Tôi phải hỏi ý kiến bà chủ đã” – người quản gia trả lời. Người quản gia mang chuyện lên hỏi chủ nhà, một quý bà keo kiệt. Bà ta nói: “Jeremiah, hãy cho ông lão tội nghiệp một ổ bánh mỳ. Một thôi nhé. Và nếu có thể, đưa bánh ngày hôm qua ấy”. Jeremiah từ lâu đã thầm yêu bà chủ, và để bà vui lòng, ông lấy một ổ bánh mỳ cũ, cứng như đá đưa cho lão ăn xin.… Đọc tiếp “Bài học về lòng trung thực”
Nàng không đẹp. Chẳng gì thuộc về nàng nổi bật cả, không có đặc điểm nào giúp người ta nhận ra nàng giữa đám đông. Nàng, chị cả trong gia đình có 6 người con, và cuộc sống dạy cho nàng biết trách nhiệm từ khi còn là đứa trẻ. Rồi nàng lớn lên, mạnh mẽ và hoạt bát. Gặp ai nàng cũng mang lại cho họ ánh sáng của niềm vui. Nàng không đẹp, nhưng nàng giúp người khác cảm thấy mình tốt hơn. Nàng làm bạn với một chàng du đãng, người nghĩ mình là tất cả. Nàng dạy anh ta nhiều điều, dạy đọc và dạy học.… Đọc tiếp “Cô gái với nụ cười tựa thiên đường”
Có những điều hiển nhiên đến nỗi bạn không bao giờ bận tâm về nó. Có những điều tưởng chừng như rất nhỏ nhặt và bạn đã không làm từ rất lâu vì nhiều lý do. Hãy bình tâm ngồi lại, bạn sẽ thấy những điều hiển nhiên ấy, những diều nhỏ nhặt ấy có rất nhiều điều để bạn suy ngẫm lại bản thân. Chúng ta có ít nhưng xài nhiều, chúng ta mua nhiều nhưng sử dụng ít. Chúng ta có nhà rộng với mái ấm hẹp; có tiện nghi nhưng ít thời gian. Chúng ta có nhiều bằng cấp nhưng lại có ít tri thức.… Đọc tiếp “Những nghịch lý của cuộc sống”
Một lần trên xa lộ, tôi thấy một nhóm cảnh sát hoàng gia Canada và vài người công nhân đang tháo gỡ phần còn lại của một chiếc xe tải bị mắc kẹt bên vách đá. Tôi đậu xe lại, nhập vào nhóm tài xế xe tải đang lặng lẽ quan sát đội công nhân. Một cảnh sát bước lại chỗ chúng tôi chậm rãi nói: “Rất tiếc, người tài xế đã chết khi chúng tôi phát hiện ra anh ta. Có lẽ anh ấy bị lạc tay lái trong lúc trời có bão tuyết hai ngày trước đây. Thật khó để nhận ra người bị nạn nếu chúng tôi không may mắn thấy ánh nắng phản chiếu từ kính chiếu hậu”.… Đọc tiếp “Lá thư cuối cùng của người lái xe tải”
Tỉnh giấc nửa đêm vì tiếng chuông điện thoại, tôi không khỏi khó chịu bởi sự quấy rầy của ai đó. Hóa ra người ấy là bố tôi, ông cụ sống tại trại dưỡng lão ở phía nam Georgia. Giọng ông nài nỉ khẩn trương: “Con phải giúp bố việc này, ngày mai xuống Miami… làm như thế… như thế…”. Ông dặn đi dặn lại: “Việc gấp lắm, không được chậm trễ… nhớ câu cú thật tình tứ, nét chữ khỏe, thẳng và hơi tròn”. Sáng sớm, gọi điện đến công ty xin nghỉ rồi vội vã lái xe vượt hơn trăm dặm để thực thi cái việc mà bản thân tôi chỉ hiểu mù mờ.… Đọc tiếp “Tấm thiệp Lễ tình nhân”
Đó là câu chuyện của Jimmy Durante, một diễn viên hài được mời tham dự buổi trình diễn hài phục vụ cho các cụư chiến binh trong thế chiến thứ hai. Ông báo với ban tổ chức rằng lịch diễn rất khít nên chỉ có thể tham diễn trong vài phút. Nhưng nếu họ cho phép ông sẽ độc diễn rồi đi ngay. Dĩ nhiên là ban tổ chức đồng ý. Nhưng khi Jimmy lên sân khấu, điều thú vị đã xảy ra. Độc diễn xong ông vẫn đứng lại . Tiếng hoan hô càng lúc càng lớn hơn và ông cứ đứng đấy trên sân khấu.… Đọc tiếp “Thanh âm diệu kỳ”
Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu đắm say, mỗi bình minh đều đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà dương ở bãi cát. Dường như những ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ. Một ngày, sau vụ đâm xe, cô gái trọng thương im lìm nằm lại trên chiếc giường bệnh viện, mấy ngày đêm không tỉnh lại. Buổi sáng, chàng trai ngồi bên giường tuyệt vọng gọi tên người yêu đang vô tri vô giác; đêm xuống, chàng trai tới quỳ trong giáo đường nhỏ của thành phố, ngước lên thượng đế cầu xin, mắt không còn lệ để khóc than.… Đọc tiếp “Có cánh chuồn nào trên vai em không?”
Một đồng tám mươi bảy xu, đúng như vậy. Hàng ngày, cô cố gắng tiêu thật ít tiền khi đi chợ. Cô đi loanh quanh tìm mua thứ thịt và rau rẻ nhất cho bữa ăn hàng ngày, ngay cả lúc cảm thấy hết sức mệt mỏi cô vẫn cố tìm kiếm. Tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó. Della đếm lại số tiền ít ỏi một lần nữa. Không hề có sự nhằm lẫn, chỉ có một đồng tám mươi bảy xu ,và ngày mai sẽ là lễ giáng sinh. Cô sẽ không thể làm gì hơn, chỉ còn cách ngồi xuống và khóc mà thôi.… Đọc tiếp “Món quà diệu kỳ”
Nhiều năm về trước căn bệnh tim của cha tôi đã đến giai đoạn cuối. Cha tôi không được phép làm việc thường xuyên, thỉnh thoảng cũng khỏe nhưng ông có thể trở bệnh bất cứ lúc nào và phải lập tức nhập viện. Cha tôi muốn có một công việc gì đó để khuây khỏa nên ông tình nguyện vào làm cho một bệnh viện trẻ em của địa phương. Cha tôi rất yêu trẻ con và đây đúng là một công việc tuyệt vời cho ông. Ông chọn việc chăm sóc những đứa trẻ bị bệnh vào giai đoạn cuối, trò chuyện và chơi đùa với chúng.… Đọc tiếp “Cháu có thể làm được mọi thứ”
Tôi thường nghe nói, và giờ đây tôi biết đó là sự thật, rằng khi một phụ nữ sinh đứa con đầu tiên là có hai sự ra đời. Trước hết là sự ra đời của đứa trẻ, thứ đến là sự ra đời của bà mẹ… Đứa con đầu lòng của tôi, một cháu gái, ra đời ngày 27-7-2002. Tôi cứ tưởng rằng mình đã chuẩn bị sẵn sàng để sinh cháu. Tôi đọc sách và các bài báo viết về việc sinh con và chăm sóc trẻ. Phòng dành riêng cho cháu đã được chuẩn bị sẵn sàng. Tôi cũng đã chuẩn bị đèn ngủ, tã lót, núm vú cao su, thau chậu và mọi thứ cần thiết khác.… Đọc tiếp “Sự ra đời của một người mẹ”