Đám tang bông hồng của tôi

Đám tang bông hồng của tôi

Tôi bật hết cỡ đèn pha trên đường trở về nhà, sau buổi diễn tập tối. Làn gió bên ngoài êm ả vuốt ve má tôi qua cánh cửa sổ mở rộng. Bất chợt nghe được một bài hát hay, tôi vặn radio to hơn. Bài hát đưa tôi tới một nơi xa lạ. Tôi bắt đầu mơ màng về mối tình say đắm của tôi.

Thấy một cửa hiệu bán thực phẩm bên tay mặt, tự nhiên tay lái tôi quẹo vào chỗ đậu xe. Đêm nay mới thật là đêm. Bước qua các cánh cửa tự động, tôi đi thẳng đến gian hàng bán hoa.

Tôi chọn một bông hồng đỏ rất đẹp. Tôi gói nó trong tấm giấy màu xanh và quay trở lại xe. Tim tôi bắt đầu đập mạnh khi tôi nhẩm định kế hoạch. Dù vậy, tối nay dường như mọi việc khác hẳn. Kế hoạch đã được sắp đặt, giờ đây tôi đang có một động lực, ắt hẳn đó là một dấu hiệu.

Sau khi chạy được một lúc, tôi quẹo xe vào một trong những khu dân cư cao cấp của vùng North Augusta. Tôi liếc nhìn đồng hồ: 9 giờ tối. Chắc giờ lành đây. Hai tay bắt đầu đổ mồ hôi nhưng tôi vẫn nắm chặt vôlăng. Tôi đậu xe ở lối đi cạnh một ngôi nhà trông khá bắt mắt. Tôi hít một hơi thật sâu và ra khỏi xe, để lại đóa hồng trên ghế sau xe hơi, tự nhủ rằng tôi sẽ quay trở lại lấy nó sau. Đôi chân tôi đã sẵn sàng rồi. Tôi nhanh chóng bước đến cửa trước. Hơi căng thẳng, tôi bấm chuông: “Reng…”. Cửa xịch mở.

– Chào Derek, một khuôn mặt quen thuộc chào tôi

– Cháu chào bác Johson. Lauren có ở nhà không ạ ? – Tôi ngập ngừng hỏi.

Đôi má tôi nóng ran lên khi bác Johnson xoay vô gọi con gái. Thời gian tưởng chừng vô tận, nhưng chẳng mấy chốc tôi nghe tiếng cửa mở. Lauren từ cầu thang bước xuống, bước chân thình thịch, và tim tôi đập muốn vỡ ra khỏi lồng ngực.

Tôi nhìn vào cặp mắt nâu to của em, và quên mất cả tên mình. Tôi chưa bao giờ gặp rắc rối về chuyện giao tiếp, cho đến khi quen một cô tiên ấn hiện trong dáng hình em. Đôi môi em hé mở để lộ hàm răng trắng, nụ cười rạng rỡ của em làm căn phòng như sáng hẳn lên.

– Chào anh Derek, có chuyện gì vậy? – Em hỏi,hơi ghé đầu sang một bên, lúng túng. Đôi mắt em nhìn tôi như thể đang đặt một câu đố. Tôi cố mở miệng nhưng chẳng thốt ra được một lời nào.

– Anh nói chuyện với em ở ngoài hiên được không?

Cuối cùng thì tôi mới nói ra được. Tôi mở cửa và để em ra trước. Chúng tôi ngồi trên những bậc thềm trước cửa nhà và tôi xoay người lại phía em. Tôi cố chọn lọc từng từ trong câu nói.

– Dạo này, em đang hẹn hò với Kevin hả? – Tôi buộc miệng, nhát gừng và chợt thấy hối tiếc.

Ngạc nhiên, em xoắn xoắn một lọn tóc rồi từ từ trả lời:

– Ừ em nghĩ thế.

Tôi đã mất nhiều thời gian để điều tra mối quan hệ của họ. Tôi chắc rằng Kevin cuối cùng cũng sẽ làm em tổn thương, và tôi biết mình phải làm gì.

– Anh ta không xứng với em đâu, Lauren – Tôi bảo em bằng giọng quả quyết.

– Sao anh lại nói như thế?- Em hỏi, lại lúng túng.

– Vì xem nào… – Tôi cố diễn giải và cuối cùng quay trở lại vấn đễ

– Vì anh thích em, Lauren. Anh thích em lắm.

Tôi xoay đi. Tôi đã làm gì? Tại sao tôi đã nói điêu đó? Tôi lại nhìn vào mất em, bối rối hơn bao giờ hết. Đôi mắt em có vẻ bị tổn thương, và tôi rất muốn chạy đến, ôm em trong cánh tay và cùng em chia sẻ hạnh phúc.

– Ồ, Kevin vui tính lắm, đáng yêu lắm. Anh ta không tệ như anh nói đâu.

Tâm trí tôi quay cuồng. Cái gì vừa mới xảy ra vậy? Tôi thổ lộ chung tình yêu của tôi dành cho em. Tôi vừa mới bảo cô gái trong mơ rằng tôi thích cô ấy. Cô có nghe tôi nói gì không? Tôi lại nhìn vô mắt em, cặp mắt của cô gái tôi cảm mến. Đôi mắt đã khiến trái tim tôi đập rộn rã mỗi khi em đi ngang qua tôi ở hành lang. Chỉ là sự si mê đơn phương. Tôi biết rằng đã đến lúc phải ra đi, phải chạy khỏi nơi này. Tôi đã tiết lộ cái điều đã giày vò tôi nhiều hôm, giờ đây toàn thân tôi như co lại, nhăn nhúm trong sự bối rối cực độ. Tạm biệt em, tôi ngồi vào xe hơi và lái ra khỏi nhà em.

Trên đường từ trường trở về nhà hôm sau, tôi chợt dừng xe lại, ngồi trong xe một lúc lâu, hồi tưởng những gì đã làm hồi hôm. Đột nhiên, tôi để ý đến bông hồng bỏ quên trên xe tối hôm qua. Đóa hồng xinh tươi, đỏ thắm giờ đây đã biến thành cành cây màu đen, khô cứng gai góc. Tôi nâng nó lên, ngắm nghía hồi lâu và một giọt nước mắt chảy dài xuống má. Đã đến lúc phải đi thôi. Tôi nhận ra rằng mình đã hành động đúng. Dù tôi đã không đạt được điều mà mình mong muốn, tôi đã học được một bài học vô giá: Bạn không thể bắt ai yêu mình được, bạn chỉ có thể làm cho mình đáng yêu hơn mà thôi.

Derek Gamba

Bình luận

Địa chỉ email bạn nhập sẽ không hiển thị ra ngoài.Các trường yêu cầu nhập *

*

Scroll To Top