Rừng Na-Uy: Mai

Rừng Na-Uy: Mai

“Lúc ấy tôi đã ba mươi bảy tuổi, đang ngồi thắt chặt dây an toàn khi chiếc 747 kềnh càng nhào xuống qua tầng mây dày đặc về phía sân bay Hamburg. Những trận mưa tháng Mười một lạnh lẽo thấm đẫm mặt đất, khiến mọi vật ảm đạm như trong một bức tranh phong cảnh Hà Lan ngày xưa… Chao ôi, lại nước Đức đây rồi…

Ký ức thật ngộ. Khi còn ở trong cảnh thực thì tôi chẳng để ý gì đến nó. Không bao giờ tôi nghĩ đến nó như một cái gì đó sẽ để lại một ấn tượng lâu dài, và chắc chắn là không thể tưởng tượng rằng mười tám năm sau tôi sẽ nhớ lại nó đến từng chi tiết…”

(Trích: Rừng Na-Uy – Haruki Murakami)

Tôi ngồi đó trong bóng tối, dựa lưng vào chiếc bàn gỗ dài được đóng liền với băng ghế, nhìn chằm chằm ra cửa sổ. Tuyết vẫn không ngừng rơi cuồn cuộn vào cái khoảng không vàng vọt của những ánh đèn cao áp phía ngoài, tạo nên những đốm lập lòe liên hồi trên ô cửa kính. Alex đã cuộn tròn trong chiếc túi ngủ ấm áp của cậu ta và phả ra những tiếng khọt khẹt đều đều từ cách đây gần nửa tiếng.

Vài ngày trước, tôi cũng bước lên máy bay và cất cánh từ nước Đức, cũng là một ngày tháng Mười một đây thôi. Và ngay lúc này, tôi đang bị mắc kẹt trong trận bão tuyết tồi tệ nhất mà tôi từng trải qua, ngay giữa rừng Na-Uy, khi chỉ còn cách 5 cây số nữa là tới vành đai Bắc Cực…

Trên bàn, giữa đống đồ ăn, nồi niêu và những dụng cụ cá nhân của cái cậu chàng to béo kia, là cuốn “Rừng Na-Uy”, thứ duy nhất trừ những chiếc điện thoại mà tôi mang vào trong căn nhà gỗ. Tôi đã tắt cây đèn duy nhất của Alex nửa tiếng trước để tiết kiệm pin. Ngoài trời, gió vẫn táp thẳng vào phía chính diện của căn nhà. Tiếng kẽo kẹt mỗi lúc một nhanh và mạnh dần của những thớ gỗ mỏng manh làm tôi có cảm giác như căn nhà sẽ bị thổi bay vào ngay phút giây kế tiếp.

Nhưng những thớ gỗ ấy vẫn tiếp tục kêu. Từng giây phút vẫn chầm chậm trôi qua trong cái bóng đêm lạnh giá ấy.

Tôi chờ. Chẳng có gì xảy ra cả.

Và chính trong cái khoảng không tối tăm cùng với với những âm thanh kỳ lạ ấy, nơi thời gian kéo dài như vô tận, tôi đã chợt nghĩ đến Mai. Có lẽ là thật lạ khi nghĩ đến một người mà đã từ rất lâu rồi không gặp lại trong một hoàn cảnh trớ trêu như vậy. Nhưng tôi thì biết chính xác tại sao: Mai đã tặng tôi “Rừng Na-Uy”, cái cuốn sách đang nằm ngay ngắn ở phía sau lưng tôi vào lúc ấy…

Ký ức đưa tôi từ từ rời khỏi khoảng tuyết trắng mênh mông trước mặt để về lại Sài Gòn, Sài Gòn ấm áp của một buổi chiều hè ngập nắng.

Tôi gặp Mai lần đầu tiên nhiều năm trước, khi tới chi nhánh ngân hàng V. chỗ Mai làm việc để mở hợp đồng và tài khoản mới. Mọi việc diễn ra khá nhanh, cũng như bao giao dịch thông thường khác mà tôi thực hiện hàng ngày, và tôi không đợi chờ một điều gì khác. Tối đó, Mai nhắn tin và hẹn tôi cà phê. Tôi vốn không có hứng thú với những cuộc hẹn kiểu như vậy (những cuộc gặp vì công việc), nhưng vì lịch sự nên vẫn đồng ý. Tôi hẹn gặp Mai vào chiều thứ bảy.

Chiều cuối tuần, Highland đông khách và ồn ã hơn hẳn ngày thường. Tôi đến sớm và chọn chỗ ngồi quen thuộc trong góc, nơi có cửa kính lớn nhìn ra con đường phía ngoài dẫn vào phi trường Tân Sơn Nhất. Một lúc sau thì Mai tới. Đúng như tôi đoán, những câu chuyện cũng chỉ xoay quanh vấn đề công việc. Buổi chiều hôm ấy có lẽ đã trôi qua thật nhàm chán nếu như tôi không tình cờ biết được Mai cùng quê với người đồng sự thân thiết của mình…

Và chúng tôi lại gặp nhau nhiều lần sau đó.

Đó là một người con gái đẹp, mạnh mẽ và đầy cá tính, với đôi mắt sâu và nụ cười có thể cuốn hút người đối diện kể từ lần gặp đầu tiên. Kiểu người mà chỉ cần nhìn thoáng qua là đã có thể thấy cá tính nổi bật rõ lên rồi. Mai bắt đầu kể cho tôi nghe những câu chuyện về công việc và cuộc sống. Những khó khăn của Mai trong công việc, những chuyện vụn vặt mà người ta vẫn thường gặp hàng ngày, những mối quan hệ với khách hàng, với đồng nghiệp và cấp trên…

Tôi đến ngân hàng những ngày sau đó và bắt đầu gặp những ánh nhìn kỳ lạ của những nhân viên khác ở chi nhánh. Nhưng là những ánh mắt và nụ cười dễ chịu. Chỉ trừ ông sếp chi nhánh. Cũng là chuyện thường tình! Nhất là khi tôi thừa biết ông ta có cảm tình đặc biệt với Mai. Chẳng phải là chuyện lạ với một người đẹp và cá tính khi “được” một ông sếp lớn tuổi để ý. Mai cũng kể tôi nghe về chuyện ấy.

Vài tuần sau, tôi chở Mai đi Vũng Tàu. Mai thích biển, tôi cũng thế. Thời gian đó, tôi cũng không thích thú gì việc phải ở Sài Gòn nhiều. Lần đó, Mai tặng tôi “Rừng Na-Uy”. Chẳng có một bút tích gì cả. Chẳng gói ghém vào giấy bóng kính, hay thắt nơ gì hết. Cũng chẳng nhân dịp gì cả. Chỉ đơn thuần là một cuốn sách, Mai đưa cho tôi vậy thôi. Tôi không thắc mắc nhiều, chỉ nhận.

Cuối tuần đó, Mai ngủ lại nhà tôi, ngôi nhà trên tầng 19 nhìn thẳng ra phía biển. Tôi không rõ Mai có ngủ hay không, còn tôi thì đã thức trắng cả đêm trên ghế sofa ở phòng khách, nghiền ngẫm mấy cuốn sách mà tôi còn bỏ lại từ trước. Bởi đã lâu rồi, tôi không về lại căn nhà đó. Giờ nghĩ lại, cái cảnh ấy thật giống như cái buổi tối lúc mà Toru đến thăm Naoko, trên chiếc sofa trong căn phòng ở khu C.

Sau cuối tuần ấy thì chúng tôi không gặp nhau nữa. Vẫn là những người bạn. Chỉ là tự nhiên không gặp nữa, cũng tự nhiên như lúc chúng tôi đến với nhau. Thỉnh thoảng vẫn nhắn tin qua lại, chỉ vậy thôi. Chúng tôi đều biết những giới hạn của mình…

Tôi xếp “Rừng Na-Uy” lên giá sách của mình sau khi đọc hết chương đầu tiên. Tôi không thể chịu nổi cái mùi văn phong u ám ấy. Và không bao giờ đụng đến nó nữa.

Những tin nhắn thưa dần, và dừng hẳn.

Tôi gặp lại Mai sau 2 năm, cũng là một buổi chiều hè ngập nắng, ở quán cà phê Highland nơi tôi vẫn thường ngồi. 2 giờ chiều. Tôi mở cửa kính và bước vào. Vẫn là cái hơi lạnh phả ra đối chọi với cái nóng hắt vào từ phía sau lưng. Căn phòng nhỏ vẫn ồn ào tiếng cười nói của những con người, hầu hết đang bận những bộ đồ công sở chỉn chu và thẳng thớm. Mai cũng thế, vẫn trong bộ đồng phục ngân hàng quen thuộc. Nhưng Mai nhìn ốm và mệt mỏi hơn nhiều so với lúc trước.

Mai kể với tôi, cô quen một người đàn ông lớn hơn cô nhiều tuổi, đã có vợ con, nhưng chưa ly dị, là khách của ngân hàng. Anh ta là Đảng viên, đang công tác trong bộ máy nhà nước. Và cũng vì những lý do ấy, mà anh ta không ly dị, “vì bước đường thăng tiến”. Tôi chẳng lạ gì với những lý lẽ kiểu như vậy, và cũng chẳng lạ gì với những chuyện như thế này. Nhưng vẫn cảm thấy có một thứ gì đó thật là quái dị.

Cũng vì anh ta mà Mai đổi số điện thoại, cắt hẳn liên lạc với tất cả mọi người. Mai kể anh ta còn cho người theo dõi cô và theo dõi cả điện thoại. Đó là lý do một vài lần tôi nhắn tin nhưng đã chẳng thấy trả lời.

Tôi ngồi yên đó, lắng nghe và không nói gì cả. Tôi nhớ lúc ấy tôi chỉ hỏi Mai, liệu cô ấy có yêu anh ta hay không. Mai khẽ gật đầu, đôi mắt u buồn nhìn về phía xa xăm.

Hai năm có thể biến một cô gái đầy tự tin, cá tính mà tôi đã từng gặp trở thành một người phụ nữ yếu đuối và cam chịu. Tôi ra về, lòng nặng trĩu.

Và kể từ lần ấy, tôi đã không còn gặp Mai, đã bốn năm rồi.

“Rừng Na-Uy” thì đã bị tôi bỏ quên hẳn trên giá sách, năm này qua tháng nọ, phủ đầy bụi thời gian. Dù vẫn chưa hề có ý định đọc nó, nhưng tôi không nhớ tại sao trong hàng trăm cuốn sách, tôi đã lại xếp nó vào cùng những cuốn sách Việt ít ỏi mà tôi mang theo. Cũng như, tôi không biết lý do tại sao khi ấy, trong hàng nghìn cuốn sách, Mai lại tặng tôi “Rừng Na-Uy”.

Tôi không biết tại sao, vì tôi chưa từng hỏi.

Và tôi cũng chưa từng mảy may có ý định tới Na-Uy.

Rồi thật tình cờ, tôi ở đây, sau nhiều năm, trong một trận bão tuyết ở giữa rừng Na-Uy, lại bắt đầu lần giở những trang sách đầu tiên và đọc. Tôi mang cuốn sách theo, bởi tôi biết nếu không phải bây giờ, chẳng phải lần này, thì sẽ là không bao giờ tôi đọc nó.

Sau ngần ấy năm, tôi đọc.

Trong cái bóng đêm lạnh giá và cô quạnh ấy, bỗng nhiên tôi có cảm giác như mình là cậu sinh viên trẻ tuổi Toru, đang ở “nhà nghỉ Ami”, giữa một nơi hoàn toàn cách biệt hẳn với thế giới loài người. Khác là ở đó không có Naoko trong chiếc đầm ngủ màu xanh nhạt, cũng chẳng có Reiko với cây đàn guitar và điếu thuốc lá phì phèo trên miệng. Chẳng có cả rượu vang lẫn rượu mùi. Chỉ có cái cậu thanh niên Alex trẻ tuổi đang nằm vô tư trên chiếc bàn gỗ phía bên kia, và cái bi đông đựng đầy nước tuyết của cậu ta mà thôi.

Tối đó, tôi vẫn chưa đọc hết “Rừng Na-Uy”, nhưng tôi cũng chẳng vội vàng, và cũng chẳng thấy tiếc nuối gì bởi mình đã không đọc cuốn sách ấy sớm hơn. Trái lại, tôi nghĩ rằng tuổi đôi mươi của mình, ở những năm tháng ấy tôi vẫn chưa đủ trải nghiệm để đọc và hiểu được tác giả viết những gì. Đó chính là lý do tôi cảm thấy không chịu nổi thứ văn chương “u ám”, “đầy mùi sex” mà tôi đã từng nghĩ như vậy vào lúc ấy. Và bây giờ là thời điểm thích hợp hơn – tôi nghĩ là thích hợp nhất để gặm nhấm những dòng suy tưởng của một lão trung niên mấy chục tuổi về một thời trai trẻ.

“Cũng giống như mình.” – Tôi cười nhẹ, làm hắt ra một làn khói mỏng manh từ hai cánh mũi.

Chỉ đến lúc ấy tôi mới nhận ra là trời đang lạnh đến thế nào.

Nhiều năm trôi qua, tôi đã được gặp hết, những con người như Naoko, Reiko, Midori, Nagasawa, Kizuki… ngoài đời thật. Và giữa tiếng nhạc chầm chậm, đều đều, nhỏ xíu của “Norwegian Wood” phát ra từ chiếc điện thoại sắp hết pin của mình, tôi bắt đầu tự hỏi, giữa cái thế giới hỗn loạn của tiền bạc, danh vọng, tình dục, tình yêu… những giá trị bị đảo ngược, những tấn trò đời, những con người bị mắc kẹt trong những chiếc bẫy chuột của chính họ, thì ai mới là những kẻ điên và ai là những người bình thường?

Tôi đã không có được câu trả lời.

Tôi cũng chẳng vội vã gì. Vẫn còn nhiều năm phía trước để tôi tiếp tục đi tìm câu trả lời cho câu hỏi ấy.

Ký ức lại đưa tôi về một sớm bình minh, trên ban công tầng 19, tôi đứng đó hút thuốc và nhìn về phía mặt trời. Mặt trời đỏ lựng đang mọc ở phía đằng xa trên mặt biển Vũng Tàu…

Tôi chìm vào giấc ngủ.

Lạnh.

Và quên Mai.

* Tên nhân vật đã được thay đổi. Tên thật của “Mai” cũng đẹp như cái tên mà tôi đặt cho cô ấy trong bài viết này.

Bài gốc được đăng trên Facebook ngày 17/12/2017.

Xem trên Facebook

Bình luận

Địa chỉ email bạn nhập sẽ không hiển thị ra ngoài.Các trường yêu cầu nhập *

*

Scroll To Top