Một người đàn ông nọ có hẹn đến khám bệnh ở một nhà tâm lý học. Anh ta đến phòng khám của nhà tâm lý học và nói với ông: “Thưa bác sĩ, lúc nào tôi cũng cảm thấy chán nản, phiền muộn. Bất kể khi làm việc gì tôi cũng đều có cảm giác buồn chán. Tôi thật sự không biết phải làm gì bây giờ.” Nhà tâm lý học nhìn anh ta và bảo: “Hãy đi theo tôi đến bên cánh cửa sổ này.” Người đàn ông bước theo, nhà tâm lý học chỉ ra hướng bên ngoài cửa sổ và nói: “Anh có nhìn thấy cái lều vải ở phía xa kia không?… Đọc tiếp “Chuyện kể về 1 chú hề”
Mọi người thường kháo rằng: Hãy rộng lượng với quá khứ để có những kỷ niệm đẹp. Khi chúng ta yêu một người là chấp nhận những gì người đó đang có và đã có. Mọi chuyện đơn giản khi chúng ta gắn liền với hai tiếng kỷ niệm, nhưng dường như không đơn giản để có thể song song tồn tại. Tôi hỏi bạn nhé, nếu người yêu của bạn luôn mang bên mình một chiếc móc khoá mang dấu ấn của người yêu cũ, hay những lá thư tình ngày nào cũng được xếp một cách ngay ngắn trong cái ví bất khả xâm phạm( trong khi những lá thư của bạn thì nằm trên bàn với những giấy tờ đủ loại!!!).… Đọc tiếp “Có ai ghen với kỷ niệm hay không?”
Leonardo DaVinci vẽ bức tranh “Bữa tiệc ly” mất bảy năm liền. Đó là bức tranh vẽ Chúa Jesus và 12 môn đệ trong bữa ăn cuối cùng trước khi Ngài bị môn đệ Judas phản bội. Leonardo tìm người mẫu rất công phu. Giữa hàng ngàn thanh niên, ông mới chọn được một chàng trai có gương mặt thánh thiện, một tính cách thanh khiết tuyệt đối làm người mẫu vẽ Chúa Jesus. Da Vinci làm việc không mệt mỏi suốt sáu tháng liền trước chàng trai và hình ảnh Chúa Jesus đã hiện ra trên bức vẽ. Sáu năm tiếp theo ông lần lượt vẽ xong 11 vị môn đệ, chỉ còn có Judas, người môn đệ đã phản bội Chúa vì 30 đồng bạc.… Đọc tiếp “Chúng ta quyết định số phận của chính mình”
Ngày xửa ngày xưa có một cây táo rất to. Một cậu bé rất thích đến chơi với cây táo mỗi ngày. Nó leo lên ngọn cây hái táo ăn, ngủ trưa trong bóng râm. Nó yêu cây táo và cây cũng rất yêu nó. Thời gian trôi qua, cậu bé đã lớn và không còn đến chơi với cây táo mỗi ngày. Một ngày nọ, cậu bé trở lại chỗ cây táo với vẻ mặt buồn rầu, cây táo reo to: – Hãy đến chơi với ta. – Cháu không còn là trẻ con, cháu chẳng thích chơi quanh gốc cây nữa.… Đọc tiếp “Chuyện cây táo”
Nicole kéo chiếc áo khoác và hoà vào dòng người trên con đường bên công viên. Trời tối và đầy sương nhưng cô bé vẫn cố gắng đi nép cào mấy bụi cây như sợ mọi người trông thấy mình. Đặc biệt là Ryan, cô muốn Ryan cứ đi tiếp mà không biết có người dõi theo. Nicole biết rõ con đường mà Ryan sẽ đi. Thứ năm nào cũng vậy, Ryan luyện bóng đá từ 6-8 giờ tối. Nicole thường rủ Emma đi xem Ryan tập bóng. Nhưng hôm nay thì không thể. Nicole rùng mình khi một giọt sương rơi vào đỉnh đầu.… Đọc tiếp “Chuyện hình như không có thật”
Mẹ, mẹ đang làm gì thế ? Cô bé Susie chỉ mới 6 tuổi hỏi mẹ. -Mẹ đang nấu món thịt hầm cho cô Smith hàng xóm. -Vì sao ạ ? – Susie thắc mắc… – Vì cô Smith đang rất buồn con ạ. Con gái cô ấy vừa qua đời và trái tim cô ấy đang tan nát. Chúng ta sẽ chăm sóc cô ấy một thời gian – bà mẹ dịu dàng trả lời. – Tại sao lại thế hả mẹ ? – Susie vẫn chưa hiểu. – Thế này nhé con yêu, khi một người rất buồn, họ sẽ không thể làm tốt ngay cả những việc rất nhỏ như nấu bữa ăn tối hay một số việc vặt khác.… Đọc tiếp “Chiếc băng gạc cho trái tim tan vỡ”
Tại Học viện Quân sự West Point (Mỹ) trong một tiết học về môn kỹ thuật, khi giáo sư ra đề tài vẽ một chiếc cầu, dĩ nhiên sinh viên của trường phải hiểu đây là một chiếc cầu cần được thiết kế cho mục tiêu quân sự. Các sinh viên khác đều thiết kế một cái cầu theo tiêu chuẩn và kỹ thuật như đã học ở phần lý thuyết. Riêng Whister lại không đếm xỉa gì đến khía cạnh quân sự. Anh vẽ một chiếc cầu thơ mộng, bắc qua một mỏm núi cao với một gam màu sáng của ánh mặt trời đang ló dần trên đỉnh.… Đọc tiếp “Chiếc cầu”
Bé Jenny nhìn chăm chăm vào tôi như thể nó nhìn thấy tôi lần đầu tiên, rồi kết luận: – Bà ơi, bà đúng là đồ cổ đấy! – Nó ngẫm nghĩ rồi tiếp tục – Bà nhiều tuổi. Đồ cổ cũng nhiều tuổi. Bà là đồ cổ của cháu! Tôi quả là không vừa ý với câu nói của Jenny, nên tôi cầm quyển từ điển ra và đọc: – Định nghĩa đồ cổ nhé: đồ cổ không chỉ nhiều tuổi, mà còn là một thứ đã tồn tại, hoặc thuộc về thời kì xa xưa?một tác phẩm nghệ thuật chẳng hạn?… Đọc tiếp “Đồ cổ của Jenny”
Một giáo sư lớp xã hội học đưa các sinh viên thực tập tới khu ổ chuột Baltimore để làm hồ sơ lý lịch cho 200 bé trai. Qua các câu hỏi để làm bản lượng giá về tương lai các em, các sinh viên đều nhận định về từng em: ” Không có hy vọng tiến thân”. 20 năm sau, một giáo sư xã hội học khác tình cờ đọc qua bản nghiên cứu trước đây tại trường. Ông cho các sinh viên của mình tìm hiểu xem điều gì đã xảy ra cho những đứa bé trai này. Sau khi nghiên cứu, các sinh viên thấy: trừ 20 em đã đi nơi khác hay đã chết, có tới 176 em trong số 180 em còn lại đã thành đạt.… Đọc tiếp “Đôi bàn tay”
Có một người thanh niên sống một mình với cha và tình cha con của họ thật tuyệt vời. Mặc dù trong lớp anh luôn là nguời thấp bé nhất nhưng sự đam mê trái bóng vẫn không làm anh lùi bước. Và cha anh vẫn luôn ở cạnh anh động viên anh những khi buồn nản. Anh quyết định tập luyện hết sức mình và hứa rằng anh sẽ được đá chính thức. Anh không hề bỏ lỡ một buổi tập hay một trận đấu nào thế nhưng anh vẫn luôn bị xếp ở hàng ghế dự bị. Những lúc như thế cha anh vẫn ở cạnh anh, động viên anh nhiều nhất.… Đọc tiếp “Đôi mắt người cha”
Bài viết sau đây được đăng lần đầu tiên trên tạp chí Reader’s Digest năm 1947. Sau đó, hầu như năm nào cũng có người viết thư về toà soạn yêu cầu đăng lại. Ngoài ra bài còn được dịch ra nhiều ngôn ngữ trên thế giới, và luôn gây ra những cảm xúc chân thành sâu lắng. Nay xin đăng lại tâm tình của tác giả W. Livingston Larned, một người cha đang nhủ thầm với con mình… Con ơi, cha nói cho con nghe lúc con đang ngủ say, tay kề dưới má, những lọn tóc vàng xoán dính vào vầng trán ẩm mồ hôi.… Đọc tiếp “Đôi lúc cha quên”
Đã bao lần bạn vấp ngã mà không hề nhớ? Lần đầu tiên chập chững bước đi, bạn đã bị ngã. Lần đầu tiên tập bơi, bạn uống nước và suýt chết đuối phải không? Lần đầu tiên chơi bóng bàn, bạn có đánh trúng banh không? Không sao đâu, vì … • Walt Disney từng bị tòa báo sa thải vì thiếu ý tưởng. Ông cũng nếm mùi phá sản nhiều lần trước khi tạo nên DisneyLand. • Lúc còn học phổ thông, Luis Pasteur chỉ là một học sinh trung bình. Về môn hoá, ông đứng hạng… 15 trong tổng số 22 học sinh của lớp.… Đọc tiếp “Đừng sợ vấp ngã”
Tôi bật hết cỡ đèn pha trên đường trở về nhà, sau buổi diễn tập tối. Làn gió bên ngoài êm ả vuốt ve má tôi qua cánh cửa sổ mở rộng. Bất chợt nghe được một bài hát hay, tôi vặn radio to hơn. Bài hát đưa tôi tới một nơi xa lạ. Tôi bắt đầu mơ màng về mối tình say đắm của tôi. Thấy một cửa hiệu bán thực phẩm bên tay mặt, tự nhiên tay lái tôi quẹo vào chỗ đậu xe. Đêm nay mới thật là đêm. Bước qua các cánh cửa tự động, tôi đi thẳng đến gian hàng bán hoa.… Đọc tiếp “Đám tang bông hồng của tôi”
Khi tôi 13 tuổi, gia đình dọn đến California. Tôi bước vào tuổi thanh niên trong tinh thần “nổi loạn”. Tôi luôn nóng nảy và muốn phản kháng với bất cừ điều nhỏ nhặt nào mà cha mẹ tôi bảo ban. Như những đứa trẻ mới lớn khác, tôi vùng vẫy để thoát khỏi bất kỳ điều gì mà tôi không bằng lòng về thế giới với ý nghĩ mình là đứa trẻ “biết hết mọi chuyện, không cần ai bảo ban”, Tôi từ chối tất cả những hành động yêu thương. Thật sự tôi phát cáu khi ai đề cập đến tình thương.… Đọc tiếp “Để khi con đọc một mình”
“Điều đáng sợ nhất trong cuộc sống không phải là cái chết, mà bị lãng quên? bị xem như là hạt bụi sau những hào quang rực rỡ”… – Là khi người bạn yêu dấu nhất từ bỏ tấm chân tình của bạn để chạy theo những điều hư ảo. – Là khi bạn bày tỏ nỗi niềm sâu kín nhất với một người và bị cười vào mặt. – Là khi người thân quá bận rộn với cuộc sống đã không thể an ủi bạn khi bạn cần được nâng đỡ tinh thần. – Là dường như không còn ai trên cõi đời quan tâm đến bạn.… Đọc tiếp “Điều đáng sợ nhất”
“Cái giá phải trả để được trở nên con người hoàn hảo thật là cao, cao tới độ ít người có lòng say mê và cam đảm để trả giá. Chúng ta đã phải cùng nhau bỏ qua cuộc tìm kiếm sự an toàn và dám liều đi vào cuộc sống với hai bàn tay trắng.” – Morris West Để đạt bất cứ mục tiêu nào ở đời đều phải hàm chứa chữ “dám liều”. Có bạn trẻ lại nói: “Tôi đâu có phải liều lĩnh gì! Đời tôi đã thấy sướng từ tấm bé rồi. Tôi tiếp tục còn hiên ngang dấn bước?”… Đọc tiếp “Dám liều – Dám mạo hiểm”
Một cô bé vừa gầy vừa thấp bị thầy giáo loại ra khỏi dàn đồng ca. Cũng chỉ tại cô bé ấy lúc nào cũng chỉ mặc mỗi một bộ quần áo vừa bẩn, vừa cũ lại vừa rộng nữa. Cô bé buồn tủi ngồi khóc một mình trong công viên. Cô bé nghĩ: Tại sao mình lại không được hát ? Chẳng lẽ mình hát tồi đến thế sao ? Cô bé nghĩ mãi rồi cô cất giọng hát khe khẽ. Cô bé cứ hát hết bài này đến bài khác cho đến khi mệt lả mới thôi. “Cháu hát hay quá!’.… Đọc tiếp “Đôi tai của tâm hồn”
Đó là một cuộc chạy đua tại địa phương – cuộc đua mà chúng tôi đã phải tập luyện gian khổ để được tham dự. Vết thương mới nhất ở chân của tôi vẫn chưa kịp lành. Thật sự tôi đã phải tự đấu tranh xem tôi có nên tham gia cuộc đua không. Nhưng cuối cùng thì tôi cũng đang chuẩn bị tham dự vòng chạy 3,200m. “Chuẩn bị… sẵn sàng…” Tiếng súng lệnh vang lên và chúng tôi xuất phát. Những đứa con gái khác đều chạy trước tôi. Tôi nhận ra rằng tôi đang cà nhắc một cách đáng xấu hổ ở đằng sau mọi người và tôi càng ngày càng xa ở sau.… Đọc tiếp “Giấc mơ”
Sau cuộc ly hôn của cha mẹ, đứa con gái đang tuổi vị thành niên của chị ngày càng trở nên bất trị. Chuyện lên đến cực điểm khi một đêm khuya, cảnh sát gọi chị đến sở cảnh sát để bảo lãnh con gái vừa bị giam vì tội lái xe khi say. Hai mẹ con không trò chuyện câu nào cho đến trưa hôm sau. Chị phá vỡ sự căng thẳng bằng việc đưa cho con một chiếc hộp nhỏ, gói giấy cẩn thận. Nó hờ hững mở ra và tìm thấy bên trong một mẫu đá nhỏ. Nó đảo mắt nhìn lên rồi hỏi: “Cái này để làm gì vậy mẹ?”.… Đọc tiếp “Giới hạn của tình yêu”
Larry và Jo Ann là một đôi vợ chồng bình thường. Họ sống trong một ngôi nhà bình thường trên một con phố bình thường. Giống như bao đôi vợ chồng bình thường khác, họ phải vật lộn với cuộc sống để lo cho con cái ăn học nên người. Ngoài ra, họ còn bình thường về một phương diện khác: họ luôn có những cuộc cãi vặt. Đề tài là những bất đồng trong cuộc sống, và… ai là người có lỗi. Cho đến một hôm, một sự kiện ngoại lệ đã xảy ra. – Bà biết đấy, Jo Ann, tôi có những ngăn tủ kì diệu.… Đọc tiếp “Điều không bình thường”