Đom đóm

Đom đóm

Và tôi tắt đèn pin.

Trong bóng tối của đêm mùa hè, tôi nghe tiếng nước chảy, tiếng gió thổi xào xạc qua những tán lá. Hôm nay, ngày trăng khuyết. Mặt trăng lấp ló ở đâu đó rất xa phía sau những rặng cây cao vút, vàng úa, nhợt nhạt. Màn đêm bao phủ khiến tôi không còn có thể nhìn thấy con đường mà mình vừa bước qua để dẫn tới đây.

Tôi đứng đó giữa cánh rừng, bất động.

Lập lòe, những đốm sáng xanh bắt đầu xuất hiện phía đằng xa. Một, hai, ba… bốn, năm, sáu… Trái, phải, trước… rồi đến phía sau.

Đôi mắt tôi bắt đầu quen dần với bóng tối.

Rồi những đốm sáng ấy dần tiến lại gần tôi.

Cả một rừng đom đóm…

Và tôi bỗng thấy trong lòng chút bình yên.

Rồi một ngày nào đó, tôi sẽ lại đi, và sẽ trở về.

Hoặc, sẽ là mãi mãi…

63,500,000

Bình luận

Địa chỉ email bạn nhập sẽ không hiển thị ra ngoài.Các trường yêu cầu nhập *

*

Scroll To Top