Nothing Else Matters

Lục tìm lại những tấm ảnh cũ… Những lúc như vậy lại thèm quay quắt cái cảm giác được một mình lái xe giữa lòng Sài Gòn vắng lặng. Những ánh đèn vàng vọt của đêm. Tiếng gió lùa trên tóc. Nghe những bản nhạc 80s’ thân quen. Đi trong vô định, rồi bất chợt nhận ra mình đã về với biển.

Muốn trẻ lại như thời 24, 25. Ngông cuồng. Vài bộ quần áo ném vội lên xe, xé tan màn đêm và xuyên Việt trong vòng một nốt nhạc. Muốn lái xe giữa cả một bầu trời sao. Muốn ngửi mùi cỏ, mùi mằn mặn của biển. Muốn khóe mắt cay xè vì gió táp. Muốn đi giữa mưa rừng xối xả.

Muốn mình đang ở trên đỉnh đèo Cả, lưng dựa núi, mắt nhìn xa xăm ra những con thuyền câu đèn mờ đèn tỏ giữa biển đêm. Muốn đứng trên đèo Hải Vân, liếm những giọt sương đêm chảy đầy trên mặt… Thèm đứng giữa đồi chè Mộc Châu. Muốn say mèm trong cái men rượu ngọt ngây của vùng Tây Bắc, và khi hồn còn chưa kịp tỉnh ra thì thân xác đã lắc lư trên những con đường quốc lộ đầy sỏi đá của vùng cao.

Trẻ, người ta có thể làm được nhiều thứ và bất chấp nhiều thứ…

Đôi khi không quan trọng là thời gian bao lâu. Mà chỉ đơn giản là có muốn quên hay không.

Một con người khác.

Ở một chân trời khác.

Và một cuộc hành trình chưa bao giờ kết thúc.

Bài gốc được đăng trên Facebook ngày 31/08/2016.

Xem trên Facebook

Bình luận

Địa chỉ email bạn nhập sẽ không hiển thị ra ngoài.Các trường yêu cầu nhập *

*

Scroll To Top