Giọt nắng bên thềm

“Thế giới của tôi là những ước mơ. Vì là những ước mơ mà chúng ta không thể nói rằng nó phải như thế nọ, như thế kia. Hãy nuôi dưỡng những giấc mơ vì đôi khi nó không cụ thể, không thực dụng nhưng làm cho con người hướng tới cái đẹp, những điều tốt lành.”

NS. Thanh Tùng

Tôi đứng đó, ở một góc đường, tay cầm ly cà phê còn nóng hổi vừa mua ở tiệm bánh gần nhà. Và tôi nhìn người qua lại, cũng như bao thời khắc quan trọng trong cuộc sống của tôi. Lác đác vài người lên xuống từ trạm tàu điện ngầm giữa giờ tan sở. Hôm nay là một ngày nắng đẹp, sau nhiều ngày trời lạnh và mưa. Rời Sài Gòn ấm áp và về lại nơi xứ lạnh, tôi từng tưởng như mùa hè đã tự dưng trốn khỏi tôi mà đi mất.

Có lẽ phải mấy tháng rồi tôi mới có một đêm trắng. Và khi thức trắng, tôi lại thường suy nghĩ thật nhiều… Và tôi lại tìm trong ký ức, những tháng ngày êm ả bình yên.

Tôi nhấp một ngụm cà phê và đưa mắt nhìn ra phía xa… lá vàng đã rụng đầy trên phố.

Tạm biệt nhé, mùa hè. Tạm biệt tháng chín và những mùa hè ngập nắng của miền ký ức. Tạm biệt cả những tình yêu còn dang dở. Tôi lại đi đến một phương trời khác, lại tiếp tục góp nhặt những “giọt nắng bên thềm”…

Và tôi, dù có làm gì đi nữa, cũng sẽ không thể đánh rơi tâm hồn của mình một lần nữa.

Sau tất cả, tất cả cũng chỉ là hư vô.

“Giọt nắng bên thềm” và câu chuyện về một người đàn ông.

Nhạc sĩ Thanh Tùng khi còn sống đã từng trả lời bạn đọc của một báo điện tử khi được hỏi, tại sao tên của bài hát mà ông sáng tác không phải là “Ánh nắng bên thềm” mà lại là “Giọt nắng”? Ông đã trả lời bạn đọc ấy như sau:

“Ở trong sân nhà tôi có những cái cây và mỗi buổi sáng khi ánh mặt trời chiếu qua những kẽ lá thì không phải là ánh nắng mà có những giọt nắng đã rớt trên thềm nhà tôi. Mỗi khi lá cây xao động thì những giọt nắng nhảy như là những giọt mưa trong cơn mưa vậy, như vậy thì không thể gọi là ánh nắng được và nó lung linh như vậy thì làm ta rất khó quên. Có nhiều lúc tôi muốn quên em đi, tôi có thể trả cho em tất cả những kỷ niệm nhưng ánh nắng kia thì tôi không thể trả về bầu trời được. Tôi hy vọng bạn hiểu bài hát này theo cách diễn đạt của tôi.”

Ông sáng tác bài này, vào khoảng giữa những năm thập niên 80. Khi ấy, vợ của cố nhạc sĩ vẫn còn tại thế. Tôi không rõ ông sáng tác bài này cho ai, hay viết về ai. Nhưng hẳn bài hát này là một trong những bài hát nổi tiếng đã gắn liền với những thế hệ 6x, 7x – thậm chí là những 8x. Nó đã đưa Thanh Lam, từ một cô ca sĩ trẻ chưa ai biết tới trở thành diva của làng nhạc Việt.

Nhưng đằng sau ánh hào quang của một nhạc sĩ nổi tiếng, tài hoa, là một người đàn ông trầm lặng, cô đơn. [***] “Một mình” và “Hoa cúc vàng” là hai ca khúc ông viết cho vợ. Một được ông viết khi thấm đến tận cùng nỗi cô đơn khi không còn người bạn đời bên cạnh. Một ông viết khi nhìn thấy bà hiện về trong một giấc mơ. Cả hai bài đều những bài “đỉnh cao” trong sự nghiệp âm nhạc của ông.

Lúc sinh thời, nhạc sỹ Thanh Tùng nổi tiếng là người đào hoa, đa tình và tài ba. Vì lẽ đó, cuộc đời của ông tràn ngập các bóng hồng từ Nam ra Bắc. Và đó cũng là lý do mà khi nói đến âm nhạc của ông, người ta thường nhắc đến những “nàng thơ”. Họ chính là ngọn nguồn cảm hứng, là căn nguyên nỗi buồn vui và là chất xúc tác cho sự thăng hoa khiến ông phải cầm bút lên để viết.

Chính ông từng nhiều lần nhắc đến họ. Những cái tên: Ngọc Bích, Ngọc Thúy, Tôn Nữ Minh Tâm… là “nguyên cớ” cho những “Chuyện tình của biển”, “Giọt nắng bên thềm”, “Phố biển”, “Hát với chú ve con”, “Hoa tím ngoài sân”, “Lời tỏ tình của mùa Xuân”, “Trái tim không ngủ yên”… ra đời đã được ông kể lại trong những lần trà dư tửu hậu cùng bè bạn.

Nhạc sĩ Thanh Tùng cũng từng thú nhận: “Tôi nói với bạn tôi, con đường âm nhạc của tôi đầy ắp tình yêu, chỉ tình yêu thôi. Nhân vật trong ca khúc của tôi bao giờ cũng là người phụ nữ, và đúng là có nhiều nhân vật lắm”.

Nói là vậy nhưng thực tế thì Thanh Tùng chưa viết ca khúc nào tặng riêng cho người đẹp nào cả. Ông chỉ viết tặng riêng cho người vợ yêu quý của mình. Những “nàng thơ” trong ca khúc của ông xuất hiện cũng không rõ, ví như mái tóc cô này, nụ cười cô kia, mùi thơm cô nọ…

Có một câu chuyện mà mỗi khi nhắc đến nhạc sỹ Thanh Tùng, người ta vẫn thường hay kể đó là trước lúc bà Minh, vợ ông lâm chung, có gọi ông lại bên giường bệnh, lúc đó có cả nhạc sỹ Trịnh Công Sơn và bà hỏi ông: “Nếu em chết anh có lấy vợ mới và bỏ các con không?”. Thanh Tùng gọi đó là “tuyên án” chung thân bởi câu trả lời duy nhất lúc đó ông có thể nói chỉ là “Không”. Sau khi bà mất, dù mới chỉ 40 tuổi nhưng ông vẫn giữ lời hứa không tái hôn mà một mình nuôi hai con trai và một con gái khôn lớn. Ngay cả khi ba con đã trưởng thành và đã có gia đình hạnh phúc nhưng nhạc sĩ vẫn chọn sống “một mình”…

(Từ đoạn [***]: trích dẫn link dưới đây)

http://dantri.com.vn/van-hoa/chuyen-ve-nhac-si-thanh-tung-dao-hoa-va-2-ca-khuc-de-doi-tang-vo-20160316130703245.htm

Bài gốc được đăng trên Facebook ngày 26/09/2017.

Xem trên Facebook

Bình luận

Địa chỉ email bạn nhập sẽ không hiển thị ra ngoài.Các trường yêu cầu nhập *

*

Scroll To Top