Hũ vàng của bà ngoại

Hũ vàng của bà ngoại

(Nhân đọc dự thảo luật cho phá sản ngân hàng)

Bạn sẽ nhận được bảy mươi lăm triệu khi ngân hàng phá sản chứ? 🙂

Tôi kể bạn nghe một câu chuyện. Bạn có biết tại sao các ông lão, bà lão, khi có tiền thì họ thường mua vàng, đô la rồi đem chôn dưới đất, giấu gầm giường không? Nghe có vẻ buồn cười, nhưng đó là sự thật. Ngoài những lý do để chống trượt giá, lạm phát… đối với tiền Việt, thì còn những nguyên nhân mà những người trẻ tuổi thường không hiểu được. Đó là, kể từ sau “giải phóng” cho đến nay, ngân hàng nhà nước đã tiến hành 3 lần đổi tiền vào năm 1975, 1978 và 1985. Mỗi lần đổi tiền như vậy, người giữ tiền Việt đều bị thiệt hại rất nhiều. Và nhiều “người lớn” đã không còn niềm tin vào ngân hàng kể từ dạo ấy.

Tuần vừa rồi, Quốc Hội tiến hành thảo luận dự luật cho phá sản ngân hàng, với nhiều “băn khoăn”. Nhưng ở góc độ người dân, điều đầu tiên họ nghĩ tới chính là tiền bạc, tài sản của họ nằm trong ngân hàng đó sẽ ra sao khi ngân hàng phá sản? Chắc ai đã từng tới ngân hàng gửi tiền đều có thể thấy một mảnh giấy nhỏ, rất nhỏ dán ở các quầy giao dịch, đó là thông báo về bảo hiểm tiền gửi của DIV (Deposit Insurance of Vietnam), với hạn mức hiện tại là 75 triệu cho tất cả các giao dịch tiền gửi. Có nghĩa là, khi có vấn đề xảy ra đối với một tổ chức tín dụng (mà phá sản chỉ là 1 trường hợp) – ví dụ như mất khả năng chi trả hoặc những trường hợp bất khả kháng khác, thì người gửi tiền sẽ được hưởng tiền bảo hiểm là 75 triệu. Bất kể số tiền gửi có là hàng trăm triệu, hàng tỷ, chục tỷ đi chăng nữa thì cũng chỉ được bảo hiểm là 75 triệu.

Lý do tại sao lại phải băn khoăn, khi “ngân hàng” cũng chỉ là một tổ chức kinh doanh bình thường hoạt động trong nền kinh tế? Đó là bởi vì các nhà tạo lập chính sách luôn lo ngại một sự đổ vỡ dây chuyền có thể xảy ra khi người dân ào ạt rút tiền nếu có tình trạng ngân hàng phá sản, làm ngòi nổ cho một cuộc khủng hoảng lớn hơn. Không phải chỉ ở Việt Nam, mà ở các nước phát triển như Mỹ, khi một ngân hàng sụp đổ cũng sẽ đưa đến những hệ quả như vậy. Điều làm tôi cảm thấy buồn cười ở đây chính là ở chỗ, bảo hiểm tiền gửi thì đã có từ lâu (và hầu như chẳng ai thèm để ý), và giờ thì nó lại nổi lên chỉ bởi vì một cái dự luật cho phá sản ngân hàng.

Chắc hẳn những người “biết” thì còn chưa quên hình ảnh người dân ồ ạt đi rút tiền tại một ngân hàng nọ, khi có tin lãnh đạo ngân hàng bị bắt. Một lãnh đạo khác của ngân hàng phải đứng cả lên bàn làm việc để trấn an người dân đang vây quanh. Đó mới chỉ là sự “nhạy cảm” của người dân khi có thông tin bất thường, còn nếu ngân hàng phá sản thì sẽ là chuyện thật sự gay go cho toàn hệ thống. Phải, là sự “nhạy cảm”, và cũng là sự “vô trách nhiệm” của người gửi tiền khi không quan tâm đến lợi ích và quyền lợi của chính mình. Bạn hãy hỏi những người xung quanh xem có biết, có quan tâm về bảo hiểm tiền gửi hay không thì sẽ rõ.

Để lại câu chuyện chính sách cho các nhà làm luật và các nhà kinh tế vĩ mô, và trở lại với góc độ của một người bình thường, với câu chuyện (không hề tiếu lâm) mà tôi kể ở đầu bài viết này. Đó là câu chuyện về niềm tin. Đối với người Việt Nam vốn dĩ đã rất nhạy cảm, thì niềm tin luôn là một thứ được đặt vào hàng “xa xỉ phẩm”. Và tôi nghĩ, biết đâu các bạn có thể nhận được những bài học từ lịch sử, để khi “niềm tin” vào “hệ thống” không còn, thì cũng sẽ không phải lo nghĩ quá nhiều về những sự mất mát của mình khi không chuẩn bị trước. Tôi không chỉ nói đến trường hợp phá sản ngân hàng, bởi đó cũng chỉ là một trong số rất nhiều kịch bản về “trường hợp xấu” có thể xảy ra mà thôi.

Và biết đâu, vào một ngày xấu trời, khi mọi người ngồi khóc ròng vì đống của cải của mình vất vả làm ra đã không cánh mà bay, thì bạn đang ung dung thảnh thơi đọc báo ở một nơi nào đó, (tạm) yên tâm rằng tài sản của mình vẫn còn được an toàn dưới gầm giường, vì bạn đã sớm nhận được lời khuyên của ngoại…

Để kết thúc bài này, tôi xin trích đăng một phần điều kiện bảo hiểm tiền gửi (mà không phải ai cũng biết hoặc để ý):

“- Nghĩa vụ trả tiền bảo hiểm phát sinh kể từ thời điểm Ngân hàng Nhà nước Việt Nam có văn bản chấm dứt kiểm soát đặc biệt hoặc văn bản chấm dứt áp dụng hoặc văn bản không áp dụng các biện pháp phục hồi khả năng thanh toán mà tổ chức tín dụng là tổ chức tham gia bảo hiểm tiền gửi vẫn lâm vào tình trạng phá sản hoặc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam có văn bản xác định chi nhánh ngân hàng nước ngoài là tổ chức tham gia bảo hiểm tiền gửi mất khả năng chi trả tiền gửi cho người gửi tiền.”

“- Trong thời hạn 60 ngày, kể từ thời điểm phát sinh nghĩa vụ trả tiền bảo hiểm, tổ chức bảo hiểm tiền gửi có trách nhiệm trả tiền bảo hiểm cho người được bảo hiểm tiền gửi.”

“Người gửi tiền thuộc đối tượng bảo hiểm được nhận tiền bảo hiểm khi đủ các điều kiện sau đây: – Có tên trong danh sách được DIV phê duyệt;…”

Lấy được bảy mươi lăm triệu, kể cũng lắm gian nan.

Về tác giả: Một người có vài số tài khoản khá đẹp nhưng không có đồng xu cắc bạc nào trong các tài khoản ấy. Tóm lại là một người nghèo. Những người nghèo mới hay viết bài lung tung. Có nhiều những điều khác, không tiện viết ra. Nên nghe thì nghe không nghe thì thôi.

7AM.

____________________

Tham khảo:

http://cafef.vn/ban-khoan-du-luat-cho-pha-san-ngan-hang-20171030083830925.chn
https://tuoitre.vn/gui-tien-ti-ngan-hang-pha-san-boi-thuong-75-trieu-co-y-nghia-gi-20171026104940194.htm
https://tuoitre.vn/ngan-hang-pha-san-nguoi-gui-tien-chi-duoc-boi-thuong-75-trieu-20171026095537359.htm
https://vietfact.com/phai-cho-pha-san-ngan-hang-de-tri-can-benh-ham-lai-suat-cua-nguoi-dan/

____________________

Tiêu đề bài viết, tôi hư cấu đấy. Ngoại tôi mất lâu rồi, từ trước khi tôi ra đời. Nhưng tôi biết nhiều “ngoại” trong đời thật với những hũ vàng giấu dưới gầm giường.

Hình minh họa không liên quan: Cho những bạn nào chưa tưởng tượng được ra ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên là như thế nào.

Bài gốc được đăng trên Facebook ngày 30/10/2017.

Xem trên Facebook

Bình luận

Địa chỉ email bạn nhập sẽ không hiển thị ra ngoài.Các trường yêu cầu nhập *

*

Scroll To Top