Hồng Kông – Một thời để yêu, một thời để nhớ

Hồng Kông – Một thời để yêu, một thời để nhớ

“Đó là một giây phút bồn chồn.
Cô ấy cúi thấp đầu, cho anh ta cơ hội tiến đến gần hơn.
Nhưng anh ta không thể, vì thiếu dũng khí.
Cô ấy quay người và bước đi.

Hồng Kông – 1962…”

(In The Mood For Love – Kar-Wai Wong)

Chiếc máy bay khổng lồ lướt nhẹ qua những đám mây trắng tinh đang trôi hờ hững trên không trung. Bên dưới, những tòa nhà cao tầng mọc lên san sát cạnh nhau, nép mình phía sau những ngọn đồi xanh mát. Những chiếc tàu lớn nhỏ chen chúc trong cảng bên bờ Tung Chung, nhìn từ trên cao giống như một đống đồ chơi trẻ con. Chiếc cầu cáp quen thuộc cứ mỗi phút lại tiến lại gần hơn. Giữa thu, trời Hồng Kông ảm đạm như màu của những cuốn phim cũ.

Lúc nào cũng thế, là những chuyến bay lúc mười một giờ đưa tôi đến với Hồng Kông.

Sân bay Chek Lap Kok vẫn đông như mọi lần. Tự động, tôi checkin xong là đến thẳng quầy nạp tiền vào thẻ Octopus, rồi mua vé tàu Express để về thành phố. Dòng người cứ hối hả ngược xuôi, mà tôi thì chẳng có gì phải vội. Tôi hầu như không bao giờ làm việc sau khi vừa bước xuống máy bay cả. Tôi thích thú cái việc ngồi ngay sân ga, nhìn người qua kẻ lại.

Từ sân bay, đi tàu để về thành phố thì thích hơn hẳn là đi bằng taxi. Bởi đi tàu thì được ngắm cảnh, còn taxi thì chỉ được nhìn đường cao tốc mà thôi. Tôi chỉ bước lên tàu sau khi hai chuyến trước đã qua rồi. Tôi đổi sang tàu điện ngầm ở Central rồi về đến Tsim Sha Tsui. Lúc ấy là mười sáu giờ, mười phút.

Ngày thứ ba – Mười tám giờ.

Hồng Kông vẫn thế, vẫn không thôi quyến rũ tôi bằng những điều tương phản, cũng y như lần đầu tiên mà tôi đặt chân tới đây.

Là sự hối hả, xô bồ của hàng triệu con người chen chúc nhau trên từng con phố, trong những cửa tiệm mua bán sầm uất. Là những tòa nhà cao vút, sáng sủa và hiện đại. Là mùi nước hoa thơm nức của những chàng trai cô gái ăn mặc sành điệu vừa lướt ngang qua. Những chiếc Ferrari, Lamborghini, Bentley, Jaguar, Aston Martin… lượn qua lượn lại trên những con phố đông đúc, nhiều đến nỗi chẳng ai thèm để ý. Một bà trung niên đẫy đà mặc chiếc áo lông trắng muốt vừa bước xuống từ chiếc Rolls Royce, vẻ đầy quý phái.

Phía bên kia đường, dưới ánh đèn vàng vọt, một bà trung niên khác bận chiếc tạp dề cũ lấm lem, tay cầm chiếc chảo không ngừng lắc qua đảo lại. Là mùi đậu hũ, là tiếng dầu mỡ xì xèo và những làn khói bốc lên từ gian bếp của tiệm ăn.

Là những khu chung cư ẩm thấp, cũ kỹ và chật chội, những khu chợ tối tăm, mùi thịt cá còn vấn vương trong những vũng nước mà có lẽ sẽ chẳng bao giờ khô được. Là mấy ông già quần đùi áo may ô rách lỗ chỗ đang ngồi phe phẩy chiếc quạt giấy và đánh cờ tướng trước cửa tiệm lạc xoong. Lão thợ rèn vừa khệ nệ bê từng chồng sắt từ chiếc xe tải đã cũ vừa chửi thằng bé phụ việc. Thằng bé tội nghiệp lấm lét nhìn lên lưng ông già. Tiếng chửi rền vang cả một góc phố – ấy vậy mà chẳng ai thèm để ý.

Đôi lúc, tôi cứ ngỡ mình như đang lạc trong một cái xóm nào đó ở xứ Cảng Thơm của những năm 60. Và tôi yêu cái mùi Hồng Kông cũ kỹ ấy.

Trời vẫn lạnh và mưa. Tôi rời những năm 60 để trở về thực tại – Một góc phố quen thuộc ở Mong Kok…

Tôi đứng trên cây cầu dẫn từ khách sạn sang phía trung tâm thương mại, nhìn những giọt nước mưa chảy dài trên ô kính. Dưới đường, những chiếc xe vẫn ngược xuôi đầy vội vã. Tôi không bao giờ mảy may nghĩ rằng cái khách sạn khổng lồ ấy một ngày nào đó sẽ bị bán đi và đổi tên. Và đó cũng là lý do duy nhất khiến tôi không còn ở đấy nữa. Lại một ký ức nữa bị xóa đi.

Ký ức về tầng ba mươi sáu…

Tôi thấy em ngồi đó, dựa lưng vào bức tường kính và nhìn xuống mặt đường. Ngón tay em chạm khẽ lên ô cửa, mắt em vẫn hướng về một nơi nào nào đó thật xa xăm. Tôi cố kiếm tìm đôi mắt em, nhưng tôi chẳng thấy.

Anh ơi, nhìn kìa…!

Thế rồi em lặng im, và biến mất. Chỉ còn lại bóng tôi in trên những giọt nước của buổi chiều mưa.

Trời tối dần, tôi lẳng lặng bước vào thang máy và đi xuống.

Nathan Rd. vẫn lung linh, huyền ảo và đầy màu sắc. Những ánh đèn xanh, đỏ rơi lấp lánh trên những hạt mưa đổ xuống từ những mái hiên nhà. Tôi rẽ vào Haiphong Rd., thong dong, rồi lại vô thức đi ngược lại về phía Chungking Mansions, bước về phía đường Mody, lên Hanoi Rd..

Anh ơi, Hải Phòng này…!

Anh ơi, Hà Nội đấy!

Tôi nghe tiếng em đâu đó trong những giọt mưa.

Mình đang ở Việt Nam phải không anh?

Em tinh nghịch hỏi tôi. Em của ban ngày và em của ban đêm dường như là hai con người khác hẳn.

Tôi quay lưng lại, em không còn nơi đó. Chỉ là ký ức của tôi: méo mó, dị dạng trong những vũng nước mưa.

Hôm ấy, tôi uống say hơn mọi ngày. Đó là buổi tối cuối cùng ở Hồng Kông, cũng là một trong những đêm cuối của tôi ở Châu Á. Tôi vẫn cười, chẳng ai biết tôi vẫn còn phân vân cho quyết định của mình. Quyết định đặt cái kết cho một quãng đời tươi đẹp.

Shangri-la.

Tôi ngồi một mình giữa sảnh khách sạn, ngay trước mặt người nhạc công. Là một lần hiếm hoi tôi chọn ngồi ở vị trí trung tâm. Tiếng dương cầm vẫn vang lên lảnh lót. Tôi nói người ca sĩ hát tặng tôi một bài, hòng xóa đi cảm giác cô đơn và trống trải của tôi giữa chốn này. Chưa bao giờ tôi ở giữa Hồng Kông và cảm thấy mình cô đơn đến vậy. Không còn em, không còn bạn bè, cũng chẳng còn công việc nữa.

Người ca sĩ mỉm cười nhìn tôi, còn tôi vội đưa mắt nhìn đi chỗ khác. Đôi lúc, tôi thấy mình phù phiếm như một cuốn phim tình cảm hài Hồng Kông. Còn ngay lúc này đây, tôi cảm thấy mình quá đỗi già cỗi, và không còn sức sống. Vài bận, tôi chỉ muốn khóc thật to. Nhưng đã lâu rồi, không còn nước mắt nữa. Khi người ta quá đau khổ, vẫn luôn có hai thứ để người ta có thể lựa chọn, đó là khóc và cười.

Ly rượu cạn trước khi tôi nở nụ cười chào tạm biệt người ca sĩ…

Tôi đứng dậy, lảo đảo bước tới Business Center của khách sạn. Đặt chồng tài liệu dày cộm trước mặt, tôi sắp xếp lại một lần nữa trước khi cho vào máy hủy. Từng tờ một, từng tờ một, đến tờ cuối cùng, và rồi đến tấm ảnh cũ. Cả tài liệu lẫn hình của em, từ nay tôi không còn cần đến chúng nữa.

Tôi trở về phòng, pha một ly cà phê trước khi ngồi lại vào bàn làm việc. Xé một tờ giấy từ tập notes của khách sạn, tôi ghi lên mấy chữ nguệch ngoạc và kẹp lại vào tập hồ sơ lúc này đã trống trơn. Ly cà phê vẫn còn nóng hổi khi tôi ngủ gục trên mặt bàn…

“Kết thúc cho một Bắt đầu”.

Hồng Kông – 1962… “In the Mood for NO LOVE”

Trong cuốn phim kinh điển của Vương Gia Vệ, một lần nọ nhân vật chính Chu Mộ Văn hỏi người bạn A Bình: “Ngày xưa, nếu ai có bí mật gì mà họ không muốn chia sẻ với người khác, anh có biết họ sẽ làm thế nào không?” – A Bình trả lời: “Sao mà tôi biết được?”

Chu Mộ Văn nói: “Họ sẽ trèo lên đỉnh núi, tìm một cái cây, khoét một lỗ trên thân cây, và sau đó thì thầm bí mật của họ vào cái lỗ. Sau đó họ lấp cái lỗ ấy bằng bùn đất. Vậy bí mật sẽ ở chỗ cái cây đó mãi mãi, không ai có thể biết được.”

Đó là cách mà Chu Mộ Văn làm để chôn giấu những bí mật và tình cảm của anh dành cho Tô Lệ Trân. Sau bao nhiêu năm, khi đã trở thành người đàn ông trung niên, anh lặn lội đến Angkor Watt, thì thầm với cái lỗ trên bức tường cũ kĩ, đổ nát, sau đó bịt kín lại bằng bùn. Tình yêu mà Chu Mộ Văn và Tô Lệ Trân dành cho nhau, là tình yêu “sống để dạ, chết mang theo”, cho dù không nói ra, không được ở bên nhau, nhưng họ vẫn mang tình yêu dành cho đối phương cho đến cuối đời.

“Ông ta nhớ những tháng ngày đã qua ấy,
Giống như nhìn qua khung cửa sổ phủ đầy bụi mờ.
Quá khứ là một thứ gì đó mà ông ta có thể thấy, nhưng không thể chạm vào.
Và mọi thứ ông ta thấy chỉ mờ mịt và không rõ ràng.”

(In The Mood For Love – Kar-Wai Wong)

Anh ngồi thẫn thờ nhìn ra cửa sổ, còn mấy tiếng nữa thì đến giờ bay. Lần sau trở lại, anh chắc sẽ là con người khác. Nhưng liệu rồi lúc ấy, anh sẽ có quên những ký ức của chính mình? Nó sẽ còn rõ ràng như ngày hôm nay chứ, hay sẽ chỉ còn là mờ ảo, nhạt nhòa, hay là sẽ hoàn toàn biến mất?

Anh thì chẳng đào cho mình cái lỗ nào như Chu Mộ Văn đã làm cả. Em biết đấy, anh chẳng bao giờ có thói quen giữ thứ gì khi đã muốn quên đi. Cũng như một phần của anh và em, tuổi trẻ của anh, những năm tháng của anh, anh đã bỏ lại dưới lòng sông vào một buổi chiều ở vịnh Victoria rồi. Có điều, có những thứ chẳng dễ dàng biến mất đi như thế…

Là Hồng Kông của chúng ta, tuổi trẻ của chúng ta. Anh và em.

Hồng Kông của anh, tuổi trẻ của anh. Anh.

Em có nhớ Hồng Kông không?

Những năm tháng ấy

4AM.

Bài gốc được đăng trên Facebook ngày 03/10/2018.

Xem trên Facebook

Bình luận

Địa chỉ email bạn nhập sẽ không hiển thị ra ngoài.Các trường yêu cầu nhập *

*

Scroll To Top