The Loner

Trong một quán cafe nhỏ trên đường Ấu Triệu, mọi người cố gắng tìm cho mình một chiếc ghế cao hoặc ngồi thật gần người nghệ sĩ guitar để có cơ hội ngắm nhìn ngón tay anh lướt nhanh trên những dây đàn. Một vài người đến muộn không tìm được chỗ ngồi tốt mà lại muốn cảm nhận được hết cái hay cái đẹp của một tài năng guitar thực sự thì đành chấp nhận đứng kiễng chân trong suốt mấy tiếng đồng hồ.

Khi người nghệ sĩ cất tiếng đàn, âm thanh duy nhất trong quán cafe chỉ còn là tiếng đàn mạnh mẽ hùng tráng nhưng đôi lúc lại thiết tha tình cảm. Không ai còn nói những câu chuyện riêng tư hoặc cảm thấy bị làm phiền bởi âm lượng cực lớn.

Mọi người đều bày tỏ sự ngưỡng mộ và tán thưởng bằng những tiếng vỗ tay và hò reo sau mỗi bản nhạc. Để đạt đến trình độ như ngày nay, không phải ai cũng hiểu rằng, người nghệ sĩ ấy đã phải chấp nhận một cuộc sống chẳng dễ dàng gì.

Mặc dù anh không xuất hiện trên những sân khấu lớn và những người hâm mộ anh thực sự cũng không nhiều, nhưng cái tên Thành Đà Nẵng luôn gắn với một tài năng guitar thực sự và một cá tính mãnh mẽ.

Anh đến từ Đà Nẵng, nên mọi người thường gọi anh là Thành Đà Nẵng, và bây giờ cũng không nhiều người còn nhớ tên thật của anh là Lê Chí Thành. Anh thường mặc những bộ quần áo đơn giản, thậm chí có phần tuềnh toàng, gương mặc gầy gò và mái tóc dài không được chăm sóc cẩn thận.

Thành được biết đến là một người mà khả năng của được đánh giá cao ngay cả bởi những người không thích rock.

Thành bắt đầu làm quen với guitar lúc 10 tuổi khi mà cây đàn guitar còn quá nặng để nhấc lên. Anh đã bỏ dở việc học hành ở Nhạc việc Hà Nội khi anh mới đi được 1/3 quãng đường đơn giản chỉ bởi vì hồi đó người ta dạy anh nhac cổ điển trong khi niềm đam mê của anh lại dành cho rock.

Sau 30 năm chơi guitar và 28 năm chung sống với rock, ngón tay anh giờ đây đã đạt đến khả năng lướt nhanh trên các dây đàn với tốc độ khó tin và cảm xúc lên đến tột cùng. Anh đã tiếp thu được những kỹ thuật tuyệt đỉnh của những tay guitar đã đi vào lịch sử âm nhạc như Judas Priest, Pantera, Black Sabbath, Jimmy Hendrix, Shawn Lane, Toni Jommi, Vinnie Moore, Steve Morse, Joe Satriani, và Robben Ford theo một cách riêng của mình.

Thành nói rằng sở dĩ anh thích rock vì nó mạnh mẽ như chính cá tính của anh.

Anh được biết đến vì khả năng cover những bản nhạc của những nghệ sĩ nổi tiếng thế giới với một dấu ấn và cảm xúc riêng. Thành cũng đã tự sáng tác được 8 bản nhạc, tuy nhiên, anh chưa có cơ hội được biểu diễn trước đông đảo khán giả vì như anh nói: “Tôi chưa tìm được những người chơi cùng có chung niềm đam mê với mình. Ngoài ra, các phương tiện kỹ thuật ở Việt Nam cũng chưa đầy đủ để hỗ trợ tốt nhất cho những người chơi nhạc.

Giống như bao nghệ sĩ khác, Thành khát khao được chơi guitar và có cơ hội biểu diễn trước công chúng nhưng, “mọi thứ phải tương đồng với nhau. Tôi chỉ là một người chơi guitar, nên tôi không thể làm hết mọi thứ giống như một cầu thủ không thể chơi thay cả đội bóng được. Và tôi đã dành gần nửa đời để tìm kiếm những thành viên khác đủ khả năng cho ban nhạc của mình.

Đối với những người bạn của anh, Thành không chỉ là một nghệ sĩ thực thụ mà còn là thành viên của một nhóm bạn mà đối với họ sự may mắn trong cuộc đời là một sự xa xỉ. Mỗi lần họ gặp nhau, mỗi người đều kể cho nhau nghe những thất bại và rủi ro rồi cùng nhau cười sảng khoái.

Nếu ai đó có một niềm đam mê rock thực sự, người ta sẽ thấy rằng Thành Đà Nẵng là nghệ sĩ rock hàng đầu ở Việt Nam. Tôi không còn học guitar ở chỗ anh ấy nữa nhưng tôi vẫn là bạn của anh ấy bởi vì tôi gắn bó với anh ấy không chỉ để học chơi guitar mà để học sự chuyên nghiệp và sự hết lòng vì âm nhạc. Tôi nhận ra rằng chỉ có chăm chỉ không là không đủ để một người có thể thành công mà năng khiếu mới là yếu tố quan trọng”. Trần Quang, một người bạn lâu năm của Thành cho biết.

Tuy nhiên, cuộc đời của người nghệ sĩ guitar 40 tuổi này bây giờ còn lại chẳng còn gì ngoài một đống nhạc cụ nặng đến vài tấn. Sau bao nhiêu thăng trầm trong cuộc đời, những điều mà người nghệ sĩ này nói đều ẩn chứa những triết lý sâu xa từ những niềm vui và nỗi buồn, thành công và thất bại, tình yêu và thù hận.

Khi được hỏi tại sao anh lại hi sinh cho âm nhạc đến thế, anh nói, “Tôi có thể cười một cách sảng khoái, nghĩa là chẳng có gì khiến tôi phải bi quan cả. Mặc dù những người khác nghĩ rằng tôi cuộc sống của tôi rất cơ cực hay là tôi đang hi sinh bản thân mình cho âm nhạc, nhưng thực sự tôi không hy sinh gì cả. Người nghệ sĩ rất tham lam vì họ muốn thâu tóm cả thế giới bằng âm nhạc. Hoàn cảnh khó khăn càng khiến cho ý chí của tôi vững vàng hơn.

Anh đã trải qua quá nhiều mất mát và thất bại, cho nên anh không cảm thấy mình đáng thương khi phải sống trong sự thiếu thốn và khổ cực. Đối với anh, “tình yêu trở thành căm ghét và thù hận trở thành tình yêu khi tình yêu và thù hận đi đến thái cực của nó.

Để giải thích cho điều này, anh kể một câu chuyện về một chàng trai Đức trong thế chiến thứ 2. “Anh ta rất yêu mẹ nhưng hoàn toàn xung khắc và luôn tranh cãi gay gắt với bố. Sau đó, anh ta quyết định gia nhập quân đội Hitler mặc dù bố mẹ không đồng ý. Sau một thời gian trong quân ngũ, anh ta nghe tin mẹ mất. Anh ta về nhà chịu tang mẹ nhưng không nhỏ một giọt nước mắt nào. Một thời gian sau nghe tin bố mất, anh ta về nhà và khóc rất nhiều vì đối với anh ta, không còn gì để ghét nghĩa là cuộc sống chẳng còn ý nghĩa gì.

Dành cả cuộc đời để luyện tập và chơi guitar, Thành bây giờ không có nổi một chỗ mà anh có thể gọi là nhà. “Tôi không có khái niệm vật chất. Tôi cảm thấy hạnh phúc vì tôi vẫn còn có cơm để ăn và nước để uống dù ở mức tối thiểu. Tôi cũng hiểu rằng nếu tình cảnh của tôi mà trở nên tồi tệ hơn một chút nữa thôi thì tôi cũng không thể sống sót được. Tôi cảm ơn chúa vì đã cho tôi cuộc sống để làm những gì mình muốn.” Thành nói và cười lớn, trong tiếng cười ẩn chứa cả sự cay đắng lẫn lạc quan.

Để duy trì cuộc sống, Thành phải chuyển từ quán bar này đến quán bar khác mang theo một đống nhạc cụ. Tuy nhiên, “chủ các quán bar là những người phải đặt mục tiêu lợi nhuận lên trên, cho nên họ không cho tôi ở lâu trong quán của họ vì tôi đuổi khách của họ đi”. Bởi vì thứ nhạc mà anh tâm huyết chỉ dành cho những người yêu rock thực sự.

Giải thích vì sao anh không chơi loại nhạc thị trường mà những người trẻ Việt Nam hiện nay dễ dàng chấp nhận, anh nói: “Tôi không bị mọi người điều khiển. Tôi đi con đường riêng của mình. Một người họa sĩ vẽ những gì anh ta thích chứ không vẽ những gì mọi người thích. Đó mới là người nghệ sĩ thực thụ.

Bây giờ Thành đang sống nhờ nhà của một người bạn và một gia đình ba thành viên tại một căn nhà rộng tất cả 18m2 trong một ngõ nhỏ trên phố Khâm Thiên, Hà Nội. Ngôi nhà quá nhỏ để đủ cho 5 người và đống nhạc cụ của anh. Thành phải phân tán chúng đến nhà những người bạn thân chứ không bán chúng. Tuy nhiên, nếu anh bán chúng thì cũng khó tìm người mua vì chúng là vô giá đối với anh nhưng có lẽ lại chẳng có giá trị gì đối với người khác.

Có người thắc mắc là anh kiếm đâu ra tiền để mua nhiều nhạc cụ đắt tiền như thế vì người ta không biết rằng, những nhạc cụ đó hầu như đều do học trò của anh, những người bị khâm phục cái tài và cái tâm của anh mua tặng

Người nghệ sĩ này giờ đây cô đơn đủ đường. Những người chơi nhạc cùng anh đã ra đi hết vì “những nhu cầu vật chất đã khiến họ từ bỏ niềm đam mê của mình”, như cách anh lý giải.

Thành cũng đã từng mạng cậu con trai trốn tránh người vợ trong suốt 8 tháng khi hai vợ chồng sắp ly hôn. Bây giờ thì anh cũng không được gặp con trai trong 8 tháng như phán quyết của tòa án. “Thứ nhạc mà tôi đang theo đuổi không hợp với phụ nữ. Vợ tôi bây giờ ghét nhất điều mà ngày xưa cô ấy từng thích nhất.”

Nguồn: AEGuitar

Ein Kommentar

  1. Avatar

    Một người họa sĩ vẽ những gì anh ta thích chứ không vẽ những gì mọi người thích. Đó mới là người nghệ sĩ thực thụ.”
    Nghĩ như Anh ấy

Bình luận

Địa chỉ email bạn nhập sẽ không hiển thị ra ngoài.Các trường yêu cầu nhập *

*

Scroll To Top