Hoàng tử bé

Hoàng tử bé

Tất cả những người lớn đều từng là trẻ con… nhưng rất ít người trong số đó nhớ về điều ấy.

(Trích: “Hoàng tử bé”)

All grown-ups were once children… but only few of them remember it.

Tôi đến nơi này vào lúc gần nửa đêm, sau hơn hai giờ lái xe từ Bordeaux. Đoạn đường chỉ có gần hai trăm cây số nhưng tôi phải di chuyển rất chậm, bởi trời thì tối mịt và đường đi thì nhỏ (những đường tỉnh lộ của Pháp thường chỉ đủ cho hai làn xe, không như đường ở Đức, vì vậy ở tỉnh lộ chỉ được chạy tối đa 90km/h, mặc dù tôi cũng chạy rất nhanh hơn tốc độ cho phép ấy nhiều).

Trang trại nằm trên một quả đồi khá cao, lối đi từ ngoài lộ vào cũng khá xa và nhỏ xíu. Tôi mở cửa kính để hít hà cái mùi cây cỏ của đồng quê. Nửa đêm, trời cũng bắt đầu trở lạnh. Lái xe một lúc vẫn chưa thấy trang trại ở đâu, xung quanh thì tối om không một ánh đèn – tôi thắc mắc không hiểu liệu mình có đang lạc đường hay không, mặc dù bản đồ vẫn chỉ đúng nơi mà tôi đang cần đến.

Và đột nhiên hai bên đường hiện ra một vài ngôi nhà, nhưng không mảy may có một chút ánh sáng nào hắt ra từ những ngôi nhà ấy. Trong đêm tối, chỉ có duy nhất ánh sáng hắt ra từ xe của tôi. Tôi nghĩ, có lẽ đêm nay mình lại phải ngủ ngoài đường.

Rồi trong lúc đang lò mò điện thoại để xem lại hướng dẫn, thì từ trong bóng tối hiện ra một bóng người. Là một bác trung niên – Ông tiến đến gần xe tôi, tay cầm chiếc đèn pin nhỏ, và hỏi tôi bằng thứ tiếng Anh bập bõm, liệu có phải là người khách mà ông đang chờ hay không. “Vậy là đúng chỗ rồi!” – Tôi nghĩ thầm và buông bản đồ xuống. Cuối cùng thì tôi cũng tới nơi.

Tôi cho xe vào bãi đậu và lấy đồ đạc, chú chó chăn cừu cứ chạy quẩn quanh chân tôi như sợ tôi bị lạc giữa màn đêm. Kiên nhẫn, người đàn ông đứng đợi tôi ở trước cửa. Tôi cảm thấy thật phiền khi tới vào nửa đêm như vậy, nhưng biết sao được, cũng bởi Bordeaux đã níu chân tôi cho đến khi trời tối hẳn.

Tôi đi bộ trên con đường đá dăm từ chỗ để xe vào tới khu nhà. Ánh sáng leo lét hắt ra từ chiếc điện thoại của tôi chỉ vừa đủ để soi đường. Cậu cún chăn cừu chạy thoăn thoắt, loáng một cái đã nhẹ nhàng tới cửa. Trong cái yên lặng tĩnh mịch của giấc khuya, tiếng bước chân tôi cứ lạo xạo, lạo xạo, đều đều và chìm vào bóng đêm…

Bác quản gia mở cửa và dẫn tôi lên đến tận phòng. Tra chìa khóa sắt vào chiếc ổ cũ kỹ, phải mất một lúc lâu ông mới loay hoay mở được cửa phòng cho tôi. Rồi ông khẽ chúc tôi ngủ ngon và quay đi. “Bon nuit!”, tôi đáp lại và khép nhẹ cánh cửa.

Gian nhà được xây bằng đá từ rất lâu, tôi có thể cảm nhận được điều ấy. Đồ đạc trong phòng bằng gỗ và đều đã cũ, nhưng sạch sẽ và ngăn nắp. Tôi mở cửa sổ, và trèo lên bậu cửa, ngồi tựa lưng vào thành đá. Tôi cảm nhận được hơi lạnh từ những phiến đá đang thấm vào da thịt. Trời quang, và tôi ngước mắt lên nhìn…

Cả một bầu trời đêm ấy đầy sao thật đẹp. Những ánh sao cứ lấp lánh, nhấp nháy tỏ mờ trong màn đêm. Trong khoảnh khắc, tôi chợt nhớ đến Việt Nam. Không phải là Sài Gòn hoa lệ, nơi tôi đã từng sống. Bởi ở đó thật khó để có thể thấy được sao giữa muôn vạn ánh đèn. Tôi nhớ những đêm nằm ngoài quốc lộ, Ninh Thuận, Nha Trang hay là trên đường 4. Cũng một mình, chơ vơ trong bóng đêm, không một ánh đèn cùng những vì sao thật đẹp.

Phải, vẫn là bầu trời ấy, là những ngôi sao ấy. Là tôi, ở một nơi khác trên thế giới này. Và dưới dải ngân hà tuyệt đẹp đó, tôi vẫn cảm thấy mình nhỏ bé như ngày nào… những ngày ấu thơ.

“Cậu bé” ngồi trên cửa sổ. :))

Góc bậu cửa ấy vào buổi sáng hôm sau.

Khoảnh sân trong trang trại, nhìn từ cửa sổ phòng tôi.

Cậu cún chăn cừu tối qua đã lon ton chạy dưới sân.

Một gia đình Pháp đang quây quần ăn sáng.

Toàn cảnh cái “xóm” trang trại nhìn từ cửa sổ phòng tôi.

Phòng khách trong gian nhà.

Góc nhìn khác trong phòng khách, đồ đạc đều nhuốm một màu thời gian như trong những cuốn phim lãng mạn mà tôi đã từng xem thủa nhỏ.

Người nước ngoài chẳng ngại phơi nắng đâu, họ rất thích là đằng khác ^^

Bữa sáng “kiểu Pháp” :)))

Gian nhà tôi ngủ lại tối qua. Phòng tôi ở là căn phòng thứ hai từ phải qua, ô cửa sổ đang mở.

Dạo một vòng quanh “xóm”.

Một ngôi nhà thật đẹp với những giậu dây leo phủ kín mặt tiền.

Một cửa hàng bán đồ tạp phẩm nhưng đang đóng cửa.

Bán cả gan ngỗng cơ đấy :))))

Cây cỏ và hoa…

Tháp nhà thờ trong xóm.

Lối vào nhà thờ.

Một bảng chỉ tên địa danh, đã cũ nằm chỏng chơ ven đường.

Một ngôi nhà trong xóm. Xe hơi riêng đậu ở trong sân. Xe này gọi là máy cày.

Nhà cửa đều làm bằng đá.

Một đài tưởng niệm nhỏ nằm giữa xóm.

Văn phòng chính của trang trại, nơi làm việc và nơi ở của những người làm trong trang trại.

Chuồng ngựa. Ngựa ở trại rất to và đẹp, tiếc là tôi đã mất serie hình và video này.

Sân trại rất rộng, hai chú chó chăn cừu nô đùa trong sân dưới cái nắng sớm, trông thật bình yên (cái này là tôi nhớ lại, còn hình chụp thì đã mất)

Bãi đậu xe. Phía xa bên phải bức hình là gian chứa máy móc nông nghiệp.

Giờ thì con đã biết chúng ta nghèo như thế nào rồi…

Chuyện hôm nay kể về người cha – một doanh nhân giàu có – và đứa con trai nhỏ.

Người cha – doanh nhân giàu có – từng lớn lên trong một hoàn cảnh khó khăn và cố gắng tạo dựng để có được ngày hôm nay. Ông lo ngại cậu con trai nhỏ từ bé đã được sống đủ đầy không hiểu được bản chất cuộc sống, không cảm nhận được cảnh một người nghèo phải sống ra sao.

Sau nhiều ngày suy nghĩ, ông quyết định đưa cậu con trai nhỏ đến một vùng quê hẻo lánh để thằng bé cảm nhận cuộc sống và thấy cảnh những người nghèo ở đây sống như thế nào. Ở đó, ông gửi cậu lại gia đình một lão nông và quay về thành phố với công việc của mình.

“Đây là cách để dạy con ta biết quý trọng những người có cuộc sống cơ cực hơn mình” – Người cha thầm nghĩ.

Một tháng sau, đúng hẹn, người cha đến đón con trở về. Trên đường về, người cha nhìn con trai mỉm cười, hỏi:

– Chuyến đi như thế nào hả con trai? Con thấy thích nó chứ?
– Thật tuyệt vời bố ạ!
– Con đã thấy người nghèo sống như thế nào rồi đấy!
– Dạ, vâng ạ.
– Thế con rút ra được điều gì từ chuyến đi này vậy con yêu?

Đứa bé hào hứng nói:
– Con đã thấy nhà mình nghèo thế nào thưa cha!

Người cha vô cũng ngạc nhiên nhưng vẫn bình tĩnh hỏi lại: “Con nói cha nghe nào!”

– Này nhé, nhà mình có mỗi một con chó, còn họ có bốn con. Nhà mình có một hồ bơi trong sân, họ lại có một con sông dài bất tận. Chúng ta phải đưa mấy chiếc đèn lồng vào vườn, họ lại có những ngôi sao lấp lánh ban đêm. Nhà mình có một mảnh đất để sinh sống và họ có cả những cánh đồng trải dài. Chúng ta phải mua thực phẩm với giá cao, còn họ lại trồng ra những thứ ấy và ăn thoải mái. Nhà ta phải xây tường bảo vệ xung quanh, còn họ có những người bạn láng giềng che chở lẫn nhau…

Người cha lặng nhìn đứa con trai yêu quý, mỉm cười hạnh phúc…

Bài gốc được đăng trên Facebook ngày 19/08/2017.

Xem trên Facebook

Bình luận

Địa chỉ email bạn nhập sẽ không hiển thị ra ngoài.Các trường yêu cầu nhập *

*

Scroll To Top