MT343

MT343

– Anh, anh về đây gặp em được không?
– Có chuyện gì với em vậy?
– Em muốn gặp anh. Chỉ muốn gặp anh thôi.
– Tại sao em lại muốn gặp anh, sau cả một khoảng thời gian dài em im lặng như vậy? Anh từng nghĩ chúng ta sẽ không bao giờ còn có thể nói chuyện lại với nhau.
– Bởi vì anh còn nợ em một lần gặp nữa.

– … Em đặt tên con bé là gì?
– Kristine, cũng giống tên của em.
– … Kristine, em nói cho anh biết sự thật được không? Thật sự đứa bé không phải là con của anh sao?
– Em xin lỗi… em cũng đã từng ước mong như vậy. Em không còn gì để có thể nói anh trở lại đây gặp em được nữa. Mọi thứ em đã chọn, mọi thứ đã đi quá xa rồi.
– Anh hiểu, nhưng không quan trọng. Em đẹp và con đẹp là được rồi. Anh chỉ cần em hạnh phúc. Mọi thứ khác, chẳng quan trọng gì đâu… Anh sẽ tới, em đừng lo.

Phía đầu dây bên kia im lặng, và cúp máy.

Gã nắm tay Kristine và đi dạo dọc bờ biển. Cả hai cùng im lặng, chẳng ai nói với ai một lời nào. Ngày mai, Kristine sẽ bay trở lại Brooklyn. Gã biết, sẽ còn lâu nữa, gã mới gặp lại nàng. Hoặc là sẽ chẳng bao giờ nữa cả.

Kristine đã đính hôn. Gã biết chỉ cần gã nói ra, nàng sẽ không ngại ngần từ bỏ cái hôn ước quái quỷ ấy để quay trở về bên gã. Một khoa học gia tên lửa ư? Nghe chẳng có gì phù hợp với Kristine cả. Gã biết gã và Kristine sinh ra để dành cho nhau.

Gã đã biết điều đó kể từ lần đầu tiên gặp nàng…

“Hello, I’ve just got to let you know
Cause I wonder where you are and I wonder what you do
Are you somewhere feeling lonely? Or is someone loving you?
Tell me how to win your heart, for I haven’t got a clue
But let me start by saying I love you”

Chào em, anh phải cho em biết điều này
Vì anh luôn tự hỏi em đang ở đâu, và em đang làm gì
Em có khi nào cảm thấy cô đơn? Hay có ai đó đang yêu thương em rồi?
Xin hãy nói cho anh biết làm thế nào để chiếm được trái tim em
Vì anh chẳng biết gì về em
Nhưng trước hết hãy để cho anh nói rằng, anh yêu em

Ban nhạc đang chơi bản “Hello” khi gã vô tình chạm phải ánh mắt của nàng. Gã chưa từng nhìn thấy đôi mắt nào đẹp như vậy trong đời. Những ngón tay thon dài của nàng chạm khẽ lên miệng ly cocktail. Nàng nhìn gã, không một chút bối rối như những đứa con gái khác mà gã đã từng gặp.

Hello. Is it me you’re looking for?
Xin chào. Có phải anh đang tìm em không?

Bất chợt, gã và nàng cùng ngân lên cái giai điệu tinh khôi ấy. Và lần đầu tiên trong đời, gã cảm thấy mình trở nên bối rối…

Phải, anh đang tìm em…

Mười năm đã trôi qua kể từ cái khoảnh khắc ấy. Và gã không gặp Kristine cũng đã năm năm rồi. Năm năm bên nhau, và rồi nàng biến mất. Phải, vì gã nên nàng biến mất.

Kristine, em ở lại với anh…

Gã đã dừng lại trước khi Kristine kịp nghe thấy. Hoặc giả là nàng đã nghe thấy nhưng lại chẳng nói gì. Như vậy cũng tốt, đó là điều mà gã muốn. Gã muốn nàng được hạnh phúc và an toàn. Đó là điều duy nhất mà gã tin rằng một tên khoa học gia ngẫu nhiên nào đó ở ngoài kia có thể làm tốt hơn gã.

NASA thì đã sao chứ?” – Gã lẩm bẩm trong đầu.

Có những điều mà một kẻ như gã chẳng bao giờ có thể đem lại được cho nàng. Gã không muốn làm nàng đau thêm lần nữa…

Gã châm lửa điếu Luckies thứ ba trước khi lái xe rời khỏi sân bay.

Gã để nàng ra đi.

Gã bắt chuyến bay sớm nhất vào buổi sáng để tới London. Nàng đã không còn ở Brooklyn nữa sau cái lần cuối cùng hai người gặp nhau. Gã không bao giờ có thể tìm ra nàng, một khi nàng đã muốn trốn chạy khỏi gã. Nhưng lần này, Kristine đã gửi cho gã địa chỉ của nàng.

Máy bay hạ cánh xuống London trong vòng chưa đầy hai tiếng. Gã không bao giờ nghĩ rằng nàng có thể ở gần gã đến vậy.

Không mất quá lâu để đi từ phi trường Heathrow đến căn hộ của nàng. Tiếng lốp xe lạo xạo trên con đường đá nhỏ nơi Kristine đang ở làm trào lên trong gã một cảm giác nôn nao khó chịu. Tự nhiên, gã cảm thấy lòng thật bất an.

Taxi dừng trước cửa nhà số 14 Bathurst Mews. Gã lao ra khỏi taxi và chạy như bay đến trước cửa. Gã lấy chiếc chìa khóa ở chỗ bí mật mà Kristine chỉ cho gã ở dưới chậu hoa hồng đặt trước hiên nhà, mở cửa rồi chạy thẳng vào phòng ngủ của nàng.

Chỉ cho tới lúc này, gã mới tự hỏi: “Tại sao…?

Nắng chiếu nhẹ nhàng qua khung cửa sổ để ngỏ. Kristine ở một mình trong phòng. Nàng nhìn xanh xao trong bộ đồ ngủ, nhưng nàng vẫn đẹp như lần cuối cùng mà gã gặp. Trông nàng thật dịu dàng, mái tóc vàng óng buông dài, phủ xuống một bên vai trần.

Gã quỳ sụp xuống trên sàn, khẽ cầm lấy đôi tay gầy guộc của Kristine, áp lên mặt mình.

Những giọt nước ấm áp chảy ra từ trên đôi mắt của gã rơi lã chã xuống đôi bàn tay lạnh ngắt của nàng.

Anh đã về với em đây.

Kristine lặng im như đang mỉm cười với gã.

Nàng đã chết.

Hai năm nữa lại trôi qua.

Gã cầm trong tay bức thư cuối cùng của Kristine. Gã gấp bức thư lại, bỏ vào túi áo, rồi khẽ nghiêng đầu châm lửa điếu Luckies đầu tiên kể từ khi gã đặt chân tới đây.

Gió biển thổi tung làn tóc rối bù của gã.

Mảnh giấy nhỏ ấy, đã từ lâu gã không cần đọc nữa. Bức thư của Kristine, gã thuộc lòng như in từng chữ một.

Dear …

Yêu anh. Mãi mãi.
Kristine.

Biển đêm. Gã đi dạo, một mình.

Bài gốc được đăng trên Facebook ngày 21/10/2019.

Xem trên Facebook

Bình luận

Địa chỉ email bạn nhập sẽ không hiển thị ra ngoài.Các trường yêu cầu nhập *

*

Scroll To Top