Cây xương rồng trên cát

* Nếu có bài hát nào có thể làm bạn khóc, tôi chắc rằng đó hẳn sẽ là bài hát này: “Tuổi đá buồn” của cố NS. Trịnh Công Sơn qua sự thể hiện của nghệ sĩ guitar Nguyễn Thế Vinh… Bạn cứ xem đi rồi sẽ hiểu. Và tôi sẽ kể bạn nghe về câu chuyện của một con người trông rất đỗi bình thường mà quá sức phi thường này…

Tôi đã nghe đi nghe lại bài hát này không biết bao nhiêu lần trong những đêm dài. Để rồi nó đưa tôi vào giấc ngủ trong những giai điệu sâu lắng, thật buồn nhưng thật bình yên…

Lúc nghe anh Vinh chơi bài này lần đầu tiên, khi tìm nghe “Tuổi đá buồn” trên YouTube độ chừng gần hai năm trước, khi những giai điệu đầu tiên cất lên, nước mắt tôi đã rơi ra từ trong vô thức. Bởi, khi đó tôi đang trải qua một giai đoạn khó khăn nhất trong cuộc đời mình, và ngay lúc ấy tôi gần như đã buông xuôi tất cả.

Dáng anh trông thật nhỏ bé trong chiếc áo thun đã cũ, chơi guitar bằng tay trái… mà không, chính xác là bằng một tay. Mái tóc xoăn để dài, làn da ngăm đen phủ lên khuôn mặt anh rắn rỏi và cương nghị, đó là khuôn mặt của một người đàn ông đã trải qua rất nhiều bão tố của cuộc đời. Tôi biết thế. Nhưng mặt anh không biểu lộ chút u sầu, tự nhiên tôi bỗng cảm thấy mình thật nhỏ bé!

Lúc ấy, tôi còn chưa biết chơi guitar dù đã thử nhiều lần. Nhưng tôi cũng thử đủ nhiều để biết rằng một con người có đầy đủ hai tay để chơi được guitar thì khó khăn và đau đớn biết nhường nào, khi những đầu ngón tay còn chưa chai lại. Vậy mà anh ấy đã chơi bằng một tay, mà không phải chỉ là chơi. Anh chơi thật hay.

Anh là Nguyễn Thế Vinh.

Rồi tôi đọc về anh.

4 tuổi, ba anh mất. 7 tuổi, mẹ anh cũng vì buồn mà mất theo ba anh. 8 tuổi, đi chăn bò mướn rồi bị té gãy tay, không có tiền đi bệnh viện, nên cánh tay phải bị hoại tử và phải cắt bỏ.

Năm 13 tuổi, người cậu ở xa về đem theo một cây đàn, ông đánh đàn và hát, lũ trẻ con quây quần, nhiều đứa lắng nghe đến ngủ quên trên gối ông, chỉ có Vinh nghe mải miết. Ngày hôm sau, anh nằng nặc đòi cậu dạy cho Vinh chơi đàn, nhìn cánh tay còn lại của Vinh, người cậu chỉ biết lắc đầu…

“Tôi loay hoay thử đủ cách, dùng chân thẻ hương cột vào ống tay cụt, rồi lấy ống nhôm một đầu lồng vào ống tay cụt, đầu kia cắt gọt thành hình móng tay để gảy, mất công, đau mỏi ê ẩm cả người nhưng chẳng kết quả” – anh Vinh kể.

Anh nói tiếp: “Sau mới nghĩ: mình một tay, sao cứ phải cầm đàn theo cách thiên hạ, tôi bèn xoay ngược bàn tay, dùng ngón trỏ để gảy”. Và thế là sau 3 năm trời khổ luyện cuối cùng anh chàng cũng đàn được bài đầu tiên.

Rồi anh thi đại học, vào Sài Gòn chỉ với hai bộ quần áo, trong đó có một bộ mặc trên người. Vốn luôn ấp ủ ước mơ trở thành một thầy giáo, nhưng vào những năm trước trường sư phạm không nhận sinh viên khuyết tật, vì thế anh Vinh đành theo học ngành kinh tế. Những năm ở Sài Gòn, anh từng làm nhiều nghề, như vá xe đạp (!), sửa điện thoại, buôn thực phẩm… Sau khi tốt nghiệp đại học, anh làm ở nhiều nơi nhưng không phù hợp, cuối cùng anh lại quay về với công việc ôn thi đại học cho học sinh.

Sau một năm nghiên cứu kỹ lưỡng, năm 2010 anh Vinh khai trương ngôi trường mang tên Hương Dương tại huyện Bến Cát (Bình Dương) và nhận nuôi 14 em học sinh đầu tiên. “Thời gian đầu, một mình tôi phải tự quán xuyến tất cả các công tác ở trường, một mình dạy hết tất cả các môn cho các em, có vất vả nhưng tôi chưa bao giờ cảm thấy mệt mỏi với những công việc mà mình đang làm” – anh Vinh tâm sự.

47 tuổi, cho tới giờ này anh đã xoay xở và duy trì hoạt động của trung tâm Hướng Dương được 7 năm. Hiện, trường đang nuôi dạy 114 em học sinh, mồ côi có, khuyết tật có, hoàn cảnh khó khăn có. 70 em đã tham gia kỳ thi đại học quốc gia, 63 em đỗ đại học, 7 em đỗ cao đẳng, 32 em đã sang Nhật, 1 em sang Mỹ, 1 em sang Úc để du học – Đó là những gì mà anh đã làm được. Và anh của thường ngày, không phải là một người nghệ sĩ, mà xoay như chong chóng từ công việc của người quản lý cơ sở kiêm kế toán, kiêm thư ký, kiêm giám thị đến giáo viên chủ đạo của hàng chục tiết học toán, lý, hóa… cho các em.

Không có điều kiện ràng buộc gì khi các em ra trường, anh chỉ nhắn nhủ các em phải cố gắng sao để không chỉ tự lo được cho mình mà còn làm được gì đó cho lớp đi sau. Và điều anh mong mỏi nhất ở các em vẫn là “phải thành nhân”. Cũng vì niềm đau đáu “phải thành nhân” ấy, nỗi lo duy nhất anh nhắc đi nhắc lại trong các câu chuyện luôn là vấn đề giáo dục về nhân cách – lối sống cho các em ở trung tâm.

Và tôi vẫn còn ấn tượng với cái triết lý “không thành công cũng phải thành nhân” áp dụng vào thực tế ấy của anh cho đến tận ngày hôm nay.

Trong mắt tôi, anh chưa bao giờ là một người khuyết tật, bởi những gì anh làm được, từ chơi đàn guitar, harmonica, cho đến tự mình bươn chải, vượt qua biết bao sóng gió cuộc đời, và dùng những gì mình có được để “trả ơn đời” – theo như cái cách mà anh nói, bằng cách cưu mang, đùm bọc, dạy dỗ các em thành người, thì những người lành lặn đầy đủ chân tay như tôi, vạn người chẳng tìm ra được một người làm được.

Và tôi cảm thấy mình thật may mắn, vì trong bóng tối và trong những cơn say, tôi đã được tỉnh để thấy anh, thấy mình còn kém cỏi, và phải đứng dậy để mà tiếp tục sống cho ra sống. Theo một cái cách nào đấy, anh cũng là một phần lý do để tôi còn tồn tại cho đến ngày hôm nay.

Và tôi lại nghe anh đàn, những “Diễm xưa”, “Tuổi đá buồn”, “Cát bụi”… những bài hát mà tôi đã nghe đi nghe lại biết bao lần mỗi khi đêm về. Bởi tôi cảm được nhạc Trịnh mà anh chơi, nó không chỉ là âm nhạc, mà còn là cuộc đời, là tâm hồn và là tất cả sự từng trải của anh ở trong đó. Gần nửa cuộc đời, gác lại danh vọng, ước mơ về hạnh phúc riêng tư, anh vẫn ở đó, tiếp tục với sứ mệnh trở thành người cha đỡ đầu cho những học trò bất hạnh.

“Trời còn làm mưa mưa rơi mưa rơi
Từng phiến mây hồng em mang trên vai
Tuổi buồn như lá gió mãi cuốn đi
Quay tận cuối trời”…

Tôi nể anh. Một người anh hùng thầm lặng.

1AM.

____________________

(Trích tự truyện Nguyễn Thế Vinh – Ông giáo làng trên tầng gác mái)

Trong những trang sách tiếp theo, có thể bạn đọc sẽ cảm thấy chuyện đời tôi không hề bằng phẳng và cách tôi sống có đôi ba phần lạ lẫm, khác người. Những điều nhiều người thường làm, tôi lại không làm theo. Con đường phẳng phiu ngay trước mắt, tôi lại chẳng cất bước mà quyết rẽ vào con đường khúc khuỷu.

Tôi nghĩ cuộc đời mà bằng phẳng quá có khi lại vơi bớt đôi ba phần ý nghĩa. Những người có đời sống nhiều chông gai có khi là do chính ông trời ưu ái thế để họ được trải qua nhiều hoàn cảnh khác nhau, từ đó tích lũy vốn sống, cảm xúc, kinh nghiệm và ngày càng trưởng thành. Thế nên, khi gặp nghịch cảnh, trước tiên hãy cứ chấp nhận chúng rồi sau đó tập thích nghi và vượt qua.

Có lúc tôi buồn lắm. Buồn nhiều tới mức không cách nào lướt qua hoặc không tìm được nơi nào chất chứa cho hết. Nhưng người ta buồn mãi rồi cũng sẽ có lúc vui thôi. Đời mình không có gì để vui thì phải kiếm ra chuyện để vui.

Những năm tháng tôi sống giống một dòng suối miệt mài chảy qua mọi địa hình, tận lực giữ cho mình không bị cạn kiệt trước khi hòa vào đại dương mênh mông. Tôi đã sống đơn giản như thế.

Chuyện đời tôi sẽ không có yếu tố nào giật gân để cuốn hút bạn đọc ngay từ đầu. Thế nên, mong bạn đọc hãy thong thả bước lên chuyến tàu ký ức của tôi, thong thả ngắm những khung cảnh xưa cũ lướt qua ô cửa sổ, và tất nhiên, bạn luôn có thể dừng ở bất cứ nhà ga nào bạn muốn.

____________________

Bài viết có sử dụng nhiều phần tư liệu từ các bài báo, và những phần phỏng vấn khác (liên kết tham khảo phía dưới).

Trong video dưới bài viết, tua đến 05:05 có một đoạn trong chương trình Người bí ẩn của đài HTV7… bạn tự xem nhé.

Tựa đề bài viết là Tiêu đề buổi tọa đàm có sự tham gia của anh, xem tại:

Một số video khác:

____________________

Website trung tâm Hướng Dương, nơi bạn có thể tìm thêm thông tin về trung tâm, các hình ảnh, hồ sơ học sinh, kết quả học tập, thông tin liên hệ của trung tâm và của anh Vinh…
http://www.huongduong.edu.vn

____________________

Tham khảo:

http://tuoitre.vn/thay-vinh-cua-huong-duong-458023.htm
https://baomoi.com/tam-long-cua-quai-kiet-sai-gon/c/23068741.epi
https://giadinh.vnexpress.net/tin-tuc/to-am/quai-kiet-guitar-nuoi-duong-tram-tre-mo-coi-3091929.html
http://kenh14.vn/chuyen-mot-thay-giao-khuyet-tat-mo-truong-nuoi-day-hang-tram-tre-mo-coi-o-binh-duong-20160726004221532.chn

Bài gốc được đăng trên Facebook ngày 31/10/2017.

Xem trên Facebook

Bình luận

Địa chỉ email bạn nhập sẽ không hiển thị ra ngoài.Các trường yêu cầu nhập *

*

Scroll To Top