Manners maketh man

Đoạn phim ở dưới bài viết này, bạn nghĩ nó là trích dẫn từ một bộ phim lãng mạn tình cảm nào đó chăng? Thật ra nó được cắt ra từ một bộ phim lịch sử, bi kịch. Và nếu bạn nghĩ đây là một bộ phim xưa bởi vì nó là phim đen trắng, thì bạn lại sai lần nữa. Bộ phim này được đạo diễn bởi Steven Spielberg, một đạo diễn nổi tiếng trong thời đại mà chúng ta đang sống.

Phải, chính cái ông Spielberg mà làm nên những bom tấn như Hàm cá mập, Công viên kỷ Jura… ấy.

Đây là một trong những cảnh đầu phim. Nhân vật chính thấy người đẹp bước vào cùng một viên sĩ quan mà ông không hề quen biết. Và ông đã đưa tiền cho người phục vụ để mời rượu cho người đẹp…

Nghe thật quyến rũ phải không?

Nhưng ông làm vậy với mục đích khác. Mục đích của ông không phải là người phụ nữ kia mà để làm quen với viên sĩ quan đi cùng cô…

Người đàn ông, vị doanh nhân ấy – đã dùng ảnh hưởng và tiền bạc của mình đến những tướng lĩnh để giải cứu hơn một ngàn người thoát khỏi cái chết bằng cách “mua” họ vào làm việc trong những nhà máy của ông. Cho đến những ngày cuối cùng, ông đã dùng toàn bộ gia sản của mình để mua lại những người tù và trở nên khánh kiệt.

Cảnh cuối của bộ phim, là ngày chiến tranh kết thúc, khi người đàn ông ấy đứng trước hơn một ngàn công nhân của mình và tuyên bố với họ, rằng họ đã được tự do. Còn ông, vì ở bên phe thất trận nên giờ đã trở thành tội phạm và phải chạy trốn.

Đây là một câu chuyện có thật. Người đàn ông vĩ đại ấy sau chiến tranh đã phải chịu cảnh trốn chui lủi, làm ăn thất bại và phá sản. Ông chết trong cảnh nghèo khó và trắng tay…

* * *

Tôi xem đi xem lại cuốn phim này đã rất nhiều lần. Đôi lúc tôi tự hỏi tại sao trong những hoàn cảnh ngặt nghèo như vậy, mà người ta vẫn có thể bỏ qua bản thân mình, thậm chí là rủi ro hy sinh cả mạng sống, đánh cược với số phận của chính mình để suy nghĩ cho người khác.

Tôi nhớ cảnh chia tay trước khi ông rũ bỏ tấm áo vest sang trọng trên người, thay vào bộ quần áo tù nhân để chạy trốn, ông đã khóc. Và cũng là lần duy nhất trong suốt bộ phim người đàn ông ấy rơi nước mắt. Nhưng không phải bởi vì lúc ấy ông đã mất tất cả. Ông khóc vì nuối tiếc, nếu ông có nhiều tiền hơn, lẽ ra ông đã có thể làm nhiều hơn, cứu được nhiều người hơn thế…

Đối với tôi, đó là một người đàn ông chân chính.

Chẳng phải người đàn ông nào cũng mặc vest, uống rượu như nước, nói chuyện như thôi miên người nghe và lái xe như James Bond. Cốt cách của một người đàn ông, vốn không phải ở bộ vest mà anh ta mặc, chai rượu mà anh ta uống, chiếc xe mà anh ta đi, ngôi nhà mà anh ta ở, hay là những người phụ nữ ở cạnh anh ta. Mà chính là suy nghĩ và hành động của anh ta mới làm nên cái “manners” đó.

Cuộc đời của mỗi người cũng như một đoạn phim kia, bạn không thể đánh giá bất kỳ ai qua một đoạn ngắn mà bạn được thấy, cũng như bất kỳ ai cũng không thể đánh giá bạn qua chỉ một đoạn ngắn của cuộc đời bạn mà họ đã từng thấy hay từng đi qua.

Học được cách không đánh giá người khác qua “từng đoạn ngắn”, bạn rồi sẽ bao dung hơn rất nhiều khi bị người khác đánh giá bản thân. Và khi bạn không còn bị ảnh hưởng bởi những gì người khác nghĩ về mình, dù là tốt hay xấu, yêu thương hay thù hận… thì lúc ấy bạn sẽ có thể hoàn toàn tập trung vào những gì mà mình cần phải làm.

Đừng tự biến mình thành một kẻ ngu xuẩn. Bởi bạn không bao giờ biết được cái “manners” của người khác, trừ khi bạn là chính họ.

Bởi vì…

“Manners maketh man.”

Và những người đàn ông chân chính thì không bao giờ cần phải thể hiện ra cái “manners” của họ.

#1993 #Café #Weekend

Bài gốc được đăng trên Facebook ngày 06/10/2017.

Xem trên Facebook

Bình luận

Địa chỉ email bạn nhập sẽ không hiển thị ra ngoài.Các trường yêu cầu nhập *

*

Scroll To Top