Hallelujah

Hallelujah

“Ơn Người đã lắng nghe con, cho con sức mạnh để tiếp tục bước đi, khi tất cả những gì con muốn chỉ là bỏ cuộc.”

Khuyết danh

(Thank you for listening to me, and giving me strength to keep going, when all I really want is to give up.)

Thứ sáu. Chiều mùa đông trời tối hẳn từ lúc 5 giờ. Hôm nay là một ngày mưa và lạnh. Tôi lại rảo bước trên những con đường ẩm ướt quen thuộc để trở về nhà. Đi ngang qua toà nhà CommerzBank, tôi dừng chân trước cửa hiệu sách quen thuộc. Đứng tần ngần một thoáng rồi tôi cũng quyết định bước vào. Dù sao thì tôi cũng không có gì phải vội cho một buổi tối cuối tuần.

Không khí trong hiệu sách ấm áp trái ngược hẳn với cái lạnh giá ngoài trời. Một mùa Noel nữa lại sắp sửa ghé qua. Tôi thấy hiệu sách trang hoàng với tông màu đỏ rực rỡ của những bưu thiếp, những vật phẩm trang trí và những món quà tặng nho nhỏ mà người ta vẫn thường tặng nhau vào mỗi dịp Giáng sinh. Tôi vớ lấy chiếc hộp nhạc, lên dây cót và nhìn chăm chăm vào cái trục kim loại màu đồng trong chiếc hộp, đang chầm chậm xoay lên những giai điệu của bản Audl Lang Syne…

Lang thang trong hiệu sách một lúc, tôi bắt tàu điện ngầm về lại ga trung tâm, nơi có tiệm Starbucks duy nhất trong thành phố còn mở cửa sau 8 giờ tối. Tôi lấy một chỗ ngồi quen thuộc trong góc, nơi cửa kính lớn nhìn ra phía đường ray, rồi hít hà cái mùi thơm của Trà xanh Latte quyện trong mùi cà phê ngọt ngào phảng phất trong không gian. Tất cả như một thói quen mà tôi cũng chẳng biết bắt nguồn từ khi nào.

Tự nhiên, tôi cảm thấy chẳng có gì tuyệt vời hơn là kết thúc một tuần làm việc căng thẳng bằng một ly Starbucks và những trang sách còn đang đọc dở. Trong tiếng ồn ào của buổi tối thứ sáu ở Starbucks, những thanh âm du dương nhưng có phần hơi lạc lõng của Hallelujah có lẽ không mảy may làm cho bất kỳ ai để ý đến, trừ tôi.

Tôi nhớ đến người nghệ sĩ violin ngồi một mình trong cái lạnh buổi chiều Prague, mà tôi thấy vào cuối tuần qua. Ông ngồi đó trên cầu Charles, giữa dòng người qua lại, đôi mắt nhắm nghiền trên gương mặt bình thản cũng đang thả hồn vào những giai điệu u buồn ấy… và tiếng vĩ cầm của ông cũng cuốn theo cả hồn tôi, trôi lạc lõng.

“Baby I’ve been here before
I’ve seen this room and I’ve walked this floor (you know)
I used to live alone before I knew you
And I’ve seen your flag on the marble arch
And love is not a victory march
It’s a cold and it’s a broken Hallelujah…”

“Em yêu, tôi đã từng ở chốn này
Tôi biết căn phòng này và tôi cũng đã từng sải bước chốn đây
Tôi đã từng sống một mình trước khi tôi biết đến em
Tôi thấy lá cờ em treo trên mái vòm cẩm thạch
Tình yêu đâu phải khúc quân hành trong chiến thắng
Bởi đó là sự lạnh giá và khổ đau, Hallelujah…”

Prague chẳng biết từ bao giờ đối với tôi đã trở nên thân thuộc. Từng góc phố, những con ngõ nhỏ nơi phố cổ ấy, luôn gợi lại cho tôi những kỷ niệm về những ngày xưa cũ.

* * *

Hallelujah…

* * *

– “…”
– “Nhưng dù gì thì tớ cũng chỉ thích đọc sách giấy thôi…!”

– “Ừ, tớ cũng thế. Tớ cũng chỉ thích đọc sách giấy, nhưng đã lâu rồi tớ không đọc nữa. Tớ nhớ những cuốn tiểu thuyết trên giá sách của tớ năm nào. Tớ nhớ hình đôi tình nhân đang ôm nhau thắm thiết trên trang bìa giấy đỏ, cái cuốn sách mà gáy long ra sòng sọc, chẳng còn nhìn rõ cái tiêu đề nữa ấy. Nhưng tớ thì hẳn là vẫn biết rõ nó là cuốn gì.”
– “…”

– “Đó là một trong những cuốn sách mà tớ yêu thích nhất. Là cuốn sách mà tớ đang đọc lại mấy hôm nay. Tớ chỉ ước gì được sờ vào nó một lần nữa, ngửi cái mùi giấy cũ, cái mùi bụi bặm vương trên gáy sách, cả những cuốn sách mà tớ đã phải bỏ đi. Cậu biết đấy, đôi khi chúng ta phải để lại sau lưng những thứ mà mình yêu thích… Cuộc sống vốn vẫn là như thế mà…”
– “…”

Tiếng còi tàu bất chợt hú vang. Tôi giật mình đánh rơi iPad xuống mặt bàn. Những con chữ cứ nhảy múa trên màn hình như trêu đùa tôi. Không phải là Sài Gòn. Cũng chẳng phải là cái góc Starbucks quen thuộc mà tôi vẫn hay ngồi mỗi tối thưa người…

Trên sân ga, nhân viên của hãng tàu DB với những bộ đồng phục tím than giản dị, đội những chiếc mũ cát két đỏ thắm của mùa Noel, thay cho những chiếc mũ tím thường ngày vẫn thi thoảng đi qua đi lại… nhìn vui nhộn như những ông già, bà già Noel vậy…

– “Hôm nay mẹ khen tớ nấu cơm ngon hơn mẹ rồi. Mẹ chưa bao giờ khen tớ nấu cơm ngon bao giờ cả. Nhưng tớ cũng chỉ im lặng, vì tớ biết mẹ chỉ đùa thôi. Một đứa một năm nấu được hai ba bữa cơm thì làm sao mà tớ nấu cơm ngon bằng mẹ được chứ.”
– “…”

– “À, cậu này. 15 năm rồi đấy. Cậu biết không, tớ đang có những tháng ngày dài, nhưng là những tháng ngày đẹp nhất. Rồi tớ sẽ lại về…”

Và cô gái ấy chậm rãi trả lời, còn tôi, vẫn không rời khỏi những dòng chữ trên cuốn sách:
– “Ừ, rồi cậu cũng sẽ về…”

12AM.

Bài gốc được đăng trên Facebook ngày 11/11/2017.

Xem trên Facebook

Bình luận

Địa chỉ email bạn nhập sẽ không hiển thị ra ngoài.Các trường yêu cầu nhập *

*

Scroll To Top