“Till Death Do Us Part”

“Till Death Do Us Part”

Tôi có niềm đam mê bất tận của việc đứng ở một góc đường và ngắm nhìn những cặp tình nhân già nắm tay nhau đi dạo phố. Xét cho cùng thì, trong một cuộc hôn nhân, khi tuổi già tới – tiền bạc, danh vọng, địa vị và cả con cái nữa cũng sẽ dần rời xa bạn.

Chỉ còn một người có thể ở bên bạn đến cuối cùng. Đó là người mà vài chục năm về trước đã từng là một chàng trai, cô gái trẻ trung, xinh đẹp và tràn đầy sức sống. Người mà bạn đã từng cuồng say mê đắm.

Tình yêu thật đẹp. Nhưng hôn nhân lại là một chủ đề hoàn toàn khác. Chỉ những cặp đôi có thể vượt qua được những mộng tưởng của thủa yêu đương ban đầu, biết chấp nhận, hy sinh và thấu hiểu thì mới có thể đi cùng nhau tới cuối đoạn đường.

Tới khi cái chết chia lìa họ…

Lạc lối giữa phố người.

____________________

Ngày xưa trên một hoang đảo nọ, tất cả mọi cảm giác của con người cùng chung sống với nhau: Hạnh Phúc, Buồn Phiền, Kiến Thức,… và trong số đó có cả Tình Yêu. Một hôm có tin cho hay rằng chẳng bao lâu nữa, hòn đảo sẽ chìm xuống biển, vì thế mọi dân cư trên đảo phải chuẩn bị thuyền bè để rời khỏi đảo nhằm tránh tai hoạ sắp giáng xuống.

Tình Yêu là kẻ cuối cùng còn lại trên đảo. Bạn xem đấy, Tình Yêu luôn chờ đợi đến phút cuối cùng, cho tới khi nào chẳng thể cứu vãn được mới chịu bỏ đi.

Hòn đảo gần chìm hẳn dưới làn nước, Tình Yêu quyết định lên tiếng cầu cứu.

Sang Giàu lái một chiếc thuyền lớn đi qua. Tình Yêu gọi: “Bạn Sang Giàu ôi, bạn có thể cho tôi đi cùng không?”

Sang Giàu đáp: “Không, không được đâu. Thuyền của tôi chở đầy vàng bạc, đâu còn chỗ cho bạn”.

Tình Yêu bèn nhờ anh Tự Cao cũng vừa lái một chiếc tàu lớn và rất đẹp đi qua: “Bạn Tự Cao ạ, bạn làm ơn giúp tôi nhé!”.

“Tôi không giúp gì được cho bạn đâu, người bạn ướt sũng thế kia không khéo lại làm hỏng cả chiếc tàu xinh đẹp của tôi thì chết mất”. Tự Cao trả lời Tình Yêu.

Lúc ấy Buồn Phiền vừa đi ngang qua, Tình Yêu cũng nhờ Buồn Phiền giúp đỡ: “Buồn Phiền ôi, bạn hãy chở tôi đi theo bạn nhé!”. Thế nhưng Buồn Phiền từ chối: “Tình Yêu ạ, tôi buồn đến nỗi chỉ có thể ở được một mình mà thôi”.

Hạnh Phúc lướt qua, nhưng Hạnh Phúc không nghe thấy tiếng khóc thầm xin mọi người giúp đỡ của Tình Yêu vì Hạnh Phúc đang yêu đời.

Thình lình, một giọng nói vang lên: “Đến đây Tình Yêu ơi, tôi sẽ mang bạn đi cùng tôi”. Đó là một người lớn tuổi. Tình Yêu vui sướng đến nỗi quên hỏi tên ông cụ.

Khi thuyền cập vào nơi khô ráo, ông cụ lẳng lặng ra đi. Tình Yêu cảm thấy mình đã mang ơn và thiếu ông một món nợ lớn. Tình Yêu hỏi thăm bác Kiến Thức: “Bác ạ, người đã giúp cháu là ai thế?”

Kiến Thức đáp: “Đó là Thời Gian”.

“Thời Gian ư – Tình Yêu hỏi tiếp – Nhưng tại sao bác Thời Gian lại giúp cháu?”

Kiến Thức cười một cách khôn ngoan rồi đáp “Bởi vì chỉ có Thời Gian mới có thể hiểu nổi Tình Yêu lớn đến đâu”.

“Bis der Tod uns scheidet”

Bài gốc được đăng trên Facebook ngày 04/01/2017.

Xem trên Facebook

Bình luận

Địa chỉ email bạn nhập sẽ không hiển thị ra ngoài.Các trường yêu cầu nhập *

*

Scroll To Top