Những bức thư tình vượt thời gian: Trái tim không ngủ yên

Những bức thư tình vượt thời gian: Trái tim không ngủ yên

Chẳng hiểu sao ngay lần đầu tiên nghe những nốt nhạc dạo đầu cho ca khúc “Trái tim không yên” của nhạc sĩ Thanh Tùng tôi đã thấy lòng mình rung lên những cảm xúc không thể diễn tả được. Ngay sáng hôm ấy tôi đã lao vào nhà sách tìm kiếm cho được bài hát trong album “Chiều xuân” vừa giới thiệu.

Tôi nghe và nghêu ngao hát chỉ “Trái tim không ngủ yên” bất kỳ giờ nào với các ngày trong tuần. Lúc ấy tôi không để ý lắm đến lời bài hát, chỉ cảm nhận giai điệu tuyệt diệu trữ tình, tha thiết với tiếng hát Bằng Kiều và Mỹ Linh thật đặc biệt, với những cung bậc lúc như lời tự tình thì thầm, lúc lại vút cao khắc khoải.

Đến một buổi chiều sau giờ học, tôi đang trên lầu nhìn xuống phố, lẩm bẩm hát. Và trong thời khắc ấy tôi nghe có ai đó cùng hát khe khẽ với mình. Quay lại, tôi và anh cùng nhìn sâu vào mắt nhau. Âm nhạc như sợi dây vô hình kéo tôi và anh đang vờ vĩnh dửng dưng và lạnh lùng xích lại gần nhau rồi nối lại, bỏ qua cả những nỗi sợ hãi, lo âu về những tiếng xì xào bàn tán của bạn bè xung quanh.

Đêm ấy theo lời yêu cầu của anh, tôi đã tẩn mẩn chép bài hát ấy lên một tờ giấy viết thư màu hồng. Lời bài hát chỉ có vài câu thế mà tôi viết, xé bỏ, rồi lại viết suốt cả buổi tối mới xong. Tôi ngắm nghía “tác phẩm” của mình trước khi trao cho anh như một báu vật. Vài ngày sau gặp tôi anh bảo bài hát ấy luôn nằm trong túi áo trái của anh và anh nhớ như in từng nét chữ mà tôi đã viết.

Trái tim không ngủ yên” đã trở thành kỷ niệm giữa hai chúng tôi. Tôi đã ngẫm nghĩ về lời của ca khúc và thầm trách nhạc sĩ Thanh Tùng sao lại khám phá con trai ở góc độ bí ẩn và khó hiểu của trái tim.

Nếu anh nói anh vẫn chưa yêu là thật ra anh đang dối mình còn anh nói đã trót yêu em rồi là hình như anh đang dối em…”. Bỗng nhiên tôi đâm ra băn khoăn và cảm thấy nghi ngờ về tình cảm mà anh dành cho tôi. Liệu anh có không thực lòng với chính mình hay không thức lòng với chính tôi…? Để rồi lại tự mắng mình ngốc nghếch quá khi nghe những âm thanh vút cao.

Rồi một ngày vắng em bước chân buồn tênh, rồi từng ngày nhớ em trái tim không ngủ yên”. Điều đó đã là quá đủ để tôi tin tưởng vào tình yêu của anh. Tôi biết anh, thường ngày là một người luôn có hành động và suy nghĩ mâu thuẫn nhau nhưng biết đâu sự mâu thuẫn ấy giống trong lời bài hát này thì lại hóa hay. Những lời tự tình cứ mở ra, khép lại rồi lại mở để cho mọi người nghĩ suy và đam mê hơn trong tình yêu.

Một buổi chiều tháng ba khi anh đưa tôi ra bến xe tôi kể cho anh nghe về giấc mơ đêm qua. Trong mơ tôi đã hỏi anh có yêu tôi không? Ngồi phía sau tôi không nhìn thấy mặt anh, chỉ biết anh mĩm cười. Tôi im lặng chờ đợi… và câu trả lời của anh là lời mở đầu của bài hát ấy.

Tôi cảm thấy lòng mình không còn yên ổn nữa, tôi vốn là một con bé đa cảm. Từ lúc đó tôi bắt đầu suy nghĩ về quá khứ của anh, về những cuộc tình đã đi qua đời anh. Hàng loạt câu hỏi đặt ra từ tôi nhưng anh đã không trả lời một cách rõ ràng tình cảm mà anh đang dành cho tôi. Tôi hình dung ra hình như, cũng chỉ là hình như trong tim anh không chỉ có mình tôi.

Nhưng đó chẳng qua là những nghi ngờ về một bài hát, tình yêu của tôi dành cho anh qua lớn, nó không làm tôi đủ dũng cảm để chia tay với anh. Giữa tôi và anh đã có quá nhiều kỷ niệm. Và tôi đã chấp nhận những mâu thuẫn trong tình yêu của anh dành cho tôi. Rồi tự an ủi mình bằng điệp khúc của bài hát, mà anh cũng đâu vô tình và hờ hững trước tôi.

Mối quan hệ của anh và tôi vẫn thế vẫn duy chỉ có điều mỗi lần nghe giai điệu của bài hát “Trái tim không ngủ yên” vang lên tôi lại cảm thấy lòng mình nặng nề đến đáng sợ, thậm chí có lúc chân tay run rẩy và tôi nghe nhịp đập của chính tim mình. Tôi luôn nghĩ đến anh.

Rồi cái thời khắc có câu trả lời cũng đã đến khi anh ngồi xuống cạnh tôi trên ghế đá sân trường vào một buổi chiều nhập nhoạng và nói lời chia tay. Tôi hoảng hốt níu kéo anh ở lại. Anh lạnh lùng nhìn vào mắt tôi “Anh không muốn dối em” và bỏ đi. Tôi không nhìn theo anh và mắt thì ráo hoảnh, tôi thấy mình chưa bao giờ bình tĩnh như lúc này…

Cà phê Văn Khoa đầy gió, tôi kéo nhỏ bạn thân leo lên sân thượng nhìn về phía bầu trời bắt đầu có sao để suy nghĩ về những gì đã qua. Nhỏ bạn thân kéo anh đến để giải thích, chẳng hiểu được sự trùng hợp ngẫu nhiên khi xung quanh chúng tôi giai điệu của “Trái tim không ngủ yên” bất chợt vang lên khắc khoải. Tôi òa khóc.

Khi anh và tôi chia tay nhau bài hát đang trở thành thời thượng. Đi đến đâu cũng nghe tiếng Bằng Kiều, Mỹ Linh, nghe cả những con người trẻ tuổi nghêu ngao hát. Suốt thời gian ấy mỗi ngày đến lớp bạn bè tới tấp nhờ tôi chép cho bài hát ấy. Tôi thực hiện yêu cầu của họ như một cái máy, không còn cảm giác hồi hộp luống cuống như lần đầu tiên chép tặng anh. “Trái tim không ngủ yên” đã thực sự làm trái tim tôi không lúc nào ngủ được. Nó luôn có hình ảnh của anh….

Đêm, tôi đã nghe không biết bao nhiêu lần chỉ bài hát ấy. Vẫn giai điệu, lời ca và giọng hát quen thuộc đó nhưng mỗi lần tôi lại thấy tim mình đập khác nhau. Chẳng biết anh đang dối mình hay dối tôi. Tôi phải “hờn dỗi như ngày mới quen nhau” hay “hờ hững” như là đã xa nhau. “Trái tim không ngủ yên” vẫn là một bí ẩn.

 Nguồn: Internet

Ein Kommentar

Bình luận

Địa chỉ email bạn nhập sẽ không hiển thị ra ngoài.Các trường yêu cầu nhập *

*

Scroll To Top