Viết – Kanes Laden – Tiệm Tạp Hóa Của Kane https://kanesladen.com Wed, 25 Sep 2019 18:41:21 +0000 vi-VN hourly 1 https://wordpress.org/?v=5.3.2 https://kanesladen.com/wp-content/uploads/2019/04/cropped-MUCoA-32x32.png Viết – Kanes Laden – Tiệm Tạp Hóa Của Kane https://kanesladen.com 32 32 Trồng ớt, ớt lên… https://kanesladen.com/viet/trong-ot-ot-len/ https://kanesladen.com/viet/trong-ot-ot-len/#respond Wed, 25 Sep 2019 18:41:21 +0000 https://kanesladen.com/?p=3905 Một ngày giữa tháng tám, một tháng sau khi quay trở về từ Việt Nam, tôi bỗng dưng nổi hứng… trồng ớt…! Nói là bỗng dưng nổi hứng thì có vẻ hơi quá (hơi sai quá!), đúng ra thì lý do thực tế nhất mà tôi giở ớt ra trồng là bởi vì túi ớt để trong tủ lạnh từ trước khi tôi về Việt Nam đã gần hết và chỉ còn lại mấy trái cuối cùng. Tìm được ớt cay như thế ở những siêu thị trong thành phố là một việc rất… hên xui. Vì vậy, với nỗi lo sợ hết sức có cơ sở của mình, tôi đã hy sinh vài trong số mấy trái ớt cuối cùng.

Nói cho có mùi thê lương một chút chứ thật ra ai cũng biết ớt có nhiều hột thế nào, tôi chỉ rạch bụng hai trái ớt là moi được hàng đống hạt giống. Phần thịt ớt cay cay (và hẳn là không trồng được), thẳng thắn mà nói thì tôi dầm nước mắm để chấm thịt luộc. Ấy là cái sự hy sinh vì sự nghiệp trồng cây cao cả của tôi. Tôi mang cả đống hột ớt rải đầy khắp cái chậu con con đầy đất, tưới nước, chờ đợi.

1 tiếng… 2 tiếng… 3 tiếng…

Cứ mỗi giờ đồng hồ trôi qua là tôi lại quay ra xem đống hột ớt của mình, và khỏi phải nói tôi thất vọng thế nào bởi vì chúng chẳng chịu mọc lên gì cả. Bực lắm, tôi vứt chậu cây ra ngoài ban công, và không quên ngắm nó mỗi giờ trôi qua. Thế rồi, ngạc nhiên chưa? Khi tôi đã mất hết hy vọng về khả năng mọc mầm của cái đống hạt vô tri ấy (tôi cứ đinh ninh là ớt để trong tủ lạnh lâu quá rồi, mọc thế quái nào mà mọc được nữa), thì cái đống hột ớt ấy đã mọc mầm tua tủa, chen chúc nhau mà lên tự lúc nào mà tôi không nhận ra.

Và lúc này là thời điểm mà tôi bắt đầu sục sạo Google về… cách trồng ớt. Nào là hướng dẫn trồng ớt trong nhà, hướng dẫn tưới nước, bón phân… ôi thôi, đủ cả! Nhưng cái sự đời, đọc cho nhiều cho lắm thì mấy cái mầm ớt cũng chẳng làm sao mọc nhanh hơn cho được. Ấy vậy mà lúc mới xem mấy cái hình minh họa hứa hẹn “chậu ớt trong nhà cho quả sai trĩu trịt”, rồi đọc mấy cái website, cái nào cũng nói rằng trồng ớt thì chỉ khoảng chừng từ một đến hai tháng sau là đã có thể thu hoạch được, tôi tin sái cổ!

Khỏi phải nói, cái hình ở trên là kết quả thu được sau gần tháng rưỡi trồng trọt. 😭😭😭

Nói vậy thôi, chứ tôi cũng ngạc nhiên về khả năng sống sót của mấy cây ớt lắm. Trời đổ lạnh sớm, từ đầu tháng 9 cho tới bây giờ là gần cuối tháng rồi chỉ có được mấy ngày nắng. Cứ để riết ngoài sân rồi chờ xem khi nào thì chúng lạnh quá mà chết, nhưng mấy cái cây con vẫn lớn. mặc dù chẳng nhanh như tưởng tượng. Bữa hôm giữa tháng, mấy cái mầm cây mọc nhiều quá, cả mấy chục cái mầm cây trong một cái chậu bé xíu, thế là tôi phải mang ra trồng lại vào chậu lớn và sang bớt lại qua mấy chậu nhỏ nữa.

Tôi phải vứt đi hơn một nửa số mầm cây nhỏ, yếu vì không có đủ chỗ. Tưởng đâu hài hòa rồi, thế mà bỗng dưng mấy ngày sau lại thấy mầm cây ớt con ở đâu mọc ra, có lẽ là do hạt ớt còn sót lại trong đất sau khi sang mấy cái mầm cây qua chậu mới. Rồi cả mấy cây húng, cây hành, cứ vùi đại xuống đất thế mà mấy ngày sau chúng mọc lên tua tủa. Đôi lúc tôi nghĩ thiên nhiên thật là kỳ diệu, từ vài ba cái hạt bé xíu xiu, ngậm nước vào rồi mọc mầm, rồi lên cây, mấy ngày đầu mới có hai cái lá nhỏ, còn bị kẹp trong cái vỏ hột ớt không thoát ra được, tôi phải gỡ ra.

Rồi hai cái lá nhỏ xíu cứ to dần, to dần. Đến một ngày ngủ dậy, chẳng biết từ đâu lại mọc ra thêm hai cái lá nữa. Rồi cũng chỉ có đất, có nước, có mưa, thi thoảng họa hoằn lắm thì có chút nắng mặt trời. Thế mà cứ lớn, cứ lớn. Nhìn mấy cây ớt, lại ngẫm cuộc đời, ôi sao giống. Đôi lúc cũng cảm thấy mệt mỏi vì những thứ mà bản thân đang cố gắng, nhưng rồi cũng tự nhủ rằng một ngày thức dậy chúng rồi sẽ như những cây ớt kia mà thôi. Ít ra thì, lúc nào tôi cũng tìm được niềm vui trong công việc, trong bất kỳ thứ công việc gì mà tôi quyết định đụng tay vào.

Mấy cái mầm ớt oan gia trái chủ ở đâu mọc lên không biết. Mẹ hỏi sao trồng lắm ớt thế? Nhẽ mình lại trả lời là mình chỉ trồng cho vui?

Không liên quan đến câu chuyện này, nhưng tôi cũng nghỉ Facebook được gần 4 tháng rồi. Thỉnh  thoảng có người nhắn tin hỏi thăm, có vài người… lạ. Nhưng cũng không có bao nhiêu người, được cái có hay không có Facebook cũng chẳng bao giờ làm tôi buồn hay vui thêm chút nào. Chỉ là bận quá, tập trung công việc và chẳng có thời gian cũng như hứng thú để mà chia sẻ mọi thứ cuộc sống nữa thôi.

Chiều qua đi bộ về thấy hai ông bà quàng vai nhau đi chậm chậm trên phố, trời se lạnh. Đông lại sắp đến nữa rồi.

Kiva đến ngày hôm nay.

Một đêm trắng, và một buổi sáng bình yên với cà phê và những bản hòa tấu guitar nhạc Trịnh.

]]>
https://kanesladen.com/viet/trong-ot-ot-len/feed/ 0
Thúy và khoản cho vay đầu tiên của tôi trên Kiva https://kanesladen.com/viet/thuy-va-khoan-cho-vay-dau-tien-cua-toi-tren-kiva/ https://kanesladen.com/viet/thuy-va-khoan-cho-vay-dau-tien-cua-toi-tren-kiva/#comments Wed, 17 Apr 2019 15:49:19 +0000 https://kanesladen.com/?p=3769 Hôm qua thứ ba, làm việc mệt quá thế là tôi lăn ra ngủ từ lúc trời vừa sẩm tối (gọi là sẩm tối vậy thôi nhưng cũng phải tầm 9 giờ, vì sắp mùa hè rồi nên trời tối muộn). Thành ra sáng nay dậy sớm tận… 3 giờ sáng. Mà tính tôi đã ngủ dậy rồi thì không thể nào nằm tiếp được, thế là lại lò mò ra bàn làm việc. Ngồi một lúc quay qua quay lại thế nào mà làm xong hết phần công việc đã dự định làm cho buổi sáng, vậy mà cũng mới chỉ có 8 giờ sáng.

Rảnh việc, tôi ngồi mở mấy trang web về Crowdfunding và Microfinance để tham khảo, vì đó là những thứ nằm trong danh sách cần phải nghiên cứu thường xuyên của tôi để phục vụ cho công việc. Tôi chẳng nhớ nổi điều gì đã mang tôi đến với Kiva buổi sáng nay, nhưng tôi cũng đã biết đến nó qua các bài báo giới thiệu từ rất lâu rồi, cũng biết cách mà Kiva hoạt động qua những bài báo đó. Ấy vậy mà tuyệt nhiên chưa một lần nào tôi thử ghé thăm Kiva!

Kiva: Tổ chức tài chính kỳ lạ nhất thế giới

Và chỉ sau 20 phút xem một loạt các dự án “gọi vốn khởi nghiệp” trên Kiva, tôi đã quyết định đăng ký tài khoản và bắt đầu “sự nghiệp cho vay” trên Kiva của mình vào ngày hôm nay. Không có nhiều thời gian để xem xét kỹ vì còn phải tiếp tục làm việc, nên tôi mới chỉ “góp quỹ” $25 ngày hôm nay với dự án của Thúy. Thúy sẽ chẳng bao giờ biết tôi là ai, và Thúy cũng không cần phải biết. Chỉ mong Thúy có được sức khỏe, niềm vui và công việc gặp nhiều may mắn là được rồi. Hãy xem câu chuyện của Thúy:

Mrs. Thúy is 31 years old and she is married with two children. She has worked in agriculture farming food and had a service business shipping goods. Thúy lives in Hoang Hoa district, a rural town in Thanh Hoa province. Her family is a low-income household in the village, moreover this region often suffers from natural disasters such as storms because it is near the sea.

In 2018, Thúy joined Thanh Hoa microfinance institution to improve her business. Thúy has successfully repaid one loan from Thanh Hoa microfinance institution. Thúy is a reputable person in the community.

The main hardship that Thúy faces is lack of capital. She is requesting a loan to purchase instruments to maintain her service of shipping goods.

With her business profit, Thúy hopes for her family to be healthy and happy, to be able to buy more supplies and equipment for her business, and for her business to do well.

Source: Kiva

Thúy là một phụ nữ 31 tuổi đã có gia đình và hai con. Cô làm việc trong ngành nông nghiệp, cung cấp thức ăn chăn nuôi và có một công việc khác là kinh doanh dịch vụ vận chuyển hàng hóa. Thúy sống ở Hoằng Hóa, một huyện thuộc tỉnh Thanh Hóa. Gia đình cô là một trong những hộ gia đình có thu nhập thấp ở huyện, hơn nữa nơi này lại thường xuyên phải hứng chịu thiên tai, bão lụt do vị trí địa lý ở gần biển.

Năm 2018, Thúy đăng ký tham gia vào tổ chức tài chính Thanh Hoa Microfinance Institution (một đối tác tài chính vi mô của Kiva) để cải thiện công việc kinh doanh. Thúy đã hoàn trả xong một khoản vay từ Thanh Hoa Microfinance Institution. Cô là một người có uy tín trong cộng đồng.

Khó khăn chính mà Thúy phải đối mặt và thiếu vốn. Cô muốn vay một số tiền để mua những trang thiết bị cần thiết nhằm mục đích duy trì dịch vụ vận chuyển hàng hóa của mình.

Với lợi nhuận từ việc kinh doanh của mình, Thúy hy vọng sẽ giúp gia đình cô được khỏe mạnh và hạnh phúc, có thể mua thêm vật tư và thiết bị cho công việc, và để phát triển công việc của cô hơn nữa.

Hôm nay, cũng vì sự tình cờ mà gặp một bạn đang làm Sozialarbeiter (nhân viên xã hội) cho Unicef. Aleks người Bulgaria, đã ở Đức được 7 năm và đang học ngành Informatik (IT). Cậu kể với tôi về những công việc mà cậu đang làm (làm phụ tá ở đài truyền hình, làm tiếp tân khách sạn, và làm tình nguyện viên cho Unicef). Cậu kể cho tôi về Syria, về Somalia, nơi mà những đứa trẻ có những đôi tay khẳng khiu với đường kính chỉ bằng hai ngón tay người lớn vì thiếu ăn và suy dinh dưỡng.

Hôm nay tôi là người đầu tiên đóng góp cho Aleks, và kể từ nay hàng tháng Unicef sẽ trích tiền từ tài khoản của tôi – Một con số chẳng đáng bao nhiêu, nhưng có thể giúp Unicef biến những hạt đậu phộng mà Aleks cho tôi xem trong chiếc nồi nhỏ xíu mà cậu mang tới thành những gói thức ăn dinh dưỡng, những thứ nhão nhoẹt, nhạt thếch và chán ngắt mà chúng ta sẽ chẳng bao giờ đụng đến, nhưng sẽ giúp cho những đứa trẻ kia được sống và được tồn tại trên cõi đời này.

Tôi không bao giờ tin vào sự tình cờ. Mỗi sự tình cờ, đều là một sự sắp đặt của những điều mà tôi không biết tới, những điều lớn hơn cả bản thân tôi, những điều mà tôi có thể sẽ không bao giờ hiểu và cũng chẳng có nhu cầu hiểu để làm gì. Mỗi hành trình dài đều phải được bắt đầu ở đâu đó bằng những bước nhỏ. Có lẽ đây, hôm nay, tình cờ là một ngày tốt để bắt đầu chuyến hành trình mà tôi đã dự định từ rất lâu rồi.

Sẽ chẳng ai nghèo khó hơn vì cho đi vì những điều tốt đẹp cả. Đường còn dài, còn dài… Và mỗi ngày đều là một ngày tốt để bắt đầu, bắt đầu một chặng mới của cuộc hành trình.

Câu chuyện Kiva

]]>
https://kanesladen.com/viet/thuy-va-khoan-cho-vay-dau-tien-cua-toi-tren-kiva/feed/ 1
DE803 https://kanesladen.com/viet/de803/ https://kanesladen.com/viet/de803/#respond Thu, 11 Apr 2019 12:33:20 +0000 https://kanesladen.com/?p=3681

Anh nằm lim dim, hít một hơi thật dài, tận hưởng cái cái mùi ngai ngái, ướt ẩm của cỏ khô của mùa đông, hoà quyện vào mùi thuốc lá thơm nồng còn vương vấn lại trong làn sương mờ đục của buổi đêm. Đường còn dài, nhưng anh đã mệt nhoài, cạn kiệt sức lực, định bụng sẽ chìm vào giấc ngủ để quên đi cơn đói. Vậy mà, hình ảnh của Sebs trong những thước phim cuối cùng của La La Land lại hiện lên, rõ mồn một trong đôi mắt đã nhắm nghiền tự bao giờ. Ánh mắt đầy ám ảnh của Sebs nhìn Mia đứng ngoài cánh cửa, bên cạnh một người đàn ông khác, vị hôn phu của cô. Trong khoảnh khắc, tất cả mọi ký ức thủa nào lại hiện về trong tâm trí Sebs, trong tâm trí của anh. Hình ảnh một cô gái thuần khiết, ngây ngô và chưa từng bị cuốn đi bởi những ánh hào quang và danh vọng. Có những người yêu nhau, rồi phải rời xa nhau, để lại sau lưng những kỷ niệm, những điều sẽ ám ảnh và đi theo họ suốt cả cuộc đời. Và đối với anh cũng thế, anh, cũng chưa từng thoát được khỏi những giấc mơ.

Trong những cơn mơ ấy, anh lại cùng em bên nhau trên một con đường vắng vẻ, lạnh lẽo, và nhìn lên một bầu trời đầy sao. Anh vẫn cảm nhận được hơi thở ấm áp của em từ phía sau lưng. Em vòng tay, ôm lấy anh thật chặt. Rồi, em biến mất. Anh giật mình tỉnh dậy, có đôi khi là cùng nước mắt đã rơi trên đại lộ của những giấc mơ. Đôi khi là sự hoảng loạn trong chốc lát khi không còn phân biệt được đâu là mơ và đâu là thực tại. Nhưng rồi những giây phút ấy cũng mau chóng trôi qua, nhường chỗ cho cuộc sống mà anh vẫn phải sống hàng ngày, hàng tháng, hàng năm. Những con đường, những chuyến đi, công việc và cái cuộc sống mà anh đắm chìm vào chỉ để quên đi việc đếm những phút, những giây, những giờ dài đằng đẵng không có em ở cạnh. Và rồi chẳng biết tự bao giờ, anh học được cách chấp nhận, hạnh phúc và mỉm cười, bởi anh biết đối với em, em luôn có được niềm vui trên con đường mà em đã lựa chọn.

Chẳng biết tự bao giờ, anh đã thôi còn đếm những tháng ngày trôi…

“Khôi.”

#Exhausted #Sleepless #Stressed #Work #ECBDay

Chuyện tình Lavender

Bài gốc được đăng trên Facebook ngày 10/04/2019.

Xem trên Facebook
]]>
https://kanesladen.com/viet/de803/feed/ 0
Biết đủ là đủ https://kanesladen.com/viet/biet-du-la-du/ https://kanesladen.com/viet/biet-du-la-du/#respond Wed, 13 Mar 2019 04:49:00 +0000 https://kanesladen.com/?p=3704

Seeing with the eyes of another, listening with the ears of another, and feeling with the heart of another.

– A. Adler –

Tức giận chỉ là thể hiện sự bất lực của bản thân với sự việc và hoàn cảnh. Một khi hiểu được điều đó, con người ta sẽ nỗ lực hơn để kiểm soát sự giận dữ của mình với người khác. Và đến một lúc nào đấy, khi đã quen với việc đó rồi, bạn sẽ không còn phải tức giận nữa…

Trên đời này tôi đã gặp qua hai kiểu người muốn thông qua sự giận dữ để thể hiện bản thân. Đó là kiểu người ưa dùng sự giận dữ để áp chế người khác, và người ưa chọc giận người khác để tự áp chế bản thân mình.

Kiểu người thứ nhất có thể gặp ở tất cả mọi nơi, ông bố bà mẹ thích mắng chửi con cái khi chúng không làm theo ý mình, sếp mắng chửi nhân viên khi không làm được việc, vị khách sang trọng giận dữ mắng người phục vụ quán cà phê vì phải đợi quá lâu…

Còn kiểu người thứ hai, nghe qua thì thật lạ, nhưng nếu để ý, chắc chắn cũng không khó để thấy những người như vậy xung quanh cuộc sống của mỗi người. Nếu nhìn thẳng vào họ thì sẽ thấy, những người như vậy, họ đã quá quen với những nỗi đau, quen đến nỗi dường như thiếu nó thì họ sẽ không thể nào sống nổi.

Lạ không?

Tôi kể bạn nghe một câu chuyện.

Có một anh chàng người Đức nọ, vốn rất yêu thương mẹ nhưng lại thường xung khắc với cha. Anh ta lớn lên trong những lời chửi mắng của cha với mẹ và với chính bản thân mình. Chiến tranh, anh chàng rời khỏi gia đình đi nhập ngũ, trở thành một người lính can trường. Khi mẹ mất, anh ta trở về nhà và không nhỏ một giọt nước mắt nào trong đám tang của bà.

Vài năm sau, người cha cũng qua đời. Sau tang lễ, anh ta quỳ sụp dưới ngôi mộ mới xây của người cha và khóc lóc thảm thiết. Về sau này, người ta mới biết lý do mà anh ta khóc là bởi vì từ đó trở đi, anh ta chẳng còn ai trên đời này để mà căm hận nữa. Tất cả mọi mục đích sống của anh ta đã bị chôn vùi dưới tấc mộ của người cha…

Người hỏi tôi, tại sao sau tất cả, tôi cũng chẳng hề tức giận? Tôi chẳng phải cố để kìm nén sự tức giận của mình. Vì tôi không thể giận được những người mà mình yêu thương, chỉ vậy thôi. Và tôi cũng hiểu rõ rằng, người hỏi tôi câu ấy chỉ bởi vì họ chưa từng biết yêu thương. Hay là, có khi yêu thương ấy cũng đã bị chôn vùi đi, từ lâu lắm.

Hãy nhìn thế giới qua đôi mắt của đối phương, lắng nghe mọi thứ qua đôi tai của người, và cảm nhận mọi thứ bằng trái tim của họ. Chỉ có khi nào thực sự hiểu người, hiểu được những nỗi đau trong tâm hồn của người, thì mới có thể yêu thương con người được.

Trên đời này, vốn dĩ chẳng có gì là không thể thay đổi. Ngay cả can đảm để yêu, để sống hạnh phúc mà còn không có, thì sao có thể trở nên hạnh phúc, sao có thể yêu thương được?

Tiền nhiều lắm, cũng chỉ đến thế thôi. Không mong gì, chỉ mong những người mình yêu thương luôn được hạnh phúc và đủ đầy. Một nụ cười hạnh phúc chân thật, còn có ý nghĩa hơn nhiều trăm vàng vạn bạc. Chết đi, cũng chẳng mang theo được gì đâu.

“Biết đủ là đủ.”

Bài gốc được đăng trên Facebook ngày 13/03/2019.

Xem trên Facebook
]]>
https://kanesladen.com/viet/biet-du-la-du/feed/ 0
Rượu, xì gà, và những người đàn ông ngồi uống một mình https://kanesladen.com/di/ruou-xi-ga-va-nhung-nguoi-dan-ong-ngoi-uong-mot-minh/ https://kanesladen.com/di/ruou-xi-ga-va-nhung-nguoi-dan-ong-ngoi-uong-mot-minh/#respond Sun, 10 Feb 2019 14:30:40 +0000 https://kanesladen.com/?p=3431

– Ah, c’mon, ya know, you know they have a saying in Italy. “Anni, amori, e bicchieri di vino, no che contato mai.”
– “Years, lovers, wine cups.”
– “Years, lovers and glasses or wine, these are things that, should never be counted.”
– You have no idea.

– Für immer Adaline –

– Em biết không, người Ý có câu “Anni, amori, e bicchieri di vino, no che contato mai.”
– Năm tháng, những ly rượu, và những người tình?
– Năm tháng, ly rượu, người tình. Những thứ đó đừng bao giờ nên đong đếm.
– Anh không biết được đâu…

10/11/2018 – Một đêm lạnh giá.

Tôi đến The Oldies vào một buổi tối thứ sáu. Đã lâu lắm rồi tôi mới ghé lại một cái Cigar Lounge ngồi. À, chính xác là đã đúng 1 năm rồi, kể từ tháng 10 năm ngoái. Không phải vì tôi không có cái cảm giác thèm được đến, mà bởi vì có rất ít Cigar Lounges nào ở Châu Âu này mang lại cho tôi được cái cảm giác của những Lounges mà tôi đã từng đặt chân đến ở Châu Á.

Cái thành phố này đối với tôi vừa quen mà lại vừa xa lạ. Quen vì tôi đã thôi không còn đếm số lần mà tôi đặt chân đến đây, vì hầu như những chuyến đi đều là vì công việc; và lạ là bởi tôi vẫn chưa thực sự khám phá hết mọi thứ ở nơi đây. Nếu là đi du lịch, thì hẳn là đã khác, tôi sẽ đi khám phá từng ngóc ngách cho đến tận cùng mới thôi!

Và cái Cigar Lounge này cũng nằm trong danh sách những thứ mà tôi chưa từng thử. Cái danh sách vẫn còn dài, nhưng tôi cũng chẳng phải vội vàng gì. Tôi sẽ còn phải đến đây nhiều, nhiều lần nữa trong cuộc đời. Sẽ còn giữ nó với thật nhiều bí ẩn, để mỗi lần đặt chân đến, tôi lại được khám phá thêm một ít.

The Oldies nằm trên một con phố nhỏ. Cũng chẳng cần đến anh bạn đồng nghiệp phải giải thích thì tôi cũng biết được The Oldies có một vị trí đắc địa như thế nào ở giữa khu trung tâm của cái thành phố này. Từ khách sạn chỗ tôi ở nằm trong khu phố cổ, chỉ mất khoảng 15 phút đi bộ để tới The Oldies. Đi xe thì mất chừng năm phút, nhưng tôi chọn đi bộ.

Lần đầu tôi đến đây là một đêm lạnh giá, gần 0 độ C và sương phủ trắng ngoài trời, không khí bên ngoài thật ảm đạm và u buồn. Có lẽ mùa thu đã đi qua nơi này từ rất lâu. Tối thứ sáu, tôi không còn gì để vội vã nữa, và 0 độ C với tôi cũng chẳng phải là điều gì đó quá khắc nghiệt. Cả một tuần ở nơi đây, ngày nào tôi cũng ở lại văn phòng đến nửa đêm, và vẫn lì lợm mặc chỉ một chiếc áo phông cộc tay mùa hè, và một chiếc áo khoác da mỏng manh.

Dù đã từng đặt chân vào rất nhiều những Cigar Lounges ở nhiều thành phố khác nhau, nhưng mỗi lần đi khám phá một cái Cigar Lounge mới, cảm giác háo hức của tôi vẫn nguyên vẹn như những lần đầu tiên. Đáng lẽ ra, tôi chọn Lounge ở khách sạn K., vì nó gần tôi hơn, nhưng tôi biết những Cigar Lounges ở các khách sạn 5 sao sẽ chẳng hợp chút nào với tôi cho một buổi tối lạnh giá như thế này. Tôi cần sự ấm áp và thoải mái sau cả một tuần mệt mỏi.

Ở bên ngoài nhìn vào, The Oldies nhỏ xíu, và nhìn ấm cúng, cũng như hầu hết những cái Cigar Lounges mà tôi đã từng đặt chân tới.

Tôi bước chân vào trong và nhận lấy ngay một cái nhìn lạ lẫm nhưng đầy thân thiện. Không biết là đã từng có người Châu Á nào trước tôi đặt chân vào đây hay chưa. Nhưng nếu có, thì chắc cũng là hiếm lắm! Ở đây, hầu hết khách ghé qua đều là người Nga và người bản xứ.

Tôi đi về phía quầy rượu và gọi lấy cho mình một ly Glenmorangie 18, rồi liếc nhìn về phía phòng chứa xì gà. Cô gái phục vụ nhanh nhẹn cầm chìa khóa mở cửa để tôi vào lựa. Tôi yêu cái mùi thơm ngào ngạt tỏa lên cánh mũi mỗi lần bước chân vào phòng chứa, hay chỉ đơn giản là lúc tôi mở những hộp Humidor của mình – Là mùi hương dễ chịu của các loại xì gà, trộn lẫn vào nhau qua nhiều năm tháng.

Tôi ghé mắt một lượt lên các kệ tủ để xem từng loại xì gà có trong The Oldies: Cũng là những brands quen thuộc – Cohiba, Montecristo, Bolivar, Fonseca, 1881, Partagas…, nhưng chủng loại thì khá nhiều. Tôi cầm vài điếu lên và bắt đầu ngửi, chỉ để cảm nhận những mùi hương, những mùi hương đã từng quen thuộc. Mùi gỗ, mùi cỏ cháy, mùi mật ong…

Nhưng trong đầu tôi thì đã có thứ mà tôi muốn lấy. Một điếu Siglo VI không thể nào là sự lựa chọn sai lầm sau một tuần dài mệt mỏi. Nhắm mắt lại và cảm nhận mùi hương của những lá xì gà, tôi mới chợt nhận ra rằng mình nhớ cái mùi của một điếu Cohiba đến nhường nào.

Tôi cầm điếu Siglo VI cùng ly Glenmorangie vào phòng hút thuốc, và chọn cho mình một chiếc bàn nhỏ ở chính giữa căn phòng. Một sự kết hợp tuyệt vời cho một buổi tối thứ sáu một mình.

Bảy giờ tối, The Oldies không có quá nhiều khách. Chỉ có một cặp vợ chồng tới trước tôi, đang ngồi ở chiếc bàn phía trước mặt tôi, đối diện với lò sưởi, chơi dở ván cờ. Ánh nến phập phùng xuyên qua những quân cờ vua trong suốt, nom thật kỳ ảo.

Chưa vội châm lửa cho điếu xì gà, tôi nhấp một hớp Glenmorangie và đợi cho cái dòng chất lỏng cay nồng ấy từ từ chảy xuống cuống họng, tôi cảm thấy nó tràn vào những thớ thịt trong bao tử. Rồi tôi bắt đầu nhắm mắt lại, thả hồn suy nghĩ miên man.

Tám giờ, những bàn bên bắt đầu có khách.

Đôi vợ chồng ngồi trước mặt tôi đã về tự bao giờ, thay vào đó là một người đàn ông. Vị khách ấy ngồi uống một mình.

Đó là một người Nga rất sang trọng. Ông ấy chắc chắn là không thể không có gia đình và bạn bè. Nhưng ông chọn một góc ở cái Cigar Lounge nhỏ nhắn này, và ngồi uống một mình. Ừ, phải, tôi đã thấy nhiều người như thế, những người cũng như tôi.

Một mình, một góc nhỏ, rời xa những ồn ào náo nhiệt của cuộc sống bên ngoài, với những con người, tốt có, xấu có, mà hàng ngày vẫn vây quanh như một điều không thể tránh khỏi. Một mình, tôi tự tại, ung dung. Tôi không quá khứ, không tương lai, chỉ là thực tại – ngay khoảnh khắc này cùng với ly rượu và những làn khói mờ ảo; quên đi những gì cần phải quên, để mà có thể nhớ những gì mình cần nên nhớ…

Đêm nay, tôi lại một mình.

Winston Churchill: “I drink a great deal. I sleep a little, and I smoke cigar after cigar. That is why I am in two-hundred-percent form.”

Tony Montana, đóng vai trùm gangster khét tiếng Al Pacino trong “Mặt thẹo”.
What you lookin’ at? You all a bunch of fuckin’ assholes. You know why? You don’t have the guts to be what you wanna be? You need people like me. You need people like me so you can point your fuckin’ fingers and say, “That’s the bad guy.”

You know what? Fuck you! How about that?

]]>
https://kanesladen.com/di/ruou-xi-ga-va-nhung-nguoi-dan-ong-ngoi-uong-mot-minh/feed/ 0
ES955 https://kanesladen.com/viet/es955/ https://kanesladen.com/viet/es955/#respond Tue, 06 Nov 2018 00:53:16 +0000 https://kanesladen.com/?p=3354 Hắn nhìn gã đàn ông đang đứng trước mặt mình, gã đàn ông với vẻ mặt hung dữ và đôi mắt sắc lạnh. Những tia máu vằn vện cùng những đường gân hằn lên trong đôi mắt độc ác của gã làm hắn cảm thấy như những cuộn dây thòng lọng đang chực chờ xổ ra khỏi cái bóng tối u ám trong hai cái hốc mắt trũng sâu ấy, để siết chặt lấy hắn.

Hắn cảm thấy ngộp thở và sợ hãi.

Tao phải giết mày, thằng khốn.

Chai rượu lao vụt đi trong không trung với điểm đến mà hắn hy vọng cái là gương mặt đỏ lựng của gã đàn ông – “thằng khốn” với đôi mắt mang hình viên đạn kia. Hắn cảm thấy tay mình nhẹ bẫng.

Những mảnh chai vỡ văng tung tóe về mọi phía vào ngay cái khoảnh khắc chai rượu chạm vào khuôn mặt gã đàn ông. Hắn thấy những mảnh vỡ đâm thẳng vào đôi mắt hoang dại ấy, xé toang gương mặt “thằng khốn” ra thành hàng nghìn mảnh nhỏ.

“Thằng khốn” đổ sầm xuống đám thủy tinh vỡ.

Hắn nhìn quanh nhưng không thấy “thằng khốn” ở đâu nữa. Choáng váng, hắn cũng lảo đảo, rồi ngã sụp lên khuôn mặt vỡ nát của “thằng khốn”. Máu tuôn ra từ những vết cắt trên khuôn mặt tên khốn nạn. Hắn thấy kiệt sức, nhưng hài lòng vì đã nện cho “thằng khốn” kia một cú chí mạng.

Hắn gượng hết sức để mở mắt, cố nhìn lấy cái khuôn mặt méo mó của mình trong những mảnh gương vỡ, trong những đốm sáng lung linh còn sót lại của những gì đã từng là một cái chai rượu rỗng không.

Phần chất lỏng đã từng thuộc về đống những đốm sáng lung linh kia thì giờ đang nằm gọn trong cái bụng cũng trống rỗng không kém gì cái chai đã vỡ tan tành của hắn từ nửa tiếng trước.

“Mày chết đi” – hắn nhếch mép, muốn ném cho “thằng khốn” kia một nụ cười khinh bỉ, nhưng không còn sức nữa. Hắn thấy nước bọt sùi lên trên vũng máu của chính mình, rồi hắn ngất xỉu.

9 giờ trước đó.

Gã râu dài gào lên như một con dê bị cắt tiết ở phía bên kia của chiếc bàn gỗ đỏ dài gần hai mét, giọng đầy tức giận. “Thằng con hoang… Mày định làm gì?

Hắn lạnh lùng nhắm mắt, hít hà mùi thơm của gỗ trong căn phòng họp sang trọng. Đã khá lâu rồi kể từ lần cuối cùng hắn ngồi trong căn phòng này. Vẻ tôn nghiêm vốn có của nó đang bị phá vỡ bởi tiếng chửi rủa của gã râu dài.

Hắn nuốt lấy từng lời nói đầy xúc phạm của Oskar. Hắn cười thầm trong bụng – Những điều đang diễn ra cho tới lúc này đều đúng như những gì mà hắn đã từng tính toán – Cái kịch bản mà hắn đã chuẩn bị cho cuộc gặp lúc này với gã râu dài.

Oskar đang sợ hãi. Và nỗi sợ hãi của gã tỉ lệ thuận với sự tức giận mà gã đang thể hiện. Ngay cả điều đó hắn cũng đã biết rồi. Hắn ngồi trơ trơ, tận hưởng sự giận giữ của Oskar và liên tưởng đến âm thanh của bản giao hưởng mà hắn đã nghe ban sáng.

Hắn kiên nhẫn đợi, cho đến khi gã râu dài thở dốc và ngồi phịch xuống ghế, cái thân hình nặng nề của một gã trung niên béo phì, cố che lấp cái vẻ ngoài rệu rã của mình bằng một bộ đồ thật đắt tiền. Công bằng mà nói thì bộ đồ được may rất đẹp, nhưng nó chẳng có chút nào phù hợp với một gã như Oskar. Không đời nào.

Hắn chầm chậm thu lại tập tài liệu mà hắn đã để trên bàn từ trước. Oskar liếc mắt nhìn theo những mảnh giấy mà hắn đang cầm trong tay. Có vẻ như gã đang cố để lấy lại bình tĩnh. Những đầu ngón tay thô kệch của Oskar bám chặt vào thành ghế, cứ như thể nếu bỏ ra thì gã sẽ rơi ra khỏi chiếc ghế đến nơi.

Tôi chỉ muốn hai điều. Một, là ông từ chức chủ tịch và trả lại lại vị trí ấy cho Markus. Và hai, là ông sẽ không bằng bất kỳ cách nào, từ nay cho đến cuối đời, làm khó dễ cho cậu ấy. Để đổi lại, tôi sẽ giữ bí mật về tập tài liệu này, và sẽ đảm bảo rằng không một ai khác trừ tôi, kể cả là Markus, sẽ biết được về sự tồn tại của nó.

Thằng con hoang, mày dám tống tiền tao. Tao sẽ báo cảnh sát. Tao sẽ tống mày vào tù. Thằng con hoang!

Hắn liếc nhìn đồng hồ, rồi ném vào mặt Oskar một nụ cười hời hợt.

Tôi biết ông đang ghi lại cuộc gặp này, tôi cũng thế. Và trong trường hợp mà ông nói, tôi rất vui lòng thông báo với ông rằng, nếu trong vòng 1 tiếng nữa, tôi không bước chân ra khỏi phòng họp này, hoặc nếu có bất kỳ chuyện bất trắc nào xảy ra với tôi, dù nó có liên quan đến ông hay là không, thì bản sao của tập tài liệu này sẽ được tự động gửi tới những thành viên khác trong hội đồng quản trị và tới tòa soạn của tất cả các tạp chí lớn nhất tại cái đất nước này. Ngoài ra tôi cũng sẽ kiện ông về tội phỉ báng. Trong trường hợp đó, tôi tin rằng, người thiệt hại nhiều hơn sẽ là ông. Ông nên nhớ rằng tất cả những gì tôi nói ở đây chỉ là những lời đề nghị từ phía cá nhân tôi. Ông có quyền chấp thuận, hoặc từ chối.

Oskar ngồi im lặng, thở hổn hển.

Đây là các văn bản mà tôi đã soạn thảo sẵn. Ông có thể ký hoặc không, nhưng ông không được quyền thương lượng bất kỳ một điều khoản nào trong đó.

Tập tài liệu lướt nhẹ nhàng trên mặt chiếc bàn họp, hướng thẳng đến Oskar ở phía bên kia. Gã râu dài mở tập tài liệu và bắt đầu săm soi từng hàng chữ một. Hắn thấy mồ hôi của Oskar túa ra như tắm trong lúc những ngón tay của gã đang tập thể dục theo điệu rung của những người bị bệnh Parkinson.

Hắn nhìn chằm chằm vào cái con cáo già to lớn, với tuổi đời gần gấp đôi hắn. Bóng nắng chiếu qua khung cửa sổ phía sau lưng, quẳng chiếc bóng bất động của hắn lên mặt bàn. Bên kia, Oskar đang rút khăn tay để lau mồ hôi lúc này đã ướt đẫm trên vầng trán hói của gã.

Bên này, mồ hôi cũng tuôn ra ướt đẫm lưng áo sơ mi của hắn. Tim hắn đập liên hồi. Đây là giờ phút quyết định cho ván bài mà hắn đang chơi với Oskar. Hắn biết nếu hắn thắng, hắn sẽ có tất cả những gì mà hắn muốn. Nhưng nếu thua, rất có khả năng hắn sẽ lôi cả hắn và Markus vào một vũng lầy.

Có một thực tế mà hắn biết rất rõ. Dù hắn đang nắm trong tay những con bài mạnh nhất, nhưng việc Oskar sẽ làm gì, hắn hoàn toàn không biết được. Hắn đã chơi đến con bài cuối cùng với Oskar. Giờ này, việc còn lại mà hắn có thể làm chỉ là chờ đợi. Một con sói phải biết lúc nào dọa dẫm, lúc nào tấn công và lúc nào nằm chờ đợi con mồi của mình dẫn xác tới.

Năm phút trôi qua tựa như năm thế kỷ. Hai con người – một trẻ, một già ngồi đối diện nhau trong im lặng. Một bên là con sói hoang trẻ tuổi và khát máu, đối diện với một bên là con cáo già lọc lõi, trải đời, bên nào sẽ thắng? Tim hắn như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực khi Oskar đập mạnh tập tài liệu xuống mặt bàn. Phải chăng Oskar sẽ không làm như những gì mà hắn đã dự tính?

Thằng con hoang…” – Oskar cúi mặt, lẩm bẩm.

Một phút nữa trôi qua trong im lặng, đôi mắt hắn vẫn xoáy thẳng vào gã đàn ông đang ngồi đối diện mình ở phía bên kia. Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng hắn đã bắt đầu ngửi thấy cái mùi sợ hãi, cái mùi của sợ hãi đang lan tỏa từ phía bên kia của căn phòng.

Hắn thấy mùi máu, mùi tanh tưởi của máu chảy ra từ con mồi đang sợ hãi của mình. Mùi máu làm hắn bừng tỉnh, mùi máu làm hắn thèm khát. Mùi máu làm biến đổi gương mặt điềm tĩnh của hắn. Trong một phần triệu giây, hắn biết đã đến lúc xé xác con mồi của mình. Hắn nhìn thẳng đôi mắt hung tợn của mình vào đôi mắt sợ hãi của người đối diện, và hất hàm hỏi Oskar. “Thế nào?” – Tiếng hắn rít lên đanh thép qua những kẽ răng, gọn lỏn, cộc cằn.

Oskar cúp mặt xuống hòng tránh khỏi ánh mắt của hắn, rồi rút từ túi áo ra cây bút ký mạ vàng. Gã run rẩy mở nắp bút và đặt lên mặt bàn. Tiếng kim loại lướt mạnh trên mặt giấy trong khung cảnh tĩnh lặng. Hắn không biết Oskar đang giận dữ, đang sợ hãi tột cùng, hay là cả hai?

Những gì giữa tôi và cậu ngày hôm nay, tôi mong rằng nó sẽ chỉ tồn tại giữa tôi và cậu.” – Oskar không nhìn hắn nữa. Gã râu dài như đã mất hoàn toàn sức sống. Gã đang tuyệt vọng.

Hắn đã thắng.

Cảm ơn ông về cuộc gặp này. Ông đừng lo, tất cả chỉ là công việc, chẳng có gì là cá nhân giữa tôi và ông cả. Tôi sẽ không ở lại đây lâu đâu. Ý tôi là, tôi sẽ không ở lại đất nước này lâu đâu.

Trong phút chốc, hắn cảm thấy gã râu dài thật đáng thương.

Hắn quay mặt về phía Oskar trước khi cánh cửa gỗ nặng nề của phòng họp đóng lại phía sau lưng. Bên ngoài, cô thư ký của gã râu dài len lén nhìn hắn. Hắn ném lên khuôn mặt mình một nụ cười như thể chưa có chuyện gì xảy ra, rồi hắn chào tạm biệt cô gái trẻ một cách lịch sự trước khi rời đi.

Đấy là ngày cuối cùng của cả hắn và Oskar ở cái văn phòng này.

Để tôi đưa cậu đi.” – Markus khẽ nói. Đôi mắt màu khói của Markus nhìn những vệt máu khô trên gương mặt hắn một cách đầy thương xót. Hắn nở một nụ cười giả tạo, lạnh lùng nhìn lại Markus, đôi mắt hắn trống rỗng, vô hồn.

Đừng cười với tôi như thế…” – Markus cúi mặt, ngượng ngùng.

Tôi đi taxi được rồi. Tôi muốn dành chút thời gian một mình trước khi rời khỏi đây. Tôi có thứ này cho cậu. Từ nay, cậu sẽ không còn phải lo về Oskar nữa. Nhưng chắc cậu không cần tôi phải nói để cậu biết rằng, thế giới này vẫn đầy rẫy những gã như Oskar phải không?” – Hắn nói với Markus trong lúc trao cho anh một phong bì lớn đã được niêm phong cẩn thận.

Có thể ôm tôi một lần cuối được không?” – Markus khẩn khoản van nài.

Hãy mở nó ra đọc khi nào tôi đi.” – Hắn lảng tránh bằng một câu trả lời cụt ngủn.

Chiếc taxi đang đậu chờ trước chiếc Jaguar lớn màu đen bóng của Markus, trong chỗ đậu xe được dành riêng cho anh. Người tài xế gần như đã mất hết kiên nhẫn với hai người đàn ông trẻ tuổi tỏ ra mừng rỡ khi hắn tiến lại mở cửa xe.

Tới sân bay, làm ơn.

Markus nhìn theo chiếc taxi cho đến khi hình bóng của nó khuất dần về phía cây cầu sắt lớn, chìm vào dòng xe cộ của buổi xế chiều. Anh cẩn thận gỡ lớp sáp niêm phong khỏi chiếc phong bì và lôi tập tài liệu ra đọc. Trong đó chỉ có một đơn xin từ chức của Oskar và một cuốn tạp chí đã cũ. Markus nhìn lại phong bì xem còn gì trong đó hay không.

Một phong bì nhỏ màu trắng được dán cẩn thận dưới đáy phong bì lớn. Markus xé vội phong bì và lôi ra một mảnh giấy được gấp làm tư. Tờ giấy trắng chỉ ghi vỏn vẹn vài dòng chữ bằng bút mực.

Tôi biết cậu sẽ tìm cách để trả ơn tôi. Nhưng cậu không nợ tôi gì cả. Cảm ơn cậu đã chăm sóc và ở cạnh tôi trong những ngày tôi thất vọng nhất với cuộc đời này và không còn ai bên cạnh. Hãy xem như đây là những gì tôi cần phải làm để trả lại điều đó cho cậu. K.

Điện thoại của Markus rung lên vào đúng 4 giờ 30 phút chiều.

Xin chào Markus, tôi gọi đến từ văn phòng luật sư A.F. & Partners để thông báo rằng, anh đã được nhận chuyển nhượng toàn bộ số cổ phần thuộc sở hữu của ông K. trong công ty E.W.B. Số cổ phần này hiện được đăng ký dưới tên một công ty trung gian, với anh là cổ đông duy nhất và tôi sẽ là người trực tiếp đại diện cho công ty này dưới sự ủy thác ban đầu của ông K. Công ty này được ông K. thành lập trước đó để đảm bảo rằng sẽ không có bất kỳ rắc rối về pháp lý hoặc mâu thuẫn lợi ích nào có thể xảy ra sau này đối với ông. Ông có toàn quyền thay thế một người đại diện khác mà không phải là tôi. Sau đây là toàn bộ nội dung của văn bản chuyển nhượng…

Markus cảm ơn người luật sư trước khi cúp máy. Anh dựa lưng vào ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ.

K. Tôi có vấn đề ở đây. Oskar định triệu tập hội đồng quản trị bất thường vào thứ ba tuần tới. Lần này, hắn muốn tống cổ tôi ra khỏi cái công ty này thật đấy. Cậu phải tới ngay, tôi cần cậu. Markus.

Hắn ngồi một mình trong góc quán cà phê quen thuộc ở sân bay, nơi mỗi lần bay về hắn vẫn thường ngồi. Hắn bình thản đọc lại tin nhắn của ba ngày trước. Rồi lướt nhẹ ngón tay lên màn hình cảm ứng, hắn kéo bảng điều khiển lên, và bấm nút tắt chế độ máy bay. Hắn đã bay về từ hai tiếng trước.

Có tin nhắn mới. Markus. Ba cuộc gọi nhỡ.

Tôi biết cậu không muốn nghe tôi nói. Tôi chỉ muốn cậu hiểu rằng, tôi biết ơn cậu rất nhiều. Tôi hiểu những gì cậu đã quyết định và tôi luôn tôn trọng những quyết định ấy của cậu. Dù gì đi nữa, tôi cũng muốn được thấy cậu thêm một lần, cười với tôi một nụ cười thật tự nhiên, thật đẹp như cái cách mà cậu đã cười với tôi khi ấy. Tôi mong tình yêu và sự bình yên sẽ quay trở lại với trái tim lạnh giá của cậu. Chúng ta sẽ mãi là bạn của nhau nhé. Love. M.

Một nụ cười mãn nguyện nở trên khuôn mặt lạnh lẽo của hắn.

Màn hình cảm ứng hiện lên một cửa sổ thông báo mới. “Folder: Markus Kukk. – Deleted.

Hắn bấm nút xóa luôn cả tin nhắn và số điện thoại của Markus.

Sim điện thoại chìm nghỉm, biến mất dưới đáy ly Cappuccino mà hắn còn đang uống dở. Hắn để lại tiền tip trên mặt bàn rồi vươn vai đứng dậy. Tập hồ sơ về Oskar được hắn ký gửi vào mười bảy cái thùng rác dọc đường từ sân bay ra tới bãi đỗ xe.

Hắn cúi người xuống, săm soi thứ gì đó ở dưới bánh xe. Chiếc xe ba tấn rưỡi chầm chậm di chuyển. Hắn có thể nghe thấy tiếng khô khốc từ những mảnh vỡ của chiếc điện thoại mà hắn dành riêng cho Markus khi chúng va vào nhau, vọng vào không gian khi bị chiếc xe nặng nề cán qua. Hắn vứt mẩu thuốc lá Luckies còn cháy dở ra ngoài và kéo cửa kính lên. Trời bắt đầu trở lạnh và tối dần.

Markus, đừng tìm anh. Tạm biệt.

And I feel just like
I’m living someone else’s life
It’s like I just stepped outside
When everything was going right

And I know just why you could not
Come along with me
That this was not your dream
But you always believed in me…

Hắn khẽ hát theo điệu nhạc quen thuộc trên đường lái xe trở về nhà. Mà hắn cũng chẳng biết đâu thật sự là nhà…

Hết.

2016.

Bài gốc được đăng trên Facebook ngày 05/11/2018.

Xem trên Facebook ]]>
https://kanesladen.com/viet/es955/feed/ 0
MT343 https://kanesladen.com/viet/mt343/ https://kanesladen.com/viet/mt343/#respond Sun, 07 Oct 2018 03:56:02 +0000 https://kanesladen.com/?p=3393 – Anh, anh về đây gặp em được không?
– Có chuyện gì với em vậy?
– Em muốn gặp anh. Chỉ muốn gặp anh thôi.
– Tại sao em lại muốn gặp anh, sau cả một khoảng thời gian dài em im lặng như vậy? Anh từng nghĩ chúng ta sẽ không bao giờ còn có thể nói chuyện lại với nhau.
– Bởi vì anh còn nợ em một lần gặp nữa.

– … Em đặt tên con bé là gì?
– Kristine, cũng giống tên của em.
– … Kristine, em nói cho anh biết sự thật được không? Thật sự đứa bé không phải là con của anh sao?
– Em xin lỗi… em cũng đã từng ước mong như vậy. Em không còn gì để có thể nói anh trở lại đây gặp em được nữa. Mọi thứ em đã chọn, mọi thứ đã đi quá xa rồi.
– Anh hiểu, nhưng không quan trọng. Em đẹp và con đẹp là được rồi. Anh chỉ cần em hạnh phúc. Mọi thứ khác, chẳng quan trọng gì đâu… Anh sẽ tới, em đừng lo.

Phía đầu dây bên kia im lặng, và cúp máy.

Gã nắm tay Kristine và đi dạo dọc bờ biển. Cả hai cùng im lặng, chẳng ai nói với ai một lời nào. Ngày mai, Kristine sẽ bay trở lại Brooklyn. Gã biết, sẽ còn lâu nữa, gã mới gặp lại nàng. Hoặc là sẽ chẳng bao giờ nữa cả.

Kristine đã đính hôn. Gã biết chỉ cần gã nói ra, nàng sẽ không ngại ngần từ bỏ cái hôn ước quái quỷ ấy để quay trở về bên gã. Một khoa học gia tên lửa ư? Nghe chẳng có gì phù hợp với Kristine cả. Gã biết gã và Kristine sinh ra để dành cho nhau.

Gã đã biết điều đó kể từ lần đầu tiên gặp nàng…

“Hello, I’ve just got to let you know
Cause I wonder where you are and I wonder what you do
Are you somewhere feeling lonely? Or is someone loving you?
Tell me how to win your heart, for I haven’t got a clue
But let me start by saying I love you”

Chào em, anh phải cho em biết điều này
Vì anh luôn tự hỏi em đang ở đâu, và em đang làm gì
Em có khi nào cảm thấy cô đơn? Hay có ai đó đang yêu thương em rồi?
Xin hãy nói cho anh biết làm thế nào để chiếm được trái tim em
Vì anh chẳng biết gì về em
Nhưng trước hết hãy để cho anh nói rằng, anh yêu em

Ban nhạc đang chơi bản “Hello” khi gã vô tình chạm phải ánh mắt của nàng. Gã chưa từng nhìn thấy đôi mắt nào đẹp như vậy trong đời. Những ngón tay thon dài của nàng chạm khẽ lên miệng ly cocktail. Nàng nhìn gã, không một chút bối rối như những đứa con gái khác mà gã đã từng gặp.

Hello. Is it me you’re looking for?
Xin chào. Có phải anh đang tìm em không?

Bất chợt, gã và nàng cùng ngân lên cái giai điệu tinh khôi ấy. Và lần đầu tiên trong đời, gã cảm thấy mình trở nên bối rối…

Phải, anh đang tìm em…

Mười năm đã trôi qua kể từ cái khoảnh khắc ấy. Và gã không gặp Kristine cũng đã năm năm rồi. Năm năm bên nhau, và rồi nàng biến mất. Phải, vì gã nên nàng biến mất.

Kristine, em ở lại với anh…

Gã đã dừng lại trước khi Kristine kịp nghe thấy. Hoặc giả là nàng đã nghe thấy nhưng lại chẳng nói gì. Như vậy cũng tốt, đó là điều mà gã muốn. Gã muốn nàng được hạnh phúc và an toàn. Đó là điều duy nhất mà gã tin rằng một tên khoa học gia ngẫu nhiên nào đó ở ngoài kia có thể làm tốt hơn gã.

NASA thì đã sao chứ?” – Gã lẩm bẩm trong đầu.

Có những điều mà một kẻ như gã chẳng bao giờ có thể đem lại được cho nàng. Gã không muốn làm nàng đau thêm lần nữa…

Gã châm lửa điếu Luckies thứ ba trước khi lái xe rời khỏi sân bay.

Gã để nàng ra đi.

Gã bắt chuyến bay sớm nhất vào buổi sáng để tới London. Nàng đã không còn ở Brooklyn nữa sau cái lần cuối cùng hai người gặp nhau. Gã không bao giờ có thể tìm ra nàng, một khi nàng đã muốn trốn chạy khỏi gã. Nhưng lần này, Kristine đã gửi cho gã địa chỉ của nàng.

Máy bay hạ cánh xuống London trong vòng chưa đầy hai tiếng. Gã không bao giờ nghĩ rằng nàng có thể ở gần gã đến vậy.

Không mất quá lâu để đi từ phi trường Heathrow đến căn hộ của nàng. Tiếng lốp xe lạo xạo trên con đường đá nhỏ nơi Kristine đang ở làm trào lên trong gã một cảm giác nôn nao khó chịu. Tự nhiên, gã cảm thấy lòng thật bất an.

Taxi dừng trước cửa nhà số 14 Bathurst Mews. Gã lao ra khỏi taxi và chạy như bay đến trước cửa. Gã lấy chiếc chìa khóa ở chỗ bí mật mà Kristine chỉ cho gã ở dưới chậu hoa hồng đặt trước hiên nhà, mở cửa rồi chạy thẳng vào phòng ngủ của nàng.

Chỉ cho tới lúc này, gã mới tự hỏi: “Tại sao…?

Nắng chiếu nhẹ nhàng qua khung cửa sổ để ngỏ. Kristine ở một mình trong phòng. Nàng nhìn xanh xao trong bộ đồ ngủ, nhưng nàng vẫn đẹp như lần cuối cùng mà gã gặp. Trông nàng thật dịu dàng, mái tóc vàng óng buông dài, phủ xuống một bên vai trần.

Gã quỳ sụp xuống trên sàn, khẽ cầm lấy đôi tay gầy guộc của Kristine, áp lên mặt mình.

Những giọt nước ấm áp chảy ra từ trên đôi mắt của gã rơi lã chã xuống đôi bàn tay lạnh ngắt của nàng.

Anh đã về với em đây.

Kristine lặng im như đang mỉm cười với gã.

Nàng đã chết.

Hai năm nữa lại trôi qua.

Gã cầm trong tay bức thư cuối cùng của Kristine. Gã gấp bức thư lại, bỏ vào túi áo, rồi khẽ nghiêng đầu châm lửa điếu Luckies đầu tiên kể từ khi gã đặt chân tới đây.

Gió biển thổi tung làn tóc rối bù của gã.

Mảnh giấy nhỏ ấy, đã từ lâu gã không cần đọc nữa. Bức thư của Kristine, gã thuộc lòng như in từng chữ một.

Dear …

Yêu anh. Mãi mãi.
Kristine.

Biển đêm. Gã đi dạo, một mình.

Bài gốc được đăng trên Facebook ngày 21/10/2019.

Xem trên Facebook ]]>
https://kanesladen.com/viet/mt343/feed/ 0
Hồng Kông – Một thời để yêu, một thời để nhớ https://kanesladen.com/di/hong-kong-mot-thoi-de-yeu-mot-thoi-de-nho/ https://kanesladen.com/di/hong-kong-mot-thoi-de-yeu-mot-thoi-de-nho/#respond Wed, 03 Oct 2018 02:14:43 +0000 https://kanesladen.com/?p=3417

“Đó là một giây phút bồn chồn.
Cô ấy cúi thấp đầu, cho anh ta cơ hội tiến đến gần hơn.
Nhưng anh ta không thể, vì thiếu dũng khí.
Cô ấy quay người và bước đi.

Hồng Kông – 1962…”

(In The Mood For Love – Kar-Wai Wong)

Chiếc máy bay khổng lồ lướt nhẹ qua những đám mây trắng tinh đang trôi hờ hững trên không trung. Bên dưới, những tòa nhà cao tầng mọc lên san sát cạnh nhau, nép mình phía sau những ngọn đồi xanh mát. Những chiếc tàu lớn nhỏ chen chúc trong cảng bên bờ Tung Chung, nhìn từ trên cao giống như một đống đồ chơi trẻ con. Chiếc cầu cáp quen thuộc cứ mỗi phút lại tiến lại gần hơn. Giữa thu, trời Hồng Kông ảm đạm như màu của những cuốn phim cũ.

Lúc nào cũng thế, là những chuyến bay lúc mười một giờ đưa tôi đến với Hồng Kông.

Sân bay Chek Lap Kok vẫn đông như mọi lần. Tự động, tôi checkin xong là đến thẳng quầy nạp tiền vào thẻ Octopus, rồi mua vé tàu Express để về thành phố. Dòng người cứ hối hả ngược xuôi, mà tôi thì chẳng có gì phải vội. Tôi hầu như không bao giờ làm việc sau khi vừa bước xuống máy bay cả. Tôi thích thú cái việc ngồi ngay sân ga, nhìn người qua kẻ lại.

Từ sân bay, đi tàu để về thành phố thì thích hơn hẳn là đi bằng taxi. Bởi đi tàu thì được ngắm cảnh, còn taxi thì chỉ được nhìn đường cao tốc mà thôi. Tôi chỉ bước lên tàu sau khi hai chuyến trước đã qua rồi. Tôi đổi sang tàu điện ngầm ở Central rồi về đến Tsim Sha Tsui. Lúc ấy là mười sáu giờ, mười phút.

Ngày thứ ba – Mười tám giờ.

Hồng Kông vẫn thế, vẫn không thôi quyến rũ tôi bằng những điều tương phản, cũng y như lần đầu tiên mà tôi đặt chân tới đây.

Là sự hối hả, xô bồ của hàng triệu con người chen chúc nhau trên từng con phố, trong những cửa tiệm mua bán sầm uất. Là những tòa nhà cao vút, sáng sủa và hiện đại. Là mùi nước hoa thơm nức của những chàng trai cô gái ăn mặc sành điệu vừa lướt ngang qua. Những chiếc Ferrari, Lamborghini, Bentley, Jaguar, Aston Martin… lượn qua lượn lại trên những con phố đông đúc, nhiều đến nỗi chẳng ai thèm để ý. Một bà trung niên đẫy đà mặc chiếc áo lông trắng muốt vừa bước xuống từ chiếc Rolls Royce, vẻ đầy quý phái.

Phía bên kia đường, dưới ánh đèn vàng vọt, một bà trung niên khác bận chiếc tạp dề cũ lấm lem, tay cầm chiếc chảo không ngừng lắc qua đảo lại. Là mùi đậu hũ, là tiếng dầu mỡ xì xèo và những làn khói bốc lên từ gian bếp của tiệm ăn.

Là những khu chung cư ẩm thấp, cũ kỹ và chật chội, những khu chợ tối tăm, mùi thịt cá còn vấn vương trong những vũng nước mà có lẽ sẽ chẳng bao giờ khô được. Là mấy ông già quần đùi áo may ô rách lỗ chỗ đang ngồi phe phẩy chiếc quạt giấy và đánh cờ tướng trước cửa tiệm lạc xoong. Lão thợ rèn vừa khệ nệ bê từng chồng sắt từ chiếc xe tải đã cũ vừa chửi thằng bé phụ việc. Thằng bé tội nghiệp lấm lét nhìn lên lưng ông già. Tiếng chửi rền vang cả một góc phố – ấy vậy mà chẳng ai thèm để ý.

Đôi lúc, tôi cứ ngỡ mình như đang lạc trong một cái xóm nào đó ở xứ Cảng Thơm của những năm 60. Và tôi yêu cái mùi Hồng Kông cũ kỹ ấy.

Trời vẫn lạnh và mưa. Tôi rời những năm 60 để trở về thực tại – Một góc phố quen thuộc ở Mong Kok…

Tôi đứng trên cây cầu dẫn từ khách sạn sang phía trung tâm thương mại, nhìn những giọt nước mưa chảy dài trên ô kính. Dưới đường, những chiếc xe vẫn ngược xuôi đầy vội vã. Tôi không bao giờ mảy may nghĩ rằng cái khách sạn khổng lồ ấy một ngày nào đó sẽ bị bán đi và đổi tên. Và đó cũng là lý do duy nhất khiến tôi không còn ở đấy nữa. Lại một ký ức nữa bị xóa đi.

Ký ức về tầng ba mươi sáu…

Tôi thấy em ngồi đó, dựa lưng vào bức tường kính và nhìn xuống mặt đường. Ngón tay em chạm khẽ lên ô cửa, mắt em vẫn hướng về một nơi nào nào đó thật xa xăm. Tôi cố kiếm tìm đôi mắt em, nhưng tôi chẳng thấy.

Anh ơi, nhìn kìa…!

Thế rồi em lặng im, và biến mất. Chỉ còn lại bóng tôi in trên những giọt nước của buổi chiều mưa.

Trời tối dần, tôi lẳng lặng bước vào thang máy và đi xuống.

Nathan Rd. vẫn lung linh, huyền ảo và đầy màu sắc. Những ánh đèn xanh, đỏ rơi lấp lánh trên những hạt mưa đổ xuống từ những mái hiên nhà. Tôi rẽ vào Haiphong Rd., thong dong, rồi lại vô thức đi ngược lại về phía Chungking Mansions, bước về phía đường Mody, lên Hanoi Rd..

Anh ơi, Hải Phòng này…!

Anh ơi, Hà Nội đấy!

Tôi nghe tiếng em đâu đó trong những giọt mưa.

Mình đang ở Việt Nam phải không anh?

Em tinh nghịch hỏi tôi. Em của ban ngày và em của ban đêm dường như là hai con người khác hẳn.

Tôi quay lưng lại, em không còn nơi đó. Chỉ là ký ức của tôi: méo mó, dị dạng trong những vũng nước mưa.

Hôm ấy, tôi uống say hơn mọi ngày. Đó là buổi tối cuối cùng ở Hồng Kông, cũng là một trong những đêm cuối của tôi ở Châu Á. Tôi vẫn cười, chẳng ai biết tôi vẫn còn phân vân cho quyết định của mình. Quyết định đặt cái kết cho một quãng đời tươi đẹp.

Shangri-la.

Tôi ngồi một mình giữa sảnh khách sạn, ngay trước mặt người nhạc công. Là một lần hiếm hoi tôi chọn ngồi ở vị trí trung tâm. Tiếng dương cầm vẫn vang lên lảnh lót. Tôi nói người ca sĩ hát tặng tôi một bài, hòng xóa đi cảm giác cô đơn và trống trải của tôi giữa chốn này. Chưa bao giờ tôi ở giữa Hồng Kông và cảm thấy mình cô đơn đến vậy. Không còn em, không còn bạn bè, cũng chẳng còn công việc nữa.

Người ca sĩ mỉm cười nhìn tôi, còn tôi vội đưa mắt nhìn đi chỗ khác. Đôi lúc, tôi thấy mình phù phiếm như một cuốn phim tình cảm hài Hồng Kông. Còn ngay lúc này đây, tôi cảm thấy mình quá đỗi già cỗi, và không còn sức sống. Vài bận, tôi chỉ muốn khóc thật to. Nhưng đã lâu rồi, không còn nước mắt nữa. Khi người ta quá đau khổ, vẫn luôn có hai thứ để người ta có thể lựa chọn, đó là khóc và cười.

Ly rượu cạn trước khi tôi nở nụ cười chào tạm biệt người ca sĩ…

Tôi đứng dậy, lảo đảo bước tới Business Center của khách sạn. Đặt chồng tài liệu dày cộm trước mặt, tôi sắp xếp lại một lần nữa trước khi cho vào máy hủy. Từng tờ một, từng tờ một, đến tờ cuối cùng, và rồi đến tấm ảnh cũ. Cả tài liệu lẫn hình của em, từ nay tôi không còn cần đến chúng nữa.

Tôi trở về phòng, pha một ly cà phê trước khi ngồi lại vào bàn làm việc. Xé một tờ giấy từ tập notes của khách sạn, tôi ghi lên mấy chữ nguệch ngoạc và kẹp lại vào tập hồ sơ lúc này đã trống trơn. Ly cà phê vẫn còn nóng hổi khi tôi ngủ gục trên mặt bàn…

“Kết thúc cho một Bắt đầu”.

Hồng Kông – 1962… “In the Mood for NO LOVE”

Trong cuốn phim kinh điển của Vương Gia Vệ, một lần nọ nhân vật chính Chu Mộ Văn hỏi người bạn A Bình: “Ngày xưa, nếu ai có bí mật gì mà họ không muốn chia sẻ với người khác, anh có biết họ sẽ làm thế nào không?” – A Bình trả lời: “Sao mà tôi biết được?”

Chu Mộ Văn nói: “Họ sẽ trèo lên đỉnh núi, tìm một cái cây, khoét một lỗ trên thân cây, và sau đó thì thầm bí mật của họ vào cái lỗ. Sau đó họ lấp cái lỗ ấy bằng bùn đất. Vậy bí mật sẽ ở chỗ cái cây đó mãi mãi, không ai có thể biết được.”

Đó là cách mà Chu Mộ Văn làm để chôn giấu những bí mật và tình cảm của anh dành cho Tô Lệ Trân. Sau bao nhiêu năm, khi đã trở thành người đàn ông trung niên, anh lặn lội đến Angkor Watt, thì thầm với cái lỗ trên bức tường cũ kĩ, đổ nát, sau đó bịt kín lại bằng bùn. Tình yêu mà Chu Mộ Văn và Tô Lệ Trân dành cho nhau, là tình yêu “sống để dạ, chết mang theo”, cho dù không nói ra, không được ở bên nhau, nhưng họ vẫn mang tình yêu dành cho đối phương cho đến cuối đời.

“Ông ta nhớ những tháng ngày đã qua ấy,
Giống như nhìn qua khung cửa sổ phủ đầy bụi mờ.
Quá khứ là một thứ gì đó mà ông ta có thể thấy, nhưng không thể chạm vào.
Và mọi thứ ông ta thấy chỉ mờ mịt và không rõ ràng.”

(In The Mood For Love – Kar-Wai Wong)

Anh ngồi thẫn thờ nhìn ra cửa sổ, còn mấy tiếng nữa thì đến giờ bay. Lần sau trở lại, anh chắc sẽ là con người khác. Nhưng liệu rồi lúc ấy, anh sẽ có quên những ký ức của chính mình? Nó sẽ còn rõ ràng như ngày hôm nay chứ, hay sẽ chỉ còn là mờ ảo, nhạt nhòa, hay là sẽ hoàn toàn biến mất?

Anh thì chẳng đào cho mình cái lỗ nào như Chu Mộ Văn đã làm cả. Em biết đấy, anh chẳng bao giờ có thói quen giữ thứ gì khi đã muốn quên đi. Cũng như một phần của anh và em, tuổi trẻ của anh, những năm tháng của anh, anh đã bỏ lại dưới lòng sông vào một buổi chiều ở vịnh Victoria rồi. Có điều, có những thứ chẳng dễ dàng biến mất đi như thế…

Là Hồng Kông của chúng ta, tuổi trẻ của chúng ta. Anh và em.

Hồng Kông của anh, tuổi trẻ của anh. Anh.

Em có nhớ Hồng Kông không?

Những năm tháng ấy

4AM.

Bài gốc được đăng trên Facebook ngày 03/10/2018.

Xem trên Facebook ]]>
https://kanesladen.com/di/hong-kong-mot-thoi-de-yeu-mot-thoi-de-nho/feed/ 0
Cigarettes After Sex https://kanesladen.com/viet/cigarettes-after-sex/ https://kanesladen.com/viet/cigarettes-after-sex/#respond Sat, 08 Sep 2018 11:18:11 +0000 https://kanesladen.com/?p=3424

“- Was soll das heißen, das Schönste ist die Zigarette danach? … – Was für Sex habt ihr denn, dass ihr danach noch eine Zigarette halten könnt?”

“Này anh, anh có còn yêu em không?”

Tôi nhìn những dòng tin nhắn vô hồn, im lặng. Em biết đó là câu hỏi mà em sẽ không bao giờ có được câu trả lời từ chính tôi. Tôi cũng biết, em chỉ luôn hỏi tôi khi em không còn tỉnh. Có lẽ đó là cũng lý do mà tôi không trả lời em.

Em nói với tôi rằng những gì em có được ngày hôm nay là nhờ tôi. Tôi nhìn những dòng tin nhắn vô hồn, và cười nhạt. Em có được mọi thứ là nhờ chính em, nhờ tài năng của em. Tôi ư? Có chăng cũng chỉ là điểm bắt đầu.

Tôi không biết, thật sự thì em còn yêu tôi, hay là hận tôi đến tận cùng. Tôi không hỏi, bởi tôi biết câu trả lời cũng chỉ có thể là một trong hai thứ đó mà thôi. Đối với tôi mà nói, thì chẳng có câu trả lời nào là quan trọng.

Em xinh đẹp, hạnh phúc và đang ở trên đỉnh cao nhất của cuộc đời mà một con người có thể mơ tới, đó mới là điều khiến tôi vui. Bởi, những gì tôi đã từng nhìn nhận đã trở thành hiện thực… Tôi đúng rồi, em thấy chưa?

.
.
.

Em nói chú tài xế đi rồi. Bạn em sẽ đưa em về.

Em, không còn là cô bé ngày nào đứng khóc một mình nơi phi trường. Em, không bao giờ còn phải thấy tôi nghiêm khắc đuổi em đi nữa. Em, cũng chẳng còn phải nói dối tôi để vào góc quán quen của em và uống…

Tôi biết là em đã khóc thật nhiều, và đã say thật nhiều. Tôi giận em, bởi tôi biết tôi không còn đó để đưa em về. Nhưng nếu đổi lại là tôi, thì tôi cũng thế. Tôi không lo, cũng chẳng giận nữa. Em cũng giống như tôi, chẳng bao giờ uống đủ say để phải cần tới người khác đưa về.

Đó là lần cuối cùng em khóc thật nhiều. Xét cho cùng, với những người như tôi và em, cái quyền được khóc là một điều xa xỉ. Em thì lại mạnh mẽ hơn tôi rất nhiều…

Tôi về, tuyết trắng. Khoảng sân trước nhà không còn những mẩu thuốc lá hút dở dang như trước. Từ dạo ấy, tôi bắt đầu lơ đễnh nhìn trên đường, để mỗi chiếc xe đi qua, tôi tìm những con số đã từng là quen thuộc. Nhưng tôi không bao giờ thấy chúng thêm một lần nào nữa. Và tôi đã ngưng tìm tiếp tự bao giờ.

Ừ, thì cũng không còn quan trọng. Một lần tôi đánh cược với Chúa là quá đủ. Chúa đã dạy cho tôi một bài học, để tôi thấy mình thật là yếu đuối và nhỏ bé.

Phải, Chúa đưa tôi đến với em. Còn tôi, đã chấp nhận thua cuộc với Ngài để rời xa em…

.
.
.

“- What does that mean, the nicest thing is the cigarette afterwards? … – What kind of sex do you have that you can hold a cigarette afterwards?”

Tiếng kim loại va vào nhau khô khốc. Những tia sáng li ti bắn tung toé về một phía. Mùi xăng thơm quyện vào điếu thuốc ẩm ướt nhàu nhĩ. Một đốm lửa nhỏ từ chiếc zippo cũ làm sáng cả màn đêm, và biến mất thật nhanh.

Một làn khói trắng tỏa ra khắp gian phòng. Làn khói ra đi thật nhanh, để lại một đốm sáng đỏ rực, bay lơ lửng giữa màn đêm. Đốm lửa chẳng đủ để soi sáng hai thân thể trần trụi, ướt đẫm mồ hôi đang dựa sát vào nhau.

Đừng bao giờ xa em…

Hai chiếc ly đứng kiêu hãnh trên bàn, khinh khỉnh nhìn đống vỏ chai đang nằm say xỉn.

.
.
.

“So, what kind of sex do you have that you can hold a cigarette afterwards?”

Tôi không rõ nữa. Tôi chỉ biết có một kiểu làm tình như thế thôi. Và kiểu đó gọi là…

“Lần cuối.”

Bài gốc được đăng trên Facebook ngày 07/09/2018.

Xem trên Facebook ]]>
https://kanesladen.com/viet/cigarettes-after-sex/feed/ 0
Dumm wie Brot – Ngu như bánh mì! https://kanesladen.com/viet/dumm-wie-brot-ngu-nhu-banh-mi/ https://kanesladen.com/viet/dumm-wie-brot-ngu-nhu-banh-mi/#comments Wed, 11 Apr 2018 00:19:22 +0000 https://kanesladen.com/?p=3090

“Đố ai định nghĩa được tình yêu
Có khó gì đâu một buổi chiều
Hai đứa rắt nhau vào quán phở
Mỗi đứa vài tô thế là… yêu”

Tối thứ ba, ngồi gặm một lát bánh mì và viết về tình “iu” (và bánh mì). 🥖

Thân tặng mấy đứa bạn bánh mì!

Người Việt Nam thường hay ám chỉ yêu thương những đứa có vỏ não rất dày (và thành phần ẩn sâu thật là sâu dưới vỏ não rất mỏng) là “Ngu như LỢN” 🐽, hay là “Ngu như BÒ” 🐮. Người Đức cũng có một câu tương tự để ám chỉ những thành phần tương tự. Nhưng có lẽ vì sự tôn trọng đối với Lợn và Bò, dân Đức lại ám chỉ những đứa ngu lâu, dốt dai và khó đào tạo với những thứ không kém phần ngớ ngẩn: “Ngu như LỪA” (Dumm wie ein Esel) 🐴, “Ngu như RƠM ĐẬU” (Dumm wie Bohnenstroh) 🌾.

Và đỉnh cao về sự so sánh thì phải kể đến dân Tây Đức, với cái kiểu khinh khỉnh: “Ngu như BÁNH MÌ” (Dumm wie Brot)! 😏

Ở cái đất nước này, bánh mì đã trở thành biểu tượng quốc dân, với hơn 300 dòng họ bánh mì lớn là tổ tông sản sinh ra có đâu chừng 1,200 chủng loại bánh mì nhỏ hơn. Bánh mì còn được dân Đức nâng lên đến một tầm cao mới là đệ trình hẳn lên UNESCO để xin cho bánh mì Đức trở thành Di-Sản-Văn-Hóa-Phi-Vật-Thể của nhân loại.

Nếu bạn nào mà bỗng chốc tự hào về “Bánh mì Sài Gòn, đặc ruột thơm ngon“, thì nên một lần cắn thử một vài loại bánh mì Đức tiêu biểu, cứng như đá – dai như kẹo cao su, và suy nghĩ lại.

Chiều nay trước khi về nhà mình hỏi thằng Nikolas mới quen là tối nó ăn gì. Nó mặt tỉnh bơ, bảo ngày nào tao cũng ăn bánh mì. Ơ, lạ à? Mình theo phản xạ tự nhiên cười một trận, tí nữa thì bị nó quánh. Ờ, lẽ ra không cần phải hỏi xã giao làm gì khi đã biết trước 90% câu trả lời. Nó ăn bánh mì, còn mình thì ngu như bánh mì…

Thế bánh mì thì liên quan gì đến tình yêu? 😳

Chả liên quan gì mấy. Kể chuyện ba lăng nhăng thôi. Giờ mới là tình yêu nè! 😂

Chưa có thời điểm nào mà số lượng bạn bè của mình lại giảm sút kỷ lục như mấy tháng vừa qua. Số người quyết định tắt Facebook, bỏ việc, bỏ nhà ra đi tìm đường cứu nước sau khi chia tay người yêu tăng đột biến những tháng sau tết Tây, tết Ta, và… lễ Va-len-thai. Làm mình chợt nghĩ có đâu mình là kiểu hơi ngược đời khi mình chỉ tắt “Phây” khi có người yêu, còn khi nào gây nhau và chia tay người yêu thì mình mới mở lại… Hờ! 😌

Thủa xưa, tình yêu khó khăn biết bao nhiêu thì ngày nay, đội ơn sự phát triển vượt bậc trong những năm qua về kinh tế và công nghệ – nó lại trở nên dễ dàng bấy nhiêu.

“Đố ai định nghĩa được từ thương
Có khó gì đâu rất bình thường
Chung giường chung chăn rồi chung gối
Cãm xúc thăng hoa… thế là thương.”

Hay lãng mạn và đỡ trơ hơn một tí…

“Đố ai định nghĩa được tình yêu
Có khó gì đâu một buổi chiều
Người đến bên tôi rồi thủ thỉ
“Mình quen nhau nhé!” – thế là yêu.”

Mấy đứa thích cảm giác mạnh thì lại thế này:

“Đố ai định nghĩa được tình yêu?
Có khó gì đâu một buổi chiều
Kề dao anh hỏi: “Yêu hay chết?”
Gật đầu cái rụp thế là yêu.”

Mà kiểu gì thì kiểu, “tình yêu” bây giờ ba bảy hai mươi mốt ngày cũng được gọi là quá lâu để bắt đầu và kết thúc. Mình còn biết nhiều tình yêu bắt đầu vào giờ ăn tối và kết thúc vào lúc ông mặt trời ló rạng vào tảng sáng hôm sau nữa cơ. Ồ nhưng kiểu đó thì không phải là kiểu điển hình của những người bạn của mình rồi.

Thật ra để mà nên nỗi mà phải tắt hẳn “Phây”, bỏ nhà, bỏ việc bỏ xứ ra đi, thì tình cảm đó cũng phải khá lớn. Lý do chia tay thì đủ loại, nào người yêu cũ có người yêu mới (và dính quai bị với người yêu mới), cảm thấy không hợp nên chia tay, hay yêu lâu mà không cưới (đến lúc muốn cưới thì hết yêu – éo le). Và điểm đến sau chia tay cũng đa dạng không kém: Mỹ, Canada, Pháp… Ô, lạ! Chả có đứa nào đến Việt Nam cơ!

Mà thôi, lý do là gì thì kệ các bạn. Đó là chuyện của các bạn, mình có nghe cũng tai này lọt qua tai kia sau đó tan biến vào không khí. Điều quan trọng là mấy bạn làm gì sau chia tay vậy? Mình để ý thấy các bạn đều có một điểm chung, đều là những người rất giỏi trong công việc, và rất… dở trong tình yêu. Đều là những đứa yêu nhiều và thất bại cũng nhiều trong tình yêu (giống mình – lại éo le… cho nên mình là cái thùng rác để mấy bạn nhớ đến khi chia tay bồ và không bao giờ nhớ đến khi có lại tình yêu đó mà!)

Công việc ngon thì chẳng bao giờ dễ kiếm, buồn gì chứ buồn tình thì chả biết đến bao giờ cho nó nguôi ngoai. Bỏ công việc ngon lành để đi… phượt à? Sao lúc đang yêu thì không phượt đê? Vì người yêu không thích mình đi phượt à? Thế sao không can đảm mà bỏ nó ngay từ lúc ấy đê? Khởi nghiệp ư? Sao lúc đang yêu thì không khởi nghiệp, lúc chia tay thì đùng một cái lại khởi nghiệp? Vì sợ áp lực công việc sẽ ảnh hưởng đến hạnh phúc chăng? Thế sao người yêu bạn lại không chia sẻ được với bạn về áp lực công việc và những khó khăn vậy…?

Mình kể bạn nghe, mình cũng từng đôi mươi, và cũng từng “yêu”, yêu nhiều và rất nhiều (đấy là mình nghĩ thế). Mình tưởng mình bỏ những sở thích của mình, bỏ những điều mình muốn thực hiện, từ bỏ cả những ước mơ của bản thân, từ bỏ cả bạn bè, làm việc ít lại, dành thời gian nhiều hơn cho người kia là “yêu”, là tốt. Để rồi tự nhận lấy những áp lực, khi công việc không hoàn thành như mong muốn, những ước mơ và những dự định về những điều mà mình muốn thực hiện thì bị chôn vùi. Những nơi mà mình muốn đi thì chẳng biết khi nào mới đến được.

Giờ nghĩ lại, thấy mình ngu như bánh mì. 😌

Yêu, mình tưởng mình bỏ đi tất cả thì người ta cũng thế. Nhưng không, mỗi người một tính cách, một suy nghĩ và một cuộc sống. Chẳng bắt ai làm vậy vì mình được, mà có cố, cũng chẳng được lâu dài. Yêu, mình nghĩ mọi thứ của cả hai đều cần phải thay đổi. Những gì không hợp nhau đều có thể khắc phục được. Để rồi chấp nhận, để rồi một lúc nào đấy chợt nhận ra những khác biệt quá lớn, nhận ra mình đã đi quá xa, trên con đường mà ngay từ đầu mình đã đi sai. Lẽ đời, cái gì trái tự nhiên, rồi đến một lúc nào đó cũng sẽ phải trở về như cũ. Ấy vậy mà vẫn cứ giữ, cứ cố nắm cho thật chặt, để rồi cuối cùng, người muốn đi cũng đi.

Giờ nghĩ lại, thấy mình ngu như bánh mì. 😌

Thất tình. Lúc thất tình, mình cũng định như mấy bạn. Và mình làm… thật đấy. Trốn cho thật xa, chạy cho thật nhanh. Để rồi mình nhận ra, cho dù chạy trốn đến đâu thì cũng chẳng trốn được cảm xúc của chính mình. Cho dù không làm việc, hay làm một thứ gì đó khác mà mình chưa từng thử, nhưng là những thứ mình không yêu thích, chỉ là sự bốc đồng trong cảm xúc nhất thời bộc phát mà không tính toán kỹ càng thì cuối cùng kết quả cũng chỉ là thất bại và mất thời gian của bản thân mà thôi.

Giờ nghĩ lại, thấy mình ngu như bánh mì. 😌

Chia tay, mình buồn. Nghĩ người ta chắc cũng buồn. Lên mạng thấy người ta up hình đi chơi với bạn bè, vui vẻ, xinh đẹp như chẳng có chuyện gì xảy ra. Ờ thì biết thế là ảo đấy, nhưng vẫn shock. Tức, tắt phèo cái “Phây” đi, tưởng có người sẽ kiếm mình. Đời không như mơ em ạ, chẳng ai thèm kiếm. Rồi lại len lén mở lại, len lén xem rồi lại tự tắt đi. Xong cũng kéo bạn bè đi chơi, đi vui vẻ, uống cho thật nhiều để chẳng còn phải nhớ. Để rồi lại say đến chả biết trời đất gì nữa cả. Sáng sau vẫn phải dậy mà thôi. Rồi lại nhớ, tối lại say. Ơ, tưởng thế là vui cơ, hóa ra lại còn buồn hơn.

Giờ nghĩ lại, thấy mình ngu như bánh mì. 😌

Sau này, yêu. Mình nhận ra là chẳng việc gì phải ngu như thế. Tình yêu thật ra chẳng phải đơn giản lắm sao? Là sự đồng điệu trong tâm hồn, là sự hiểu biết lẫn nhau, là thương cảm, là sự sẻ chia của những nụ cười và nước mắt. Là niềm tin, niềm tin vô điều kiện mà chẳng cần lý do. Giữ làm gì những điều không thuộc về mình? Yêu làm gì khi chẳng thể có niềm tin? Thương làm chi khi thay vì cố hiểu thì lại phải cố để thay đổi cho phù hợp với đối phương?

Có niềm tin, mình không còn để tâm đến việc người yêu đi đâu, làm gì, với ai. Và khi niềm tin mất đi, mình ra đi. Vì đó là lúc mọi thứ không thể tiếp tục được nữa. Đơn giản, nhẹ nhàng.

Mình học được cách chấp nhận, chấp nhận người kia là chính con người của họ, không bắt họ phải thay đổi bất kỳ điều gì.

Mình chấp nhận mọi thứ, tự nhiên như chúng vốn là như thế. Mình chấp nhận người đến, rồi người đi. Chấp nhận rằng chẳng có gì là mãi mãi.

Mình thấy người mình từng yêu hạnh phúc, xinh đẹp, và làm được những điều mà họ từng mơ ước, đó là niềm vui lớn nhất mà mình có được, bởi biết đâu nếu đi tiếp thì họ sẽ chẳng được như những gì mà họ muốn thì sao? Mình không mong rằng chia tay, người kia sẽ buồn. Chia tay, mình mong họ được vui và gặp nhiều may mắn.

Bởi mình biết, đó là cách thanh thản nhất để có thể kết thúc một tình yêu.

Người ta thường nói, nếu chẳng thay đổi được thế giới, thì hãy thay đổi chính bản thân mình. Mình thấy rằng điều ấy đúng. Thay đổi về nơi ở, công việc, quần áo… xét cho cùng cũng chỉ là những sự thay đổi bề ngoài. Nếu suy nghĩ không thay đổi, thì chẳng gì có thể thay đổi được. Và những kẻ mãi mãi lặp đi lặp lại những điều mình đã làm và hy vọng lần sau sẽ cho ra một kết quả khác, thì đúng là… ngu như bánh mì thôi.

Chia tay, buồn thì buồn, nhưng cũng phải lý trí lên mà cân nhắc thiệt hơn, chứ đừng ngu như bánh mì nhé.

Gì thì gì, được yêu cũng thật là tuyệt. Nên đừng có ngại yêu nhé mấy bạn. Biết đâu đấy, có khi một ngày mát giời nào đó bạn sẽ gặp được người bạn đời của mình trong một hoàn cảnh không ngờ tới được thì sao.

“Đố ai định nghĩa được tình yêu
Có quái gì đâu một buổi chiều
Gặp em trước cửa nhà toilet
Nhường em vào trước… thế là yêu”

Nói thì nói thế thôi, chứ tối thứ ba, mình làm việc cho cố xong rồi ngồi gặm một lát bánh mì và viết về tình “iu” – một mình. Giờ này mà có người yêu, thì hẳn Phây mình cũng tắt rồi, và cũng chẳng rảnh để mà ngồi viết cho bạn đọc đâu. Thật ra, lòng mình buồn như chó cắn ý. Hí hí. 😂

Nhưng…

Mình không yêu. Mình không ngu như bánh mì. Mình thông minh như bò…

Mình không ngu như bánh mì. Mình thông minh như bò…

Mình thông minh như bò…

Z…z…z…

Bài gốc được đăng trên Facebook ngày 11/04/2018.

Xem trên Facebook ]]>
https://kanesladen.com/viet/dumm-wie-brot-ngu-nhu-banh-mi/feed/ 2
Me before you: Trước ngày em đến https://kanesladen.com/viet/me-before-you-truoc-ngay-em-den/ https://kanesladen.com/viet/me-before-you-truoc-ngay-em-den/#comments Thu, 15 Feb 2018 01:31:32 +0000 https://kanesladen.com/?p=2821

Tôi sẽ không bao giờ hối hận vì bất cứ điều gì mình từng làm. Bởi phần lớn thời gian trong đời, tất cả những gì bạn có để đắm chìm vào chính là những kí ức đó.

Me Before You: Trước ngày em đến

* Bài viết có thể tiết lộ một phần nội dung bộ phim.

Tôi chưa từng bao giờ, dù trong giấc mơ, hay chỉ là một thoáng mảy may trong tiềm thức, nghĩ rằng có một ngày nào đó tôi sẽ đi tới rạp chiếu phim, và xem phim một mình. Ấy vậy mà cũng có một ngày, điều ấy trở thành hiện thực. Và đó là lần thứ ba tôi xem “Me Before You”, ba lần – ở ba thành phố khác nhau, cách nhau hàng chục ngàn cây số.

Cái trải nghiệm xem phim một mình ấy, cũng không đến nỗi kinh khủng như tôi đã từng tưởng tượng. Chỉ trừ… cảm xúc của chính tôi về bộ phim. Xin đừng hiểu sai ý của tôi, “Me Before You” hoàn toàn không phải là một bộ phim dở tệ – ngược lại là đằng khác (nếu không hay thì tôi cũng chẳng xem đi xem lại nó bao nhiêu lần 😌).

Chuyện phim xoay quanh hai nhân vật. Nam chính William “Will” Traynor, một chàng 31 tuổi, đẹp trai, với sự nghiệp thành công và gia đình giàu có, đã từng đi rất nhiều nơi trên thế giới. Một tai nạn motor bất ngờ khiến anh bị liệt gần như toàn bộ cơ thể, chỉ trừ gương mặt và một chút ít cử động của ngón tay. Will trở thành một người mất đi tất cả, phải ngồi xe lăn và cần người hỗ trợ trong mọi sinh hoạt hàng ngày. Tệ hơn cả, đối với Will, niềm hy vọng để sống và để tồn tại thêm trên cõi đời cũng không còn.

Ngược lại. Louisa “Lou” Clark là một cô gái quê mùa, với gu thời trang cực kỳ “í ẹ” và lỗi thời. Nhà nghèo, cô chẳng sở hữu một thứ gì, Lou dành hết phần lớn thời gian của cuộc đời mình ở ngôi làng nhỏ nơi mà cô đã sinh ra và lớn lên, cùng cậu bạn trai đã quen 7 năm Patrick. Lou không học đại học, cũng chẳng có một định hướng rõ ràng gì về tương lai của mình. Lou nhận công việc chăm sóc Will chỉ vì cần tiền nuôi sống gia đình, và đó là công việc duy nhất mà Lou có thể làm. Nhưng Lou có nhiều thứ hơn là cô tưởng…

Bằng tinh thần lạc quan, trái tim nhân hậu và tấm lòng chân thành của mình, Lou đã đem đến cho Will – lúc này đã trở thành một chàng trai ốm yếu, cô độc và đầy mặc cảm – những tháng ngày vui vẻ, với những trải nghiệm mà anh nghĩ rằng sẽ không bao giờ còn có thể được trải qua thêm một lần nữa trong cuộc đời. Mỗi lần Lou xuất hiện, cô luôn làm Will vui bởi những bộ trang phục lòe loẹt, chẳng ăn nhập gì với nhau, mặc dù anh không thể hiện chút gì trên gương mặt.

Vốn là người đơn giản và thích chuyện trò, Lou không ngần ngại kể cho Will về bài hát trẻ con mà cô thường hay nghe, hay về cái sở thích kỳ lạ với đôi tất ong vàng mà cô yêu thích khi còn bé. Lou lóng ngóng, vụng về với cái dáng đi quê mùa, nhưng chẳng bao giờ cố thể hiện, hay che giấu cảm xúc của mình. Những điều đó khiến cô có lúc đáng thương, nhưng có lúc lại đáng yêu đến lạ. Và quan trọng hơn cả, chính sự ngây ngô, đơn giản, quê mùa ấy của Lou đã làm cho Will trở nên động lòng. Những tình cảm tưởng chừng như đã nguội lạnh trong anh, từng chút từng chút một lại trở về bên Lou.

Will dần mở lòng với Lou, anh tâm sự và lắng nghe Lou nói về cuộc sống đơn giản và buồn tẻ của mình. Will chỉ cho Lou thấy rằng cuộc sống này vẫn còn rất nhiều điều ở phía trước, và cô cần phải tự tin, khám phá cuộc sống ấy thay vì chỉ hài lòng với những gì ở trước mắt. Ở bên Will, Lou có biết bao nhiêu lần đầu tiên ý nghĩa: lần đầu xem phim có phụ đề, lần đầu xem đua ngựa, lần đầu di coi hòa nhạc cổ điển, lần đầu tiên lặn xuống đáy đại dương. Đó không chỉ là những lần đầu tiên, mà còn là những cơ hội để cô mở rộng thế giới quan của mình và thay đổi tương lai.

Lou và Will cùng ngắm sao và đi dạo trên bờ biển.

Will và Lou cùng nhảy với nhau trên chiếc xe lăn của Will, trong lễ cưới cô bạn gái cũ của Will và người bạn thân trước đây của anh.

Bám sát nội dung của câu chuyện gốc, bộ phim như lời minh chứng cho lập luận lý tính rằng, một tình yêu đẹp khiến cho bạn trở thành một con người tốt hơn lên, chứ không phải biến bạn trở thành con người khác. Xuyên suốt bộ phim, tình cảm chân thành của Louisa không khiến cho William trở thành một con người khác. Những gì cô dành cho anh không khiến anh từ bỏ quyết định được tự nguyện từ giã cõi đời này. Tình yêu của Lou đã không thay đổi được Will như những gì Lou đã vô cùng kỳ vọng. Nhưng sau tất cả, cái cách mà anh nhìn nhận cuộc sống này đã khác đi rất nhiều kể từ ngày anh gặp Louisa.

Cuốn phim kết thúc. Tôi vẫn nhớ gương mặt có phần đắc thắng của Will lúc nhìn thấy Lou tiu nghỉu vì thua cược đua ngựa, kết cục mà anh đã đoán trước. Tôi nhớ vẻ mặt buồn bã của Will lúc Lou lái xe đưa anh về nhà sau buổi hòa nhạc: “Anh chưa muốn vào. Anh chỉ muốn được là một người đàn ông, tới buổi hòa nhạc cùng một cô gái trong bộ đầm đỏ. Chỉ vài phút nữa thôi…” – Đối với người khác, đó có thể chỉ là một điều đơn giản. Còn đối với Will lúc này, thì điều giản đơn ấy lại là một thứ quá xa xỉ đối với anh. Và trong chốc lát, chính Will cũng không muốn mất đi cái niềm hạnh phúc nhỏ nhoi ấy.

I don’t want to go in yet. I just want to be a man who’s been to a concert, with a girl in a red dress. Just a few minutes more…

Hôm nay tôi viết bài này, là một ngày sau lễ Tình nhân. Một lễ Tình nhân một mình khác trong cuộc đời. Ở một nơi khác, một thế giới khác, với bộn bề những công việc chưa bao giờ kết thúc. Và tôi vừa xem xong “Me Before You” thêm một lần nữa…

Tôi nhớ đêm mưa trong căn phòng bên bờ biển, Will nhìn vào mắt Lou và nói với cô: “Don’t go back to your room tonight, Clark.” – Và rồi Lou lặng im, nhẹ nhàng trèo lên giường và nằm cạnh Will. Thật bình yên. Tôi nhớ Lou nhảy nhót trên bờ biển, dưới cả một bầu trời đầy sao. Sự hồn nhiên của cô đã khiến cho Will bật cười, những nụ cười hiếm hoi mà anh có được trong suốt những tháng ngày dài đắm chìm trong đau khổ và tuyệt vọng, tưởng chừng như vô tận của cuộc đời anh.

Và tôi nhớ ánh mắt đau khổ và tuyệt vọng của cả hai, khi những tưởng Will đã từ bỏ ý định về quyền được chết. Nhưng trái lại, Will đã muốn Lou đi theo cùng anh để chứng kiến cái chết của mình. Có thể với nhiều người, đó là một quyết định thật ích kỷ. Nhưng đối với tôi, tôi nghĩ rằng thật khó để Will có thể đưa ra quyết định ấy một lần nữa. Tôi nói “một lần nữa”, là bởi vì quyết định đó đã được Will đưa ra từ trước khi gặp Lou, để rồi cuộc sống của anh đã thay đổi thật nhiều kể từ khi cô đến.

Anh đã phải quyết định, lựa chọn giữa việc nắm giữ những niềm hạnh phúc nhỏ nhoi, làm khổ bố mẹ của mình, làm khổ người mà anh đã thương yêu đến hết cuộc đời – Lou, và tự kết thúc cuộc sống của mình, để cho những người mà anh thương yêu cơ hội, để được trở lại, để sống cuộc sống vui vẻ và hạnh phúc của họ. Đó là một quyết định thật khó khăn, nhưng là một người đàn ông từng trải, chín chắn và đã trưởng thành, bản thân Will biết đó chính là điều tốt nhất cho tất cả.

Bằng cách riêng của mình, Will chăm sóc cho Lou, đưa cô đến Paris sau khi anh chết. Paris đầy nắng, với những chiếc ghế của những quán cà phê trên những vỉa hè chưa từng phai nhạt trong ký ức của Will. “Bên kia cầu, phía bên phải là L’Artisan Parfumeur. Em hãy vào đó và thử cái mùi Papillon Extreme ấy. Anh đã luôn nghĩ rằng mùi nước hoa ấy sẽ rất hợp với em… Đừng nghĩ về anh quá nhiều. Anh không muốn em buồn. Hãy sống tốt. Hãy sống. Anh sẽ đi bên em, mỗi bước mà em đi trên con đường của mình. Yêu em. Will.

Biết được những khiếm khuyết của mình, và quyết định ra đi, đó là điều mà Will sẽ không bao giờ hối tiếc khi đã ở phía bên kia thế giới này. Hạnh phúc: là khi được đứng ở bên lề, và nhìn những người mình yêu thương hạnh phúc.

I will never, ever regret the things I’ve done. Because most days, all you have are places in your memory that you can go to.

Clark.

A few weeks should have passed by the time you read this. If you followed the instructions, you’ll be in Paris on one of those chairs that never sit quite level on the pavement. I hope it’s still sunny. Across the bridge to your right you will see L’Artisan Parfumeur. You should try the scent called Papillons Extrême. I always did think it would smell great on you.

There are a few things I wanted to say and couldn’t, because you would have got all emotional and you wouldn’t have let me finish.

So, here it is. When you get back home, Michael Lawler will give you access to a bank account that contains enough to give you a new beginning. Don’t start panicking. It’s not enough for you to sit around for the rest of your life, but it should buy you your freedom. At least from that little town we both call home.

Live boldly, Clark. Push yourself. Don’t settle. Wear those stripy legs with pride. Knowing you still have possibilities is a luxury. Knowing I might have given them to you has eased something for me. So, this is it.

You are scored on my heart, Clark. You were from the first day you walked in with your sweet smile and your ridiculous clothes. And your bad jokes and your complete inability to ever hide a single thing you felt.

Don’t think of me too often. I don’t want you getting sad.

Just live well.
Just live.

I’ll be walking beside you every step of the way.

Love, Will.

“You only get one life. It’s actually your duty to live it as fully as possible.” – Em chỉ sống một cuộc đời. Đó là trách nhiệm của em để sống cho trọn vẹn nó với tất cả những gì mà em có thể.

Và sau em… là một khoảng trống vĩnh hằng.

Ed Sheeran – Photograph (“Me Before You” OST)

Imagine Dragons – Not Today (“Me Before You” OST)

]]>
https://kanesladen.com/viet/me-before-you-truoc-ngay-em-den/feed/ 2
Những miền nhiệt đới https://kanesladen.com/viet/nhung-mien-nhiet-doi/ https://kanesladen.com/viet/nhung-mien-nhiet-doi/#comments Wed, 14 Feb 2018 01:00:04 +0000 https://kanesladen.com/?p=2759 Bài này được viết gần 1 năm trước.

Singapore, 02/2017.

Tôi ngồi trên taxi ra sân bay Changi. Lúc ấy là 11 giờ, và 3o phút sáng.

Vừa điều khiển chiếc xe lao vun vút trên đường xa lộ, cậu tài xế trẻ tuổi vừa thao thao bất tuyệt về nhà ga T4 đang xây sắp xong ở Changi với một vẻ mặt rất đỗi tự hào. Một lúc sau cậu lại đổi đề tài để nói về công việc của cậu. Từ lúc học đại học, đến khi lái Uber, cho tới Grab, rồi hiện tại là làm việc cho hãng taxi.

Còn tôi thì chỉ ngồi lơ đãng nhìn ra ngoài cửa kính. Lúc này đang là giữa trưa, không có nhiều xe cộ đi lại trên đường.

Vài chiếc xe lao vút qua mặt tôi. Và cũng thế, chiếc taxi chở tôi lao vút qua một vài chiếc xe khác.

Tôi thấy một chiếc xe hoa đang chạy cùng chiều với tôi. Hai cánh cửa xe được thắt với những chiếc nơ xinh xắn màu hồng. Những dải ruy băng phấp phới bay trong gió.

Chỉ vài tiếng nữa là tôi trở về Việt Nam. Và ngay sau đó là một chuyến bay nữa, để về lại nước Đức.

Đã gần 8 tháng kể từ lần cuối cùng tôi đến S’pore. Cũng chẳng phải lần đầu, chắc chắn không phải là lần cuối. Nhưng lần này thật khác…

Có những thời điểm trong cuộc đời của một con người, khi người ta sống chậm lại, nghĩ khác đi và quan sát nhiều hơn. Và đây là một trong những lần mà tôi cảm thấy mọi việc diễn ra như thế…

Singapore trong tôi thật đẹp. Cả những lúc tôi đi làm việc, và cả những khi tôi thảnh thơi tản bộ trên những con phố dài rộng ở nơi đây.

Tôi nhớ những buổi chiều nắng vàng ruộm phủ xuống Clarke Quay, nơi tôi có thể ngắm cái vòng xoay khổng lồ bên vịnh Marina, nhà hát Esplanade, và thảnh thơi dựa vào thành lan can để  ngắm bóng hoàng hôn đang dần đổ xuống.

Tôi nhớ những buổi trưa hè ngập nắng và cái nóng hầm hập trên những con phố nhỏ thưa người, khu chợ đông đúc ở China Town. Hơi nóng bốc lên từ dưới lòng đất, đối với tôi thật ấm áp, trái ngược hẳn với cái lạnh giá của trời Âu.

Tôi nhớ mùi khói và mùi whisky quyện vào nhau, đặc quánh trong cái tiệm cigar nho nhỏ trên tầng gác mái mà tôi vẫn thường ghé lại mỗi lần tới Singapore. Vài điếu Cohiba còn gửi lại và cũng chẳng biết tới bao giờ sẽ là lần tiếp theo được quay về, để được lấy chúng ra khỏi hộp, và đắm chìm trong những làn khói thuốc cùng hương rượu nồng nàn ấy một lần nữa.

Tôi nhớ cái nét cổ kính của Raffles, sảnh lớn trong khách sạn InterContinental vào một buổi tối tràn ngập tiếng dương cầm. Một đứa trẻ đang đứng ngẩn ngơ nhìn người nghệ sĩ.

Tôi nhớ Daniel, Kristine, và những người bạn, những buổi chiều nửa tỉnh nửa say trong cái “private cigar club” gần khu Orchard mà bọn tôi thường hay ghé tới sau những giờ làm việc.

Và như một lẽ đương nhiên, tôi nhớ đến cả những chuyện tình.

Phải, có những ngày, những ngày mà tất cả mọi thứ chúng ta có thể nghĩ đến là những nơi mà chúng ta đã từng đặt chân đến. Những ký ức thật đẹp, những dải đất, và những miền ký ức mà chúng ta biết rằng, sẽ không còn có thêm nhiều cơ hội để được quay trở lại…

Tôi ngoái đầu lại phía sau và nhìn qua ô cửa kính xe taxi, để nhớ về những ký ức đã qua.

Tôi để lại sau lưng cái hơi thở của những miền nhiệt đới, trở về xứ lạnh cùng những điều thật đẹp.

Sau tất cả, tất cả cũng ở lại phía sau.

Là những câu chuyện, không đầu, không cuối.

… Trên máy bay, tôi thấy một đôi vợ chồng già đang nắm tay nhau.

Và đã từ lâu, có rất ít điều còn có thể làm tôi cảm động…

Một chuyến bay quá cảnh

]]>
https://kanesladen.com/viet/nhung-mien-nhiet-doi/feed/ 1
Rừng Na-Uy: Mai https://kanesladen.com/di/rung-na-uy-mai/ https://kanesladen.com/di/rung-na-uy-mai/#respond Sun, 17 Dec 2017 14:04:47 +0000 https://kanesladen.com/?p=1388

“Lúc ấy tôi đã ba mươi bảy tuổi, đang ngồi thắt chặt dây an toàn khi chiếc 747 kềnh càng nhào xuống qua tầng mây dày đặc về phía sân bay Hamburg. Những trận mưa tháng Mười một lạnh lẽo thấm đẫm mặt đất, khiến mọi vật ảm đạm như trong một bức tranh phong cảnh Hà Lan ngày xưa… Chao ôi, lại nước Đức đây rồi…

Ký ức thật ngộ. Khi còn ở trong cảnh thực thì tôi chẳng để ý gì đến nó. Không bao giờ tôi nghĩ đến nó như một cái gì đó sẽ để lại một ấn tượng lâu dài, và chắc chắn là không thể tưởng tượng rằng mười tám năm sau tôi sẽ nhớ lại nó đến từng chi tiết…”

(Trích: Rừng Na-Uy – Haruki Murakami)

Tôi ngồi đó trong bóng tối, dựa lưng vào chiếc bàn gỗ dài được đóng liền với băng ghế, nhìn chằm chằm ra cửa sổ. Tuyết vẫn không ngừng rơi cuồn cuộn vào cái khoảng không vàng vọt của những ánh đèn cao áp phía ngoài, tạo nên những đốm lập lòe liên hồi trên ô cửa kính. Alex đã cuộn tròn trong chiếc túi ngủ ấm áp của cậu ta và phả ra những tiếng khọt khẹt đều đều từ cách đây gần nửa tiếng.

Vài ngày trước, tôi cũng bước lên máy bay và cất cánh từ nước Đức, cũng là một ngày tháng Mười một đây thôi. Và ngay lúc này, tôi đang bị mắc kẹt trong trận bão tuyết tồi tệ nhất mà tôi từng trải qua, ngay giữa rừng Na-Uy, khi chỉ còn cách 5 cây số nữa là tới vành đai Bắc Cực…

Trên bàn, giữa đống đồ ăn, nồi niêu và những dụng cụ cá nhân của cái cậu chàng to béo kia, là cuốn “Rừng Na-Uy”, thứ duy nhất trừ những chiếc điện thoại mà tôi mang vào trong căn nhà gỗ. Tôi đã tắt cây đèn duy nhất của Alex nửa tiếng trước để tiết kiệm pin. Ngoài trời, gió vẫn táp thẳng vào phía chính diện của căn nhà. Tiếng kẽo kẹt mỗi lúc một nhanh và mạnh dần của những thớ gỗ mỏng manh làm tôi có cảm giác như căn nhà sẽ bị thổi bay vào ngay phút giây kế tiếp.

Nhưng những thớ gỗ ấy vẫn tiếp tục kêu. Từng giây phút vẫn chầm chậm trôi qua trong cái bóng đêm lạnh giá ấy.

Tôi chờ. Chẳng có gì xảy ra cả.

Và chính trong cái khoảng không tối tăm cùng với với những âm thanh kỳ lạ ấy, nơi thời gian kéo dài như vô tận, tôi đã chợt nghĩ đến Mai. Có lẽ là thật lạ khi nghĩ đến một người mà đã từ rất lâu rồi không gặp lại trong một hoàn cảnh trớ trêu như vậy. Nhưng tôi thì biết chính xác tại sao: Mai đã tặng tôi “Rừng Na-Uy”, cái cuốn sách đang nằm ngay ngắn ở phía sau lưng tôi vào lúc ấy…

Ký ức đưa tôi từ từ rời khỏi khoảng tuyết trắng mênh mông trước mặt để về lại Sài Gòn, Sài Gòn ấm áp của một buổi chiều hè ngập nắng.

Tôi gặp Mai lần đầu tiên nhiều năm trước, khi tới chi nhánh ngân hàng V. chỗ Mai làm việc để mở hợp đồng và tài khoản mới. Mọi việc diễn ra khá nhanh, cũng như bao giao dịch thông thường khác mà tôi thực hiện hàng ngày, và tôi không đợi chờ một điều gì khác. Tối đó, Mai nhắn tin và hẹn tôi cà phê. Tôi vốn không có hứng thú với những cuộc hẹn kiểu như vậy (những cuộc gặp vì công việc), nhưng vì lịch sự nên vẫn đồng ý. Tôi hẹn gặp Mai vào chiều thứ bảy.

Chiều cuối tuần, Highland đông khách và ồn ã hơn hẳn ngày thường. Tôi đến sớm và chọn chỗ ngồi quen thuộc trong góc, nơi có cửa kính lớn nhìn ra con đường phía ngoài dẫn vào phi trường Tân Sơn Nhất. Một lúc sau thì Mai tới. Đúng như tôi đoán, những câu chuyện cũng chỉ xoay quanh vấn đề công việc. Buổi chiều hôm ấy có lẽ đã trôi qua thật nhàm chán nếu như tôi không tình cờ biết được Mai cùng quê với người đồng sự thân thiết của mình…

Và chúng tôi lại gặp nhau nhiều lần sau đó.

Đó là một người con gái đẹp, mạnh mẽ và đầy cá tính, với đôi mắt sâu và nụ cười có thể cuốn hút người đối diện kể từ lần gặp đầu tiên. Kiểu người mà chỉ cần nhìn thoáng qua là đã có thể thấy cá tính nổi bật rõ lên rồi. Mai bắt đầu kể cho tôi nghe những câu chuyện về công việc và cuộc sống. Những khó khăn của Mai trong công việc, những chuyện vụn vặt mà người ta vẫn thường gặp hàng ngày, những mối quan hệ với khách hàng, với đồng nghiệp và cấp trên…

Tôi đến ngân hàng những ngày sau đó và bắt đầu gặp những ánh nhìn kỳ lạ của những nhân viên khác ở chi nhánh. Nhưng là những ánh mắt và nụ cười dễ chịu. Chỉ trừ ông sếp chi nhánh. Cũng là chuyện thường tình! Nhất là khi tôi thừa biết ông ta có cảm tình đặc biệt với Mai. Chẳng phải là chuyện lạ với một người đẹp và cá tính khi “được” một ông sếp lớn tuổi để ý. Mai cũng kể tôi nghe về chuyện ấy.

Vài tuần sau, tôi chở Mai đi Vũng Tàu. Mai thích biển, tôi cũng thế. Thời gian đó, tôi cũng không thích thú gì việc phải ở Sài Gòn nhiều. Lần đó, Mai tặng tôi “Rừng Na-Uy”. Chẳng có một bút tích gì cả. Chẳng gói ghém vào giấy bóng kính, hay thắt nơ gì hết. Cũng chẳng nhân dịp gì cả. Chỉ đơn thuần là một cuốn sách, Mai đưa cho tôi vậy thôi. Tôi không thắc mắc nhiều, chỉ nhận.

Cuối tuần đó, Mai ngủ lại nhà tôi, ngôi nhà trên tầng 19 nhìn thẳng ra phía biển. Tôi không rõ Mai có ngủ hay không, còn tôi thì đã thức trắng cả đêm trên ghế sofa ở phòng khách, nghiền ngẫm mấy cuốn sách mà tôi còn bỏ lại từ trước. Bởi đã lâu rồi, tôi không về lại căn nhà đó. Giờ nghĩ lại, cái cảnh ấy thật giống như cái buổi tối lúc mà Toru đến thăm Naoko, trên chiếc sofa trong căn phòng ở khu C.

Sau cuối tuần ấy thì chúng tôi không gặp nhau nữa. Vẫn là những người bạn. Chỉ là tự nhiên không gặp nữa, cũng tự nhiên như lúc chúng tôi đến với nhau. Thỉnh thoảng vẫn nhắn tin qua lại, chỉ vậy thôi. Chúng tôi đều biết những giới hạn của mình…

Tôi xếp “Rừng Na-Uy” lên giá sách của mình sau khi đọc hết chương đầu tiên. Tôi không thể chịu nổi cái mùi văn phong u ám ấy. Và không bao giờ đụng đến nó nữa.

Những tin nhắn thưa dần, và dừng hẳn.

Tôi gặp lại Mai sau 2 năm, cũng là một buổi chiều hè ngập nắng, ở quán cà phê Highland nơi tôi vẫn thường ngồi. 2 giờ chiều. Tôi mở cửa kính và bước vào. Vẫn là cái hơi lạnh phả ra đối chọi với cái nóng hắt vào từ phía sau lưng. Căn phòng nhỏ vẫn ồn ào tiếng cười nói của những con người, hầu hết đang bận những bộ đồ công sở chỉn chu và thẳng thớm. Mai cũng thế, vẫn trong bộ đồng phục ngân hàng quen thuộc. Nhưng Mai nhìn ốm và mệt mỏi hơn nhiều so với lúc trước.

Mai kể với tôi, cô quen một người đàn ông lớn hơn cô nhiều tuổi, đã có vợ con, nhưng chưa ly dị, là khách của ngân hàng. Anh ta là Đảng viên, đang công tác trong bộ máy nhà nước. Và cũng vì những lý do ấy, mà anh ta không ly dị, “vì bước đường thăng tiến”. Tôi chẳng lạ gì với những lý lẽ kiểu như vậy, và cũng chẳng lạ gì với những chuyện như thế này. Nhưng vẫn cảm thấy có một thứ gì đó thật là quái dị.

Cũng vì anh ta mà Mai đổi số điện thoại, cắt hẳn liên lạc với tất cả mọi người. Mai kể anh ta còn cho người theo dõi cô và theo dõi cả điện thoại. Đó là lý do một vài lần tôi nhắn tin nhưng đã chẳng thấy trả lời.

Tôi ngồi yên đó, lắng nghe và không nói gì cả. Tôi nhớ lúc ấy tôi chỉ hỏi Mai, liệu cô ấy có yêu anh ta hay không. Mai khẽ gật đầu, đôi mắt u buồn nhìn về phía xa xăm.

Hai năm có thể biến một cô gái đầy tự tin, cá tính mà tôi đã từng gặp trở thành một người phụ nữ yếu đuối và cam chịu. Tôi ra về, lòng nặng trĩu.

Và kể từ lần ấy, tôi đã không còn gặp Mai, đã bốn năm rồi.

“Rừng Na-Uy” thì đã bị tôi bỏ quên hẳn trên giá sách, năm này qua tháng nọ, phủ đầy bụi thời gian. Dù vẫn chưa hề có ý định đọc nó, nhưng tôi không nhớ tại sao trong hàng trăm cuốn sách, tôi đã lại xếp nó vào cùng những cuốn sách Việt ít ỏi mà tôi mang theo. Cũng như, tôi không biết lý do tại sao khi ấy, trong hàng nghìn cuốn sách, Mai lại tặng tôi “Rừng Na-Uy”.

Tôi không biết tại sao, vì tôi chưa từng hỏi.

Và tôi cũng chưa từng mảy may có ý định tới Na-Uy.

Rồi thật tình cờ, tôi ở đây, sau nhiều năm, trong một trận bão tuyết ở giữa rừng Na-Uy, lại bắt đầu lần giở những trang sách đầu tiên và đọc. Tôi mang cuốn sách theo, bởi tôi biết nếu không phải bây giờ, chẳng phải lần này, thì sẽ là không bao giờ tôi đọc nó.

Sau ngần ấy năm, tôi đọc.

Trong cái bóng đêm lạnh giá và cô quạnh ấy, bỗng nhiên tôi có cảm giác như mình là cậu sinh viên trẻ tuổi Toru, đang ở “nhà nghỉ Ami”, giữa một nơi hoàn toàn cách biệt hẳn với thế giới loài người. Khác là ở đó không có Naoko trong chiếc đầm ngủ màu xanh nhạt, cũng chẳng có Reiko với cây đàn guitar và điếu thuốc lá phì phèo trên miệng. Chẳng có cả rượu vang lẫn rượu mùi. Chỉ có cái cậu thanh niên Alex trẻ tuổi đang nằm vô tư trên chiếc bàn gỗ phía bên kia, và cái bi đông đựng đầy nước tuyết của cậu ta mà thôi.

Tối đó, tôi vẫn chưa đọc hết “Rừng Na-Uy”, nhưng tôi cũng chẳng vội vàng, và cũng chẳng thấy tiếc nuối gì bởi mình đã không đọc cuốn sách ấy sớm hơn. Trái lại, tôi nghĩ rằng tuổi đôi mươi của mình, ở những năm tháng ấy tôi vẫn chưa đủ trải nghiệm để đọc và hiểu được tác giả viết những gì. Đó chính là lý do tôi cảm thấy không chịu nổi thứ văn chương “u ám”, “đầy mùi sex” mà tôi đã từng nghĩ như vậy vào lúc ấy. Và bây giờ là thời điểm thích hợp hơn – tôi nghĩ là thích hợp nhất để gặm nhấm những dòng suy tưởng của một lão trung niên mấy chục tuổi về một thời trai trẻ.

“Cũng giống như mình.” – Tôi cười nhẹ, làm hắt ra một làn khói mỏng manh từ hai cánh mũi.

Chỉ đến lúc ấy tôi mới nhận ra là trời đang lạnh đến thế nào.

Nhiều năm trôi qua, tôi đã được gặp hết, những con người như Naoko, Reiko, Midori, Nagasawa, Kizuki… ngoài đời thật. Và giữa tiếng nhạc chầm chậm, đều đều, nhỏ xíu của “Norwegian Wood” phát ra từ chiếc điện thoại sắp hết pin của mình, tôi bắt đầu tự hỏi, giữa cái thế giới hỗn loạn của tiền bạc, danh vọng, tình dục, tình yêu… những giá trị bị đảo ngược, những tấn trò đời, những con người bị mắc kẹt trong những chiếc bẫy chuột của chính họ, thì ai mới là những kẻ điên và ai là những người bình thường?

Tôi đã không có được câu trả lời.

Tôi cũng chẳng vội vã gì. Vẫn còn nhiều năm phía trước để tôi tiếp tục đi tìm câu trả lời cho câu hỏi ấy.

Ký ức lại đưa tôi về một sớm bình minh, trên ban công tầng 19, tôi đứng đó hút thuốc và nhìn về phía mặt trời. Mặt trời đỏ lựng đang mọc ở phía đằng xa trên mặt biển Vũng Tàu…

Tôi chìm vào giấc ngủ.

Lạnh.

Và quên Mai.

* Tên nhân vật đã được thay đổi. Tên thật của “Mai” cũng đẹp như cái tên mà tôi đặt cho cô ấy trong bài viết này.

Bài gốc được đăng trên Facebook ngày 17/12/2017.

Xem trên Facebook ]]>
https://kanesladen.com/di/rung-na-uy-mai/feed/ 0
Tình – và nghĩa https://kanesladen.com/viet/tinh-va-nghia/ https://kanesladen.com/viet/tinh-va-nghia/#respond Wed, 13 Dec 2017 07:42:04 +0000 https://kanesladen.com/?p=1317 Trong số những đại gia Việt từng vướng vòng lao lý, tôi chỉ nhớ nhất về hai người đó là ông Liên Khui Thìn và ông Nguyễn Đức Kiên. Ông Thìn là đại gia từng bị kết án tử hình trong vụ án Minh Phụng – EPCO những năm 90 (các anh chị lớn tuổi chắc biết, còn các bạn ít tuổi hoặc ít quan tâm đến kinh tế – chính trị thì chắc không biết). Còn ông Kiên “tóc bạc”, tôi nghĩ là ở đây thì có rất nhiều người biết tới.

Nhưng tôi không bàn đến khía cạnh kinh tế hay chính trị gì hết. Tôi chỉ muốn nói đến một thứ mà khiến tôi ấn tượng trong suốt quá trình xử án ông Kiên. Đó là vợ của ông, bà Ngọc Lan. Tôi rất ấn tượng người phụ nữ xinh đẹp và đầy bản lĩnh đó, khi bà đã cùng ông Kiên trải qua hàng loạt phiên tòa, và ở bên cạnh ông lúc ông ngã ngựa. Dù cho vì lý do (abc) gì, thì đó cũng là một nghĩa cử đẹp của một người vợ với chồng mình. Tôi nhớ mãi bức ảnh bà Lan nắm tay ông Kiên trong phiên tòa, hai vợ chồng cùng cười khi gặp lại nhau sau 21 tháng ông Kiên bị điều tra. Nó gợi lại cho tôi một ký ức đẹp của chính mình.

Giây phút vợ chồng bầu Kiên hội ngộ tại tòa sau 21 tháng kể từ ngày ông Kiên bị bắt giữ.

Nhìn lại lịch sử thì có rất nhiều đại gia, sau khi thất thế thì ngoài việc tán gia bại sản, còn mất luôn cả gia đình, vợ con, là những chỗ dựa cuối cùng. Có lẽ tôi không cần phải kể nhiều, vì những chuyện tương tự như vậy, ngoài những đại gia thật sự tên tuổi ra, thì đối với những người kém tiền và kém tiếng hơn, cũng nhan nhản đầy ở ngoài xã hội.

Thôi, không nói chuyện ngoài đường nữa. Tôi kể chuyện của tôi và những người bạn thân của tôi.

Câu chuyện thứ nhất. Năm 2013 tôi có cho bạn vay tiền, số tiền không nhỏ cũng không lớn, tầm gần 1 tỷ. Sau 1 năm, người bạn ấy không trả, đã vậy lại còn trở mặt. Lợi dụng lúc tôi đi công tác nước ngoài, người (đã từng là bạn) đó cho giang hồ qua đứng đầy trước cửa nhà tôi, hăm dọa tạt acid cả tôi và những người có liên quan đến tôi (tôi không muốn nói những người khác là ai, bạn tự đoán) (cuối cùng thì tôi vẫn còn sống sờ sờ đây). Thật là ngược đời và tréo ngoe khi con nợ đi đe dọa chủ nợ kiểu như vậy (vụ này cũng đầy bạn bè của tôi có thể xác nhận, vì không ít người bạn của tôi cũng bị dính phải cái phốt này).

Câu chuyện thứ hai. Tôi có một người bạn từng là đại gia trên sàn chứng khoán. Những năm chứng khoán thăng phi mã, anh ấy giàu lên rất nhanh, và cũng chỉ sau vài năm, khi thị trường rớt thê thảm, anh đã mất toàn bộ gia sản mà mình đã gầy dựng được. Nhà cửa, xe hơi, bất động sản rải rác ở khắp mọi nơi lần lượt đội nón ra đi. Đôi vợ chồng đại gia năm nào, một bước lên xe hai bước có người đưa đón, nay đèo nhau trên con xe máy cà tàng, ở trong một ngôi nhà thuê bé tẹo. Anh bảo, nhìn vợ anh vì anh mà phải ăn mì gói trừ cơm, anh cảm thấy không đành lòng. Anh lao đầu vào làm việc ngày đêm, và trời không phụ lòng người, mọi thứ rồi cũng qua. Nhưng nghĩ lại những tháng ngày tăm tối ấy, anh cũng không khỏi chạnh lòng chua xót. Giá như anh không đưa cả gia đình vào cái cảnh túng quẫn như vậy. Vâng, là người giàu cũng khóc.

Câu chuyện thứ ba. Một anh bạn khác, cũng đại gia. Một vợ lớn, một vợ bé, nhân tình và bồ nhí thì đếm không xuể, vì mỗi lần đi chơi chung là tôi lại thấy một cô khác nhau. (Mà hồi đó thì 1 tuần có khi đi chơi chung năm ngày). Được cái hiếu thảo hết mực với các em, cho nên chẳng thấy em nào kêu ca phàn nàn bao giờ cả. Muốn nhà có nhà, muốn xe có xe, muốn quần áo hiệu có quần áo hiệu… Rồi, (đời thật trớ trêu), anh này cũng phá sản khi công ty bị đối thủ chơi xấu. Mấy cô bồ nhí bỏ đi trước, rồi lần lượt đến cô vợ bé, và tới cô vợ lớn cũng ra đi. Cú sốc có vẻ hơi lớn khi anh biến mất tăm kể từ dạo ấy…

Tôi chỉ kể ra mấy câu chuyện thôi để các bạn thấy, cuộc sống này là muôn màu muôn sắc, vẫn còn nhiều lắm nhưng chẳng thể nào kể hết được. Để đánh giá một ai đó, bạn cần phải thật sự sống và trải qua những gì mà họ từng trải qua. Bởi, cuộc đời của mỗi người đều là khác nhau cả.

Nghĩa vợ chồng là sâu nặng. Nếu không thể bắt đầu một thứ tốt đẹp thì không nên bắt đầu. Bởi bắt đầu một con đường đau khổ thì đó không chỉ có nghĩa là khổ đau cho chính mình, mà còn là cho (những) người ở bên cạnh mình.

Bạn hẳn sẽ không muốn một gia đình, nơi mà những người làm cha, làm mẹ chẳng có thời gian dành cho nhau, không quan tâm và chăm sóc con cái, và để chúng lớn lên với những vết sẹo trong tâm hồn mà không điều gì có thể chữa lành được? Và hẳn bạn cũng không muốn làm một người vợ / người chồng mà mỗi tối, mòn mỏi chờ nửa kia của mình về ăn cơm cho đến khi bữa cơm nguội ngắt? Hay chờ cho nửa kia của mình xong việc đến lúc gần sáng để được đi ngủ, một giấc ngủ vài-ba-tiếng không-một-mình?

Có ý nghĩa gì khi làm khổ người khác một cách không đáng có?

Vậy nên tôi nghĩ rằng, cho đến ngày mà bạn chưa chắc chắn được mình sẽ trở thành một người vợ / người chồng / hay người làm cha mẹ tốt, thì hãy ở một mình. Đừng vì cô đơn mà trải qua những cuộc tình chớp nhoáng, không đầu, không cuối và cũng chẳng có hạnh phúc thật sự ở đoạn giữa của con đường.

Và…

“Trừ khi bạn đã bước đi trong những chiếc giày của họ, thì đừng bảo họ phải bước đi như thế nào.”

“Until you’ve walked in their shoes, don’t tell them how to walk.”

____________________

Hong Kong, một năm nào đó đã lâu, nơi mà tôi thích nhất là được ngắm mặt trời.

Bài gốc được đăng trên Facebook ngày 13/12/2017.

Xem trên Facebook ]]>
https://kanesladen.com/viet/tinh-va-nghia/feed/ 0
Hallelujah https://kanesladen.com/viet/hallelujah/ https://kanesladen.com/viet/hallelujah/#respond Sat, 11 Nov 2017 16:20:48 +0000 https://kanesladen.com/?p=2671

“Ơn Người đã lắng nghe con, cho con sức mạnh để tiếp tục bước đi, khi tất cả những gì con muốn chỉ là bỏ cuộc.”

Khuyết danh

(Thank you for listening to me, and giving me strength to keep going, when all I really want is to give up.)

Thứ sáu. Chiều mùa đông trời tối hẳn từ lúc 5 giờ. Hôm nay là một ngày mưa và lạnh. Tôi lại rảo bước trên những con đường ẩm ướt quen thuộc để trở về nhà. Đi ngang qua toà nhà CommerzBank, tôi dừng chân trước cửa hiệu sách quen thuộc. Đứng tần ngần một thoáng rồi tôi cũng quyết định bước vào. Dù sao thì tôi cũng không có gì phải vội cho một buổi tối cuối tuần.

Không khí trong hiệu sách ấm áp trái ngược hẳn với cái lạnh giá ngoài trời. Một mùa Noel nữa lại sắp sửa ghé qua. Tôi thấy hiệu sách trang hoàng với tông màu đỏ rực rỡ của những bưu thiếp, những vật phẩm trang trí và những món quà tặng nho nhỏ mà người ta vẫn thường tặng nhau vào mỗi dịp Giáng sinh. Tôi vớ lấy chiếc hộp nhạc, lên dây cót và nhìn chăm chăm vào cái trục kim loại màu đồng trong chiếc hộp, đang chầm chậm xoay lên những giai điệu của bản Audl Lang Syne…

Lang thang trong hiệu sách một lúc, tôi bắt tàu điện ngầm về lại ga trung tâm, nơi có tiệm Starbucks duy nhất trong thành phố còn mở cửa sau 8 giờ tối. Tôi lấy một chỗ ngồi quen thuộc trong góc, nơi cửa kính lớn nhìn ra phía đường ray, rồi hít hà cái mùi thơm của Trà xanh Latte quyện trong mùi cà phê ngọt ngào phảng phất trong không gian. Tất cả như một thói quen mà tôi cũng chẳng biết bắt nguồn từ khi nào.

Tự nhiên, tôi cảm thấy chẳng có gì tuyệt vời hơn là kết thúc một tuần làm việc căng thẳng bằng một ly Starbucks và những trang sách còn đang đọc dở. Trong tiếng ồn ào của buổi tối thứ sáu ở Starbucks, những thanh âm du dương nhưng có phần hơi lạc lõng của Hallelujah có lẽ không mảy may làm cho bất kỳ ai để ý đến, trừ tôi.

Tôi nhớ đến người nghệ sĩ violin ngồi một mình trong cái lạnh buổi chiều Prague, mà tôi thấy vào cuối tuần qua. Ông ngồi đó trên cầu Charles, giữa dòng người qua lại, đôi mắt nhắm nghiền trên gương mặt bình thản cũng đang thả hồn vào những giai điệu u buồn ấy… và tiếng vĩ cầm của ông cũng cuốn theo cả hồn tôi, trôi lạc lõng.

“Baby I’ve been here before
I’ve seen this room and I’ve walked this floor (you know)
I used to live alone before I knew you
And I’ve seen your flag on the marble arch
And love is not a victory march
It’s a cold and it’s a broken Hallelujah…”

“Em yêu, tôi đã từng ở chốn này
Tôi biết căn phòng này và tôi cũng đã từng sải bước chốn đây
Tôi đã từng sống một mình trước khi tôi biết đến em
Tôi thấy lá cờ em treo trên mái vòm cẩm thạch
Tình yêu đâu phải khúc quân hành trong chiến thắng
Bởi đó là sự lạnh giá và khổ đau, Hallelujah…”

Prague chẳng biết từ bao giờ đối với tôi đã trở nên thân thuộc. Từng góc phố, những con ngõ nhỏ nơi phố cổ ấy, luôn gợi lại cho tôi những kỷ niệm về những ngày xưa cũ.

* * *

Hallelujah…

* * *

– “…”
– “Nhưng dù gì thì tớ cũng chỉ thích đọc sách giấy thôi…!”

– “Ừ, tớ cũng thế. Tớ cũng chỉ thích đọc sách giấy, nhưng đã lâu rồi tớ không đọc nữa. Tớ nhớ những cuốn tiểu thuyết trên giá sách của tớ năm nào. Tớ nhớ hình đôi tình nhân đang ôm nhau thắm thiết trên trang bìa giấy đỏ, cái cuốn sách mà gáy long ra sòng sọc, chẳng còn nhìn rõ cái tiêu đề nữa ấy. Nhưng tớ thì hẳn là vẫn biết rõ nó là cuốn gì.”
– “…”

– “Đó là một trong những cuốn sách mà tớ yêu thích nhất. Là cuốn sách mà tớ đang đọc lại mấy hôm nay. Tớ chỉ ước gì được sờ vào nó một lần nữa, ngửi cái mùi giấy cũ, cái mùi bụi bặm vương trên gáy sách, cả những cuốn sách mà tớ đã phải bỏ đi. Cậu biết đấy, đôi khi chúng ta phải để lại sau lưng những thứ mà mình yêu thích… Cuộc sống vốn vẫn là như thế mà…”
– “…”

Tiếng còi tàu bất chợt hú vang. Tôi giật mình đánh rơi iPad xuống mặt bàn. Những con chữ cứ nhảy múa trên màn hình như trêu đùa tôi. Không phải là Sài Gòn. Cũng chẳng phải là cái góc Starbucks quen thuộc mà tôi vẫn hay ngồi mỗi tối thưa người…

Trên sân ga, nhân viên của hãng tàu DB với những bộ đồng phục tím than giản dị, đội những chiếc mũ cát két đỏ thắm của mùa Noel, thay cho những chiếc mũ tím thường ngày vẫn thi thoảng đi qua đi lại… nhìn vui nhộn như những ông già, bà già Noel vậy…

– “Hôm nay mẹ khen tớ nấu cơm ngon hơn mẹ rồi. Mẹ chưa bao giờ khen tớ nấu cơm ngon bao giờ cả. Nhưng tớ cũng chỉ im lặng, vì tớ biết mẹ chỉ đùa thôi. Một đứa một năm nấu được hai ba bữa cơm thì làm sao mà tớ nấu cơm ngon bằng mẹ được chứ.”
– “…”

– “À, cậu này. 15 năm rồi đấy. Cậu biết không, tớ đang có những tháng ngày dài, nhưng là những tháng ngày đẹp nhất. Rồi tớ sẽ lại về…”

Và cô gái ấy chậm rãi trả lời, còn tôi, vẫn không rời khỏi những dòng chữ trên cuốn sách:
– “Ừ, rồi cậu cũng sẽ về…”

12AM.

Bài gốc được đăng trên Facebook ngày 11/11/2017.

Xem trên Facebook ]]>
https://kanesladen.com/viet/hallelujah/feed/ 0
Cây xương rồng trên cát https://kanesladen.com/viet/cay-xuong-rong-tren-cat/ https://kanesladen.com/viet/cay-xuong-rong-tren-cat/#respond Tue, 31 Oct 2017 16:05:51 +0000 https://kanesladen.com/?p=2655 * Nếu có bài hát nào có thể làm bạn khóc, tôi chắc rằng đó hẳn sẽ là bài hát này: “Tuổi đá buồn” của cố NS. Trịnh Công Sơn qua sự thể hiện của nghệ sĩ guitar Nguyễn Thế Vinh… Bạn cứ xem đi rồi sẽ hiểu. Và tôi sẽ kể bạn nghe về câu chuyện của một con người trông rất đỗi bình thường mà quá sức phi thường này…

Tôi đã nghe đi nghe lại bài hát này không biết bao nhiêu lần trong những đêm dài. Để rồi nó đưa tôi vào giấc ngủ trong những giai điệu sâu lắng, thật buồn nhưng thật bình yên…

Lúc nghe anh Vinh chơi bài này lần đầu tiên, khi tìm nghe “Tuổi đá buồn” trên YouTube độ chừng gần hai năm trước, khi những giai điệu đầu tiên cất lên, nước mắt tôi đã rơi ra từ trong vô thức. Bởi, khi đó tôi đang trải qua một giai đoạn khó khăn nhất trong cuộc đời mình, và ngay lúc ấy tôi gần như đã buông xuôi tất cả.

Dáng anh trông thật nhỏ bé trong chiếc áo thun đã cũ, chơi guitar bằng tay trái… mà không, chính xác là bằng một tay. Mái tóc xoăn để dài, làn da ngăm đen phủ lên khuôn mặt anh rắn rỏi và cương nghị, đó là khuôn mặt của một người đàn ông đã trải qua rất nhiều bão tố của cuộc đời. Tôi biết thế. Nhưng mặt anh không biểu lộ chút u sầu, tự nhiên tôi bỗng cảm thấy mình thật nhỏ bé!

Lúc ấy, tôi còn chưa biết chơi guitar dù đã thử nhiều lần. Nhưng tôi cũng thử đủ nhiều để biết rằng một con người có đầy đủ hai tay để chơi được guitar thì khó khăn và đau đớn biết nhường nào, khi những đầu ngón tay còn chưa chai lại. Vậy mà anh ấy đã chơi bằng một tay, mà không phải chỉ là chơi. Anh chơi thật hay.

Anh là Nguyễn Thế Vinh.

Rồi tôi đọc về anh.

4 tuổi, ba anh mất. 7 tuổi, mẹ anh cũng vì buồn mà mất theo ba anh. 8 tuổi, đi chăn bò mướn rồi bị té gãy tay, không có tiền đi bệnh viện, nên cánh tay phải bị hoại tử và phải cắt bỏ.

Năm 13 tuổi, người cậu ở xa về đem theo một cây đàn, ông đánh đàn và hát, lũ trẻ con quây quần, nhiều đứa lắng nghe đến ngủ quên trên gối ông, chỉ có Vinh nghe mải miết. Ngày hôm sau, anh nằng nặc đòi cậu dạy cho Vinh chơi đàn, nhìn cánh tay còn lại của Vinh, người cậu chỉ biết lắc đầu…

“Tôi loay hoay thử đủ cách, dùng chân thẻ hương cột vào ống tay cụt, rồi lấy ống nhôm một đầu lồng vào ống tay cụt, đầu kia cắt gọt thành hình móng tay để gảy, mất công, đau mỏi ê ẩm cả người nhưng chẳng kết quả” – anh Vinh kể.

Anh nói tiếp: “Sau mới nghĩ: mình một tay, sao cứ phải cầm đàn theo cách thiên hạ, tôi bèn xoay ngược bàn tay, dùng ngón trỏ để gảy”. Và thế là sau 3 năm trời khổ luyện cuối cùng anh chàng cũng đàn được bài đầu tiên.

Rồi anh thi đại học, vào Sài Gòn chỉ với hai bộ quần áo, trong đó có một bộ mặc trên người. Vốn luôn ấp ủ ước mơ trở thành một thầy giáo, nhưng vào những năm trước trường sư phạm không nhận sinh viên khuyết tật, vì thế anh Vinh đành theo học ngành kinh tế. Những năm ở Sài Gòn, anh từng làm nhiều nghề, như vá xe đạp (!), sửa điện thoại, buôn thực phẩm… Sau khi tốt nghiệp đại học, anh làm ở nhiều nơi nhưng không phù hợp, cuối cùng anh lại quay về với công việc ôn thi đại học cho học sinh.

Sau một năm nghiên cứu kỹ lưỡng, năm 2010 anh Vinh khai trương ngôi trường mang tên Hương Dương tại huyện Bến Cát (Bình Dương) và nhận nuôi 14 em học sinh đầu tiên. “Thời gian đầu, một mình tôi phải tự quán xuyến tất cả các công tác ở trường, một mình dạy hết tất cả các môn cho các em, có vất vả nhưng tôi chưa bao giờ cảm thấy mệt mỏi với những công việc mà mình đang làm” – anh Vinh tâm sự.

47 tuổi, cho tới giờ này anh đã xoay xở và duy trì hoạt động của trung tâm Hướng Dương được 7 năm. Hiện, trường đang nuôi dạy 114 em học sinh, mồ côi có, khuyết tật có, hoàn cảnh khó khăn có. 70 em đã tham gia kỳ thi đại học quốc gia, 63 em đỗ đại học, 7 em đỗ cao đẳng, 32 em đã sang Nhật, 1 em sang Mỹ, 1 em sang Úc để du học – Đó là những gì mà anh đã làm được. Và anh của thường ngày, không phải là một người nghệ sĩ, mà xoay như chong chóng từ công việc của người quản lý cơ sở kiêm kế toán, kiêm thư ký, kiêm giám thị đến giáo viên chủ đạo của hàng chục tiết học toán, lý, hóa… cho các em.

Không có điều kiện ràng buộc gì khi các em ra trường, anh chỉ nhắn nhủ các em phải cố gắng sao để không chỉ tự lo được cho mình mà còn làm được gì đó cho lớp đi sau. Và điều anh mong mỏi nhất ở các em vẫn là “phải thành nhân”. Cũng vì niềm đau đáu “phải thành nhân” ấy, nỗi lo duy nhất anh nhắc đi nhắc lại trong các câu chuyện luôn là vấn đề giáo dục về nhân cách – lối sống cho các em ở trung tâm.

Và tôi vẫn còn ấn tượng với cái triết lý “không thành công cũng phải thành nhân” áp dụng vào thực tế ấy của anh cho đến tận ngày hôm nay.

Trong mắt tôi, anh chưa bao giờ là một người khuyết tật, bởi những gì anh làm được, từ chơi đàn guitar, harmonica, cho đến tự mình bươn chải, vượt qua biết bao sóng gió cuộc đời, và dùng những gì mình có được để “trả ơn đời” – theo như cái cách mà anh nói, bằng cách cưu mang, đùm bọc, dạy dỗ các em thành người, thì những người lành lặn đầy đủ chân tay như tôi, vạn người chẳng tìm ra được một người làm được.

Và tôi cảm thấy mình thật may mắn, vì trong bóng tối và trong những cơn say, tôi đã được tỉnh để thấy anh, thấy mình còn kém cỏi, và phải đứng dậy để mà tiếp tục sống cho ra sống. Theo một cái cách nào đấy, anh cũng là một phần lý do để tôi còn tồn tại cho đến ngày hôm nay.

Và tôi lại nghe anh đàn, những “Diễm xưa”, “Tuổi đá buồn”, “Cát bụi”… những bài hát mà tôi đã nghe đi nghe lại biết bao lần mỗi khi đêm về. Bởi tôi cảm được nhạc Trịnh mà anh chơi, nó không chỉ là âm nhạc, mà còn là cuộc đời, là tâm hồn và là tất cả sự từng trải của anh ở trong đó. Gần nửa cuộc đời, gác lại danh vọng, ước mơ về hạnh phúc riêng tư, anh vẫn ở đó, tiếp tục với sứ mệnh trở thành người cha đỡ đầu cho những học trò bất hạnh.

“Trời còn làm mưa mưa rơi mưa rơi
Từng phiến mây hồng em mang trên vai
Tuổi buồn như lá gió mãi cuốn đi
Quay tận cuối trời”…

Tôi nể anh. Một người anh hùng thầm lặng.

1AM.

____________________

(Trích tự truyện Nguyễn Thế Vinh – Ông giáo làng trên tầng gác mái)

Trong những trang sách tiếp theo, có thể bạn đọc sẽ cảm thấy chuyện đời tôi không hề bằng phẳng và cách tôi sống có đôi ba phần lạ lẫm, khác người. Những điều nhiều người thường làm, tôi lại không làm theo. Con đường phẳng phiu ngay trước mắt, tôi lại chẳng cất bước mà quyết rẽ vào con đường khúc khuỷu.

Tôi nghĩ cuộc đời mà bằng phẳng quá có khi lại vơi bớt đôi ba phần ý nghĩa. Những người có đời sống nhiều chông gai có khi là do chính ông trời ưu ái thế để họ được trải qua nhiều hoàn cảnh khác nhau, từ đó tích lũy vốn sống, cảm xúc, kinh nghiệm và ngày càng trưởng thành. Thế nên, khi gặp nghịch cảnh, trước tiên hãy cứ chấp nhận chúng rồi sau đó tập thích nghi và vượt qua.

Có lúc tôi buồn lắm. Buồn nhiều tới mức không cách nào lướt qua hoặc không tìm được nơi nào chất chứa cho hết. Nhưng người ta buồn mãi rồi cũng sẽ có lúc vui thôi. Đời mình không có gì để vui thì phải kiếm ra chuyện để vui.

Những năm tháng tôi sống giống một dòng suối miệt mài chảy qua mọi địa hình, tận lực giữ cho mình không bị cạn kiệt trước khi hòa vào đại dương mênh mông. Tôi đã sống đơn giản như thế.

Chuyện đời tôi sẽ không có yếu tố nào giật gân để cuốn hút bạn đọc ngay từ đầu. Thế nên, mong bạn đọc hãy thong thả bước lên chuyến tàu ký ức của tôi, thong thả ngắm những khung cảnh xưa cũ lướt qua ô cửa sổ, và tất nhiên, bạn luôn có thể dừng ở bất cứ nhà ga nào bạn muốn.

____________________

Bài viết có sử dụng nhiều phần tư liệu từ các bài báo, và những phần phỏng vấn khác (liên kết tham khảo phía dưới).

Trong video dưới bài viết, tua đến 05:05 có một đoạn trong chương trình Người bí ẩn của đài HTV7… bạn tự xem nhé.

Tựa đề bài viết là Tiêu đề buổi tọa đàm có sự tham gia của anh, xem tại:

Một số video khác:

____________________

Website trung tâm Hướng Dương, nơi bạn có thể tìm thêm thông tin về trung tâm, các hình ảnh, hồ sơ học sinh, kết quả học tập, thông tin liên hệ của trung tâm và của anh Vinh…
http://www.huongduong.edu.vn

____________________

Tham khảo:

http://tuoitre.vn/thay-vinh-cua-huong-duong-458023.htm
https://baomoi.com/tam-long-cua-quai-kiet-sai-gon/c/23068741.epi
https://giadinh.vnexpress.net/tin-tuc/to-am/quai-kiet-guitar-nuoi-duong-tram-tre-mo-coi-3091929.html
http://kenh14.vn/chuyen-mot-thay-giao-khuyet-tat-mo-truong-nuoi-day-hang-tram-tre-mo-coi-o-binh-duong-20160726004221532.chn

Bài gốc được đăng trên Facebook ngày 31/10/2017.

Xem trên Facebook ]]>
https://kanesladen.com/viet/cay-xuong-rong-tren-cat/feed/ 0
Hũ vàng của bà ngoại https://kanesladen.com/viet/hu-vang-cua-ba-ngoai/ https://kanesladen.com/viet/hu-vang-cua-ba-ngoai/#respond Mon, 30 Oct 2017 15:49:17 +0000 https://kanesladen.com/?p=2647 (Nhân đọc dự thảo luật cho phá sản ngân hàng)

Bạn sẽ nhận được bảy mươi lăm triệu khi ngân hàng phá sản chứ? 🙂

Tôi kể bạn nghe một câu chuyện. Bạn có biết tại sao các ông lão, bà lão, khi có tiền thì họ thường mua vàng, đô la rồi đem chôn dưới đất, giấu gầm giường không? Nghe có vẻ buồn cười, nhưng đó là sự thật. Ngoài những lý do để chống trượt giá, lạm phát… đối với tiền Việt, thì còn những nguyên nhân mà những người trẻ tuổi thường không hiểu được. Đó là, kể từ sau “giải phóng” cho đến nay, ngân hàng nhà nước đã tiến hành 3 lần đổi tiền vào năm 1975, 1978 và 1985. Mỗi lần đổi tiền như vậy, người giữ tiền Việt đều bị thiệt hại rất nhiều. Và nhiều “người lớn” đã không còn niềm tin vào ngân hàng kể từ dạo ấy.

Tuần vừa rồi, Quốc Hội tiến hành thảo luận dự luật cho phá sản ngân hàng, với nhiều “băn khoăn”. Nhưng ở góc độ người dân, điều đầu tiên họ nghĩ tới chính là tiền bạc, tài sản của họ nằm trong ngân hàng đó sẽ ra sao khi ngân hàng phá sản? Chắc ai đã từng tới ngân hàng gửi tiền đều có thể thấy một mảnh giấy nhỏ, rất nhỏ dán ở các quầy giao dịch, đó là thông báo về bảo hiểm tiền gửi của DIV (Deposit Insurance of Vietnam), với hạn mức hiện tại là 75 triệu cho tất cả các giao dịch tiền gửi. Có nghĩa là, khi có vấn đề xảy ra đối với một tổ chức tín dụng (mà phá sản chỉ là 1 trường hợp) – ví dụ như mất khả năng chi trả hoặc những trường hợp bất khả kháng khác, thì người gửi tiền sẽ được hưởng tiền bảo hiểm là 75 triệu. Bất kể số tiền gửi có là hàng trăm triệu, hàng tỷ, chục tỷ đi chăng nữa thì cũng chỉ được bảo hiểm là 75 triệu.

Lý do tại sao lại phải băn khoăn, khi “ngân hàng” cũng chỉ là một tổ chức kinh doanh bình thường hoạt động trong nền kinh tế? Đó là bởi vì các nhà tạo lập chính sách luôn lo ngại một sự đổ vỡ dây chuyền có thể xảy ra khi người dân ào ạt rút tiền nếu có tình trạng ngân hàng phá sản, làm ngòi nổ cho một cuộc khủng hoảng lớn hơn. Không phải chỉ ở Việt Nam, mà ở các nước phát triển như Mỹ, khi một ngân hàng sụp đổ cũng sẽ đưa đến những hệ quả như vậy. Điều làm tôi cảm thấy buồn cười ở đây chính là ở chỗ, bảo hiểm tiền gửi thì đã có từ lâu (và hầu như chẳng ai thèm để ý), và giờ thì nó lại nổi lên chỉ bởi vì một cái dự luật cho phá sản ngân hàng.

Chắc hẳn những người “biết” thì còn chưa quên hình ảnh người dân ồ ạt đi rút tiền tại một ngân hàng nọ, khi có tin lãnh đạo ngân hàng bị bắt. Một lãnh đạo khác của ngân hàng phải đứng cả lên bàn làm việc để trấn an người dân đang vây quanh. Đó mới chỉ là sự “nhạy cảm” của người dân khi có thông tin bất thường, còn nếu ngân hàng phá sản thì sẽ là chuyện thật sự gay go cho toàn hệ thống. Phải, là sự “nhạy cảm”, và cũng là sự “vô trách nhiệm” của người gửi tiền khi không quan tâm đến lợi ích và quyền lợi của chính mình. Bạn hãy hỏi những người xung quanh xem có biết, có quan tâm về bảo hiểm tiền gửi hay không thì sẽ rõ.

Để lại câu chuyện chính sách cho các nhà làm luật và các nhà kinh tế vĩ mô, và trở lại với góc độ của một người bình thường, với câu chuyện (không hề tiếu lâm) mà tôi kể ở đầu bài viết này. Đó là câu chuyện về niềm tin. Đối với người Việt Nam vốn dĩ đã rất nhạy cảm, thì niềm tin luôn là một thứ được đặt vào hàng “xa xỉ phẩm”. Và tôi nghĩ, biết đâu các bạn có thể nhận được những bài học từ lịch sử, để khi “niềm tin” vào “hệ thống” không còn, thì cũng sẽ không phải lo nghĩ quá nhiều về những sự mất mát của mình khi không chuẩn bị trước. Tôi không chỉ nói đến trường hợp phá sản ngân hàng, bởi đó cũng chỉ là một trong số rất nhiều kịch bản về “trường hợp xấu” có thể xảy ra mà thôi.

Và biết đâu, vào một ngày xấu trời, khi mọi người ngồi khóc ròng vì đống của cải của mình vất vả làm ra đã không cánh mà bay, thì bạn đang ung dung thảnh thơi đọc báo ở một nơi nào đó, (tạm) yên tâm rằng tài sản của mình vẫn còn được an toàn dưới gầm giường, vì bạn đã sớm nhận được lời khuyên của ngoại…

Để kết thúc bài này, tôi xin trích đăng một phần điều kiện bảo hiểm tiền gửi (mà không phải ai cũng biết hoặc để ý):

“- Nghĩa vụ trả tiền bảo hiểm phát sinh kể từ thời điểm Ngân hàng Nhà nước Việt Nam có văn bản chấm dứt kiểm soát đặc biệt hoặc văn bản chấm dứt áp dụng hoặc văn bản không áp dụng các biện pháp phục hồi khả năng thanh toán mà tổ chức tín dụng là tổ chức tham gia bảo hiểm tiền gửi vẫn lâm vào tình trạng phá sản hoặc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam có văn bản xác định chi nhánh ngân hàng nước ngoài là tổ chức tham gia bảo hiểm tiền gửi mất khả năng chi trả tiền gửi cho người gửi tiền.”

“- Trong thời hạn 60 ngày, kể từ thời điểm phát sinh nghĩa vụ trả tiền bảo hiểm, tổ chức bảo hiểm tiền gửi có trách nhiệm trả tiền bảo hiểm cho người được bảo hiểm tiền gửi.”

“Người gửi tiền thuộc đối tượng bảo hiểm được nhận tiền bảo hiểm khi đủ các điều kiện sau đây: – Có tên trong danh sách được DIV phê duyệt;…”

Lấy được bảy mươi lăm triệu, kể cũng lắm gian nan.

Về tác giả: Một người có vài số tài khoản khá đẹp nhưng không có đồng xu cắc bạc nào trong các tài khoản ấy. Tóm lại là một người nghèo. Những người nghèo mới hay viết bài lung tung. Có nhiều những điều khác, không tiện viết ra. Nên nghe thì nghe không nghe thì thôi.

7AM.

____________________

Tham khảo:

http://cafef.vn/ban-khoan-du-luat-cho-pha-san-ngan-hang-20171030083830925.chn
https://tuoitre.vn/gui-tien-ti-ngan-hang-pha-san-boi-thuong-75-trieu-co-y-nghia-gi-20171026104940194.htm
https://tuoitre.vn/ngan-hang-pha-san-nguoi-gui-tien-chi-duoc-boi-thuong-75-trieu-20171026095537359.htm
https://vietfact.com/phai-cho-pha-san-ngan-hang-de-tri-can-benh-ham-lai-suat-cua-nguoi-dan/

____________________

Tiêu đề bài viết, tôi hư cấu đấy. Ngoại tôi mất lâu rồi, từ trước khi tôi ra đời. Nhưng tôi biết nhiều “ngoại” trong đời thật với những hũ vàng giấu dưới gầm giường.

Hình minh họa không liên quan: Cho những bạn nào chưa tưởng tượng được ra ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên là như thế nào.

Bài gốc được đăng trên Facebook ngày 30/10/2017.

Xem trên Facebook
]]>
https://kanesladen.com/viet/hu-vang-cua-ba-ngoai/feed/ 0
Manners maketh man https://kanesladen.com/viet/manners-maketh-man/ https://kanesladen.com/viet/manners-maketh-man/#respond Fri, 06 Oct 2017 15:10:02 +0000 https://kanesladen.com/?p=2621 Đoạn phim ở dưới bài viết này, bạn nghĩ nó là trích dẫn từ một bộ phim lãng mạn tình cảm nào đó chăng? Thật ra nó được cắt ra từ một bộ phim lịch sử, bi kịch. Và nếu bạn nghĩ đây là một bộ phim xưa bởi vì nó là phim đen trắng, thì bạn lại sai lần nữa. Bộ phim này được đạo diễn bởi Steven Spielberg, một đạo diễn nổi tiếng trong thời đại mà chúng ta đang sống.

Phải, chính cái ông Spielberg mà làm nên những bom tấn như Hàm cá mập, Công viên kỷ Jura… ấy.

Đây là một trong những cảnh đầu phim. Nhân vật chính thấy người đẹp bước vào cùng một viên sĩ quan mà ông không hề quen biết. Và ông đã đưa tiền cho người phục vụ để mời rượu cho người đẹp…

Nghe thật quyến rũ phải không?

Nhưng ông làm vậy với mục đích khác. Mục đích của ông không phải là người phụ nữ kia mà để làm quen với viên sĩ quan đi cùng cô…

Người đàn ông, vị doanh nhân ấy – đã dùng ảnh hưởng và tiền bạc của mình đến những tướng lĩnh để giải cứu hơn một ngàn người thoát khỏi cái chết bằng cách “mua” họ vào làm việc trong những nhà máy của ông. Cho đến những ngày cuối cùng, ông đã dùng toàn bộ gia sản của mình để mua lại những người tù và trở nên khánh kiệt.

Cảnh cuối của bộ phim, là ngày chiến tranh kết thúc, khi người đàn ông ấy đứng trước hơn một ngàn công nhân của mình và tuyên bố với họ, rằng họ đã được tự do. Còn ông, vì ở bên phe thất trận nên giờ đã trở thành tội phạm và phải chạy trốn.

Đây là một câu chuyện có thật. Người đàn ông vĩ đại ấy sau chiến tranh đã phải chịu cảnh trốn chui lủi, làm ăn thất bại và phá sản. Ông chết trong cảnh nghèo khó và trắng tay…

* * *

Tôi xem đi xem lại cuốn phim này đã rất nhiều lần. Đôi lúc tôi tự hỏi tại sao trong những hoàn cảnh ngặt nghèo như vậy, mà người ta vẫn có thể bỏ qua bản thân mình, thậm chí là rủi ro hy sinh cả mạng sống, đánh cược với số phận của chính mình để suy nghĩ cho người khác.

Tôi nhớ cảnh chia tay trước khi ông rũ bỏ tấm áo vest sang trọng trên người, thay vào bộ quần áo tù nhân để chạy trốn, ông đã khóc. Và cũng là lần duy nhất trong suốt bộ phim người đàn ông ấy rơi nước mắt. Nhưng không phải bởi vì lúc ấy ông đã mất tất cả. Ông khóc vì nuối tiếc, nếu ông có nhiều tiền hơn, lẽ ra ông đã có thể làm nhiều hơn, cứu được nhiều người hơn thế…

Đối với tôi, đó là một người đàn ông chân chính.

Chẳng phải người đàn ông nào cũng mặc vest, uống rượu như nước, nói chuyện như thôi miên người nghe và lái xe như James Bond. Cốt cách của một người đàn ông, vốn không phải ở bộ vest mà anh ta mặc, chai rượu mà anh ta uống, chiếc xe mà anh ta đi, ngôi nhà mà anh ta ở, hay là những người phụ nữ ở cạnh anh ta. Mà chính là suy nghĩ và hành động của anh ta mới làm nên cái “manners” đó.

Cuộc đời của mỗi người cũng như một đoạn phim kia, bạn không thể đánh giá bất kỳ ai qua một đoạn ngắn mà bạn được thấy, cũng như bất kỳ ai cũng không thể đánh giá bạn qua chỉ một đoạn ngắn của cuộc đời bạn mà họ đã từng thấy hay từng đi qua.

Học được cách không đánh giá người khác qua “từng đoạn ngắn”, bạn rồi sẽ bao dung hơn rất nhiều khi bị người khác đánh giá bản thân. Và khi bạn không còn bị ảnh hưởng bởi những gì người khác nghĩ về mình, dù là tốt hay xấu, yêu thương hay thù hận… thì lúc ấy bạn sẽ có thể hoàn toàn tập trung vào những gì mà mình cần phải làm.

Đừng tự biến mình thành một kẻ ngu xuẩn. Bởi bạn không bao giờ biết được cái “manners” của người khác, trừ khi bạn là chính họ.

Bởi vì…

“Manners maketh man.”

Và những người đàn ông chân chính thì không bao giờ cần phải thể hiện ra cái “manners” của họ.

#1993 #Café #Weekend

Bài gốc được đăng trên Facebook ngày 06/10/2017.

Xem trên Facebook ]]>
https://kanesladen.com/viet/manners-maketh-man/feed/ 0
Phạt nguội ở Châu Âu https://kanesladen.com/viet/phat-nguoi-o-chau-au/ https://kanesladen.com/viet/phat-nguoi-o-chau-au/#respond Sun, 01 Oct 2017 14:32:00 +0000 https://kanesladen.com/?p=2613 (Tâm sự của một thanh niên nghĩ rằng cái gì mình cũng làm được, trừ một vài việc… Trong đó có việc chạy xe chậm đúng tốc độ)

* Bài viết mang góc nhìn cá nhân, không phê phán chỉ trích ai cả. Như đã nói ở trên, mình là trùm chạy xe ẩu nên chắc chắn không có đủ tư cách để phê phán ai hết. Chỉ là đưa ra quan điểm để các anh chị em xem xét.

Mấy hôm nay thấy nhiều anh em ở Sài Gòn up hình một bảng excel của CA. TP, trong đó có danh sách các xe bị phạt nguội, kèm biển số và chi tiết lỗi phạt. Mình không có bình luận về vấn đề này, chỉ muốn kể mấy câu chuyện về phạt nguội ở Châu Âu.

Lần đầu tiên mình bị phạt nguội ở Châu Âu, lần đó lái xe từ Frankfurt tới Berlin rồi về Leipzig. Xe thuê của hãng Avis. Hai tháng sau khi về Việt Nam thì mình nhận email thông báo của hãng về việc chạy quá tốc độ, cùng với số tiền phạt. Tiền phạt hãng trừ thẳng vào thẻ tín dụng (mà mình đã đăng ký khi thuê xe).

Sau này, khi mình ở Đức, mỗi lần lái xe quá tốc độ, cảnh sát gửi thẳng giấy phạt và yêu cầu đóng tiền về nhà (địa chỉ đăng ký xe). Tới giờ, mình đã “sưu tập” được giấy phạt của rất nhiều nước như: Áo, Thụy Sỹ, Pháp… (và tất nhiên là Đức). Giấy phạt thường được gửi sau ngày vi phạm từ 1-2 tháng. Và trên giấy có đầy đủ thông tin họ tên, địa chỉ đăng ký, hình ảnh lúc bắn tốc độ, phương tiện bắn tốc độ (mã số camera), bắn ở đoạn nào, ngày đăng kiểm lần cuối cùng của camera… Ngoài ra còn có giấy khiếu nại (nếu không phải là chủ xe lái) và giấy chuyển tiền, in sẵn thông tin chuyển tiền và một số thông tin khác.

Một lần khác, khi mình lái xe ở đảo Síp, trên đường từ Parphos về lại Larnaca, vì sắp trễ chuyến bay nên chạy quá tốc độ mà mình cũng không hay biết. Một lúc sau thì thấy xe cảnh sát hú còi đằng sau và ra hiệu mình tấp vào lề đường. Cảnh sát cho xem hình ảnh vi phạm tốc độ, lúc ấy mình chạy quá limit tới 40km/h. Nhưng giải thích với cảnh sát vì lý do đã trễ giờ bay, nên sau khi kiểm tra giấy tờ, cảnh sát chỉ cho mình cảnh cáo (không nộp phạt). Sau đó còn chạy theo mình thêm một đoạn nữa.

Ở các nước khác mình không biết, nhưng ở Đức, hệ thống biển báo giới hạn tốc độ rất rõ ràng, trước các trạm bắn tốc độ đều có để cảnh báo “Achtung Radarkontrolle” kèm hình minh họa là camera bắn tốc độ để người lái xe biết và ĐIỀU CHỈNH lại tốc độ cho đúng giới hạn. Nếu có các đợt cao điểm, vì lý do nào khác cảnh sát sẽ di chuyển bắn tốc độ bằng máy, thì họ sẽ đăng thông cáo rõ ràng vùng địa điểm lên website của sở cảnh sát và trên các báo để người dân được biết.

Giờ tới chuyện ở Việt Nam, nói thật là mình không nhớ nổi bao nhiêu lần bị bắn tốc độ, nhưng có mấy lần mà mình nhớ nhất:

– Đi Xuyên Việt, qua Quảng Nam, CSGT Quảng Nam bắn tốc độ và giữ bằng lái 1 tháng (Bỏ luôn bằng lái – bằng dỏm. Hồi đó tài xế nào chạy Bắc Nam chẳng có thêm hai ba bằng phòng thân.).
– Dầu Giây. Lần đầu tiên mình biết tới khái niệm bắn tốc độ và chuyển hình ảnh qua Zalo.
– Vũng Tàu thì bị như cơm bữa, bị nhiều đến nỗi thuộc lòng vị trí công tác của các đồng chí.
– Nha Trang và nhiều tỉnh khác. Bắn tốc độ vô duyên ở mấy khúc cua, xuống đèo.
– Và tất nhiên là Sài Gòn. Hầm Thủ Thiêm, Võ Văn Kiệt… đủ cả.

Mình thấy có nhiều bạn nhập nhằng giữa chuyện vi phạm và những chuyện tiêu cực “khác”. Vấn đề ở đây, sai là sai, và sai có bằng chứng rõ ràng thì càng không thể cãi được. Ý thức tự giác không thể phát sinh bởi vì mình sai và mong chờ CSGT nhắc nhở hoặc gửi cảnh báo để mà rút kinh nghiệm lần sau. Ý thức tự giác nằm ở chỗ, khi bạn biết luật thì phải tuân thủ luật, chứ không phải ví dụ có biển báo cấm dừng cấm đậu cũng dừng đậu lung tung. Hay là có camera thì chạy đúng, không có thì chạy ào ào thế nào cũng được. Nếu bạn tuân thủ đúng luật thì sẽ không có chuyện vi phạm và cũng sẽ HẠN CHẾ được chuyện bị xử phạt.

Ở đây mình không nói tới những chuyện tiêu cực, hoặc thiếu (sai) sót như không có biển báo giao thông, biển báo tốc độ, biển cấm dừng cấm đậu… rõ ràng, hay camera bắn tốc độ bị điều chỉnh, người vận hành camera không phải thuộc ngành… Một hệ thống xã hội văn minh cần rất nhiều thời gian để xây dựng, và như mình lấy ví dụ ở trên, riêng ở Đức – với tất cả mọi thứ bằng chứng gửi về trên giấy phạt, mình cũng chẳng buồn cãi làm gì vì chúng đã quá đúng rồi. Nếu phạt sai, mình có quyền đi kiện.

Còn nếu là ở VN… câu chuyện sẽ khác.

Con kiến mà kiện củ khoai… Củ khoai thì không sai và các bạn sẽ không bao giờ đúng.

1) Giấy phạt ở Đức, chạy quá tốc độ 53/40, phạt cảnh cáo 25 EUR. Vi phạm ngày 4/5, gửi giấy ngày 19/5. 3 tháng rồi sưu tập được hơn chục cái giấy.

2) Giấy phạt ở Pháp, chạy quá tốc độ 145/130, phạt cảnh cáo 45 EUR. Vi phạm ngày 11/7, gửi giấy ngày 11/9. Pháp tốt bụng nhất vì Pháp có gửi kèm phong bì để gửi thư lại. Đằng nào mình cũng không dùng vì mình trả tiền phạt online.

3) Giấy khiếu nại (trường hợp xe bị ăn cắp, xe cho mượn hoặc những trường hợp khác không phải chủ xe lái).

Bài gốc được đăng trên Facebook ngày 02/10/2017.

Xem trên Facebook ]]>
https://kanesladen.com/viet/phat-nguoi-o-chau-au/feed/ 0
Hành trình hạnh phúc https://kanesladen.com/viet/hanh-trinh-hanh-phuc/ https://kanesladen.com/viet/hanh-trinh-hanh-phuc/#respond Thu, 28 Sep 2017 14:09:30 +0000 https://kanesladen.com/?p=2604

“Có điều kỳ diệu xảy đến với những người thực sự biết yêu thương: họ càng cho nhiều, họ càng có nhiều. ”

Rainer Maria Rilke

(This is the miracle that happens every time to those who really love: the more they give, the more they possess.)

Bài viết mà tôi chia sẻ ở phần dưới, là của GS. Phạm Văn Trường. Bài viết hơi dài, và có một số phần mà tôi nghĩ rằng với những bạn đọc trẻ tuổi sẽ hơi khó hiểu cũng như cách viết mang một ít màu tôn giáo. Nhưng trên tất cả, nó kể lại được những sự kiện trong cuộc đời tác giả, và con đường dẫn ông tới thành công.

Bài viết của giáo sư cũng chứa đựng một phần cảm xúc của tôi, nhưng tôi nghĩ rằng, mình chưa đi được gần hết cuộc đời, chưa đủ trải nghiệm để có thể viết được như giáo sư vậy. Tôi mong bạn sẽ đọc hết vì những bài tôi share, phải thật sự là những bài có ý nghĩa và chất lượng.

Giáo sư Phan Văn Trường là chuyên gia cao cấp trong lĩnh vực đàm phán quốc tế, và là cố vấn của chính phủ Pháp về thương mại quốc tế. Ông đã được Tổng thống Pháp trao tặng Huy chương Hiệp sĩ Bắc Đẩu Bội Tinh (Chevalier de la Légion d’Honneur) năm 2007 nhờ công lao đóng góp vào việc phát triển nước Pháp.

Ông từng tham gia vị trí quản lý cấp cao của nhiều tập đoàn lớn trên thế giới, tham gia đàm phán các dự án lớn tại hàng chục quốc gia với tổng giá trị các hợp đồng hơn 60 tỷ USD. Ông là tác giả cuốn sách “Một đời thương thuyết”, gồm rất nhiều câu chuyện, kinh nghiệm hàng chục năm đàm phán ở hàng chục quốc gia.

(Phần này viết tặng những người bạn của tôi)

Khi tôi 17, với tính cách vô cùng nổi loạn của một thanh niên mới lớn, tôi đã tuyên bố với gia đình, tôi không cần ai lo cho nữa. Và tôi đã làm được, từ lúc ấy cho đến tận bây giờ. Khi tôi mới ngoài đôi mươi, tôi đã có thể tự mình mua được gần như tất cả thứ mà mình thích, những thứ mà người khác góp nhặt cả đời cũng chưa chắc có được. Tôi từng nghĩ đó là hạnh phúc.

Nhưng tôi đã sai, càng có nhiều tiền, tôi càng tự cảm thấy mình bất hạnh. 25, 26 tuổi, tôi bắt đầu cảm thấy rằng cuộc sống này không còn gì vui nữa. Tất cả những chốn xa hoa, những nơi mà tôi đến, những thứ mà tôi mua, không còn mang lại cho tôi cảm giác về niềm vui. Tất cả, cũng chỉ là một nơi khác, hay là, một thứ khác mà thôi.

Quả thật, lúc ở cái lứa tuổi còn rất trẻ, tôi hầu như chẳng nghĩ về tiền. Tôi vui vì mình đã được tự trải nghiệm, vui vì mình tự sống được giữa Sài Gòn. Vui vì những niềm vui của những người khác, những khách hàng của tôi. Vui vì sự phục vụ của mình, nhiều khi chẳng cần người ta báo đáp… Và tôi bắt đầu nhìn lại và nuối tiếc về quá khứ của mình, đầy đam mê và nhiệt huyết với tất cả mọi thứ. Thật lạ phải không, tôi nuối tiếc về những ngày mà tôi còn tay trắng!

Tôi biết, không chỉ có mình tôi cảm thấy như thế. Tôi có nhiều những người bạn già, và hầu hết – theo tiêu chuẩn xã hội, họ là những người được gọi thành đạt. Mọi người nhìn họ với những ánh mắt ngưỡng mộ. Nhưng chỉ những người thật sự thân tình với họ mới hiểu được, họ cũng tiếc nuối về quãng thời gian tuổi trẻ sôi nổi và đầy nhiệt huyết của mình. Và mong rằng được thêm một lần trở lại.

Mạng xã hội rất đa dạng, với đủ kiểu người. Mỗi ngày lên mạng, tôi thấy những người bạn trẻ của tôi, nhiều người đang hăng say làm việc. Một số người, tôi thấy rõ, đơn thuần chỉ vì tiền. Một số người thì lại luôn có suy nghĩ ỷ lại, chán chường, than thân trách phận vì cuộc sống và xã hội bất công…

Nhưng mặt khác, tôi cũng thấy những người bạn họ làm vì niềm vui và đam mê trong công việc. Nhìn những ánh mắt, những nụ cười đó, những niềm vui khi tận hưởng thành quả lao động của chính các bạn, tôi như được nhìn lại chính mình, những năm tháng tuổi đôi mươi.

Có những tình tiết trong bài viết của giáo sư, mà tôi có thể tự mình cảm nhận được, bởi chính tôi cũng đã từng trải qua. Tôi thật sự cảm thấy ngưỡng mộ cái cách mà giáo sư đã đối đãi với kẻ thù của cuộc đời mình ba mươi năm trước. Tôi hiểu ông nghĩ gì, bởi không có hắn ta, có lẽ cuộc đời của giáo sư cũng sẽ trôi qua êm ả, bình thường. Tôi ngưỡng mộ ông vì thật sự tôi chưa làm được như vậy.

Nhưng tôi thấy rằng, sau tất cả, những điều tồi tệ đến với mình đều có những lý do, mà có nhiều khi bản thân cũng không thể biết được. Cuộc sống đôi lúc mang đến những điều trắc trở, khó khăn. Nhưng chính những điều tồi tệ, những khó khăn khi mà chính mình đã vượt qua, chứ không phải những thuận lợi sẽ đem đến cho mình sự hạnh phúc. Và như lời mà GS. Phạm Văn Trường viết dưới đây, mà tôi thấy rằng rất đúng.

❝ Có lần tôi hỏi cha tôi: “Bố ạ, thế nào là thành công? Thế nào là một cuộc đời sung mãn và hạnh phúc?”

Ông nhìn đứa con và chậm rãi trả lời: “Người thành công là người muốn khẩn khoản chia lại những gì phúc lành đã ban cho mình. Chia lại tài sản, chia lại kiến thức, chia lại kinh nghiệm sống”.

Tôi lại hỏi cha: “Còn thế nào là hạnh phúc?” thì cha mới mỉm cười và ôn tồn chia sẻ với tôi: “Con ạ, hạnh phúc là cái gì con cảm nhận được khi con đã chia sẻ thật nhiệt tình, với tất cả lòng trong sáng từ bi.”

Và cha còn nói thêm: “Con hãy đem cả thân thế của con để xây dựng tình người, con hãy dùng tài sản riêng tư như là những viên gạch để kết nối và đoàn kết người với người. Con đừng bao giờ nhìn lên hay nhìn xuống mà coi mỗi người như là một người bạn đồng hành, đón nhận họ với những cá tính của họ, con hãy quý trọng ý kiến của mỗi người, vì chỉ có sự đa dạng mới làm nên một xã hội hùng mạnh, một đất nước trù phú.” ❞

Tôi mong tất cả những người bạn của tôi đều có được cả hai thứ, đó là hạnh phúc, khi nó đi liền với thành công. Những khổ ải hôm nay cũng chỉ là tạm thời. Đừng than vãn với tình thế mà chính mình có thể thay đổi được.

Những người hay “nhìn xuống”, đừng sống trên một đống của cải, tài sản và than rằng mình bất hạnh. Bởi chính việc nắm giữ quá nhiều, không muốn buông bỏ thứ gì hết – đó chính là cội nguồn bất hạnh. Còn những người hay “nhìn lên”, đừng lấy tiền bạc hay nhìn vào bất kỳ ai để lấy làm thước đo và chuẩn mực cho thành công, vì với suy nghĩ như thế, bạn chỉ tự làm khổ chính mình mà thôi.

Đó là những lời của rất nhiều người đi trước đã dạy bảo tôi. Khi tôi trẻ hơn bây giờ, tôi từng cười nhạt khi nghe những điều ấy từ người khác. Nên, tôi cũng chẳng ngạc nhiên nếu bạn cười nhạt vào lời những nói của tôi. Vì có những điều, chỉ thời gian mới có thể làm cho con người ta thấu hiểu được…

Chúc bạn một buổi sáng tốt lành.

(Viết ở một sân bay khác, ở một nơi nào đó trên trái đất này.)

Tôi chụp hình cùng Andrea – một nghệ sĩ múa, khi cô đang cùng đồng nghiệp của mình biểu diễn trên phố ở TP. Provence, Pháp. Câu chuyện này tôi sẽ kể sau, nhưng bạn có thấy đôi chân trần cáu bẩn của cô ấy không? Có thấy những thứ rác rưởi trên hè phố phía sau lưng cô không? Cô ấy đã diễn thật đam mê trên đường phố, ngay trên đống rác ấy. Và trên tay Andrea cầm chiếc nón, để xin tiền. Tôi là người cuối cùng mà cô ấy tiến đến, và cũng là người duy nhất nói chuyện với cô. Hãy nhìn Andrea, cô ấy có giàu có không, và cô ấy có hạnh phúc không? Câu trả lời thuộc về bạn.

Hành trình hạnh phúc

(Tác giả: GS. Phạm Văn Trường)

Năm ấy là năm 1963, tôi 17 tuổi.

Thật tôi sẽ nhớ mãi cái năm Mão ấy, tôi vừa bước chân tới nước Pháp để du học, thì tôi đã bị một người đồng hương tước mất gần hết tài sản ngay đêm đầu tiên.

Nếu vào thời điểm ngày hôm nay thì thực tình mà nói số tiền tôi mất hồi đó cũng không quá to, 3 ngàn đô-la. Nhưng đó là tất cả số tiền tôi đem đi để làm vốn cho ít nhất hai năm học, đối với một sinh viên không có nhà cửa gia đình anh em bên cạnh thì nó to lắm. Mà nó cũng rất to đối với cha mẹ tôi, vì đó cũng là tất cả số tiền cha mẹ tôi dành dụm để chuẩn bị cho con đi học ở nước ngoài. Với đồng lương công chức của cha tôi thì đó là công dành dụm từ nhiều năm về trước.

Thế nhưng ngay hôm đầu tiên tôi tới Pháp, mắt nhắm mắt mở, chân ướt chân ráo, giờ giấc ngược xuôi, thì tôi đã bị tước mất số tiền đó do một băng đảng du đãng ăn chơi, họ chuyên môn đón đầu những sinh viên còn ngây thơ vừa bước sang nước xa lạ. Tôi đã bị dọa bởi vũ khí, và tôi đã để tuột tất cả những gì có trong tay, cả số tiền khổng lồ được dành dụm bằng tình yêu của cha, được gói ghém từ bàn tay của mẹ. Và từ một thanh niên mới ra đời với nhiều ưu đãi, tôi đã biến trong khoảnh khắc thành một thằng bé vô gia cư, chưa có nghề nghiệp và nhất là không còn gì trong tay để phấn đấu, cũng như không có chỗ vịn thực sự, trên một đất nước mà mình chưa nói sõi tiếng người, chưa hiểu thực văn hóa, chưa có bạn, chưa có cả một tấm mền để trải nằm ban đêm.

Ngày đó đâu có như bây giờ, không có điện thoại di động, chỉ có telegram để báo tin khi cần, nhưng linh tính đã khuyên tôi không thông báo cho gia đình ở nước nhà. Vì chuyện đã rồi, việc báo tin chỉ làm cho cha mẹ lo thêm.

Thế là tôi một mình ôm bí mật rằng tôi đã trắng tay.

Vài chục năm sau, khi nghĩ lại sự cố đã xảy ra cho mình, thì tôi mới ngỡ ra là chính cái sự cố vô cùng bi đát ấy đã giúp cho tôi, một thằng bé 17 tuổi, sớm thành người.

* * *

Trùng lúc ở bên Pháp tôi bị trắng tay hết tiền, thì cha tôi lại bị sự cố tại nước nhà.

Một người bạn của cha đi công cán sang Pháp mới cho tôi thông tin không mấy vui về cha. Mẹ tôi có gửi ông bạn đó một lá thư trong đó mẹ dặn đi dặn lại là con cố cầm cự với số tiền mang theo càng lâu càng tốt, rồi đến khi gia đình ổn định trở lại thì mẹ sẽ gửi tiếp. Nào mẹ có biết sự thật phũ phàng phía bên này… Và tôi cũng viết vội vài hàng gửi mẹ qua tay của ông bạn rằng “mẹ đừng lo, số tiền cha mẹ cho con còn nguyên và nhờ đó con sẽ sống được thoải mái nhiều năm sắp tới”. Đó là lần đầu tiên tôi đã nói dối mẹ.

* * *

Vào những năm 60, xã hội Pháp không như ngày nay, đó là một xã hội tuy không kỳ thị nhưng vẫn khép kín. Người Pháp thì đã đành, nhưng ngay cả người Việt sống bên Pháp cũng không cởi mở như ngày nay. Ngày đó, chưa có các tiệm fastfood hay hamburger như McDonald’s hay Kingburger, nơi mà một người trẻ như tôi có thể kiếm việc dễ dàng để tự nuôi sống.

Thế nhưng, cũng vì tôi sang Pháp trễ so với niên học, nên tôi chỉ được đăng ký vào nội trú một trường ở ngoại ô xa, trường Francisque Sarcey ở Dourdan, cách Paris hơn 50 km. Cũng may cho tôi là tôi không được nhận vào các trường tại Paris, vì có lẽ tôi sẽ phải bỏ dở việc học do đời sống Paris quá đắt đỏ. Ngày ấy tại Dourdan, cái gì cũng rẻ, thêm vào đó, đây là một thị trấn rất nhỏ, gần như một cái làng lớn. Chính vì Dourdan nhỏ bé mà tôi đã tìm ra nơi nương tựa.

* * *

Trước hết tôi phải kể tới Cha Paul. Cha là cố đạo của nhà thờ Dourdan. Không có Cha có lẽ tôi đã không có ngày hôm nay.

Lần đầu tôi gặp Cha, là chính tôi đã mạnh dạn đến gõ cửa nhà thờ. Tối hôm đó, bụng đói, tôi đã mạo muội tìm đến nơi Thánh. Tôi vào nhà thờ, lòng bất an. Nhưng cánh cửa bên trong nhà thờ bất thình lình mở và Cha xuất hiện. Cha hiểu ngay tôi đang có vấn đề. Cha mời tôi vào nơi Cha tiếp khách. Cha không hỏi han gì mà lại chia ngay với tôi một khúc bánh mì. Cha nói: “Em vào đây chia sẻ bữa cơm của tôi.”

Từ ngày hôm đó, tôi mới thực sự có một người bạn đầu tiên trên đất Pháp, đó chính là Cha Paul. Cứ đến chủ nhật là tôi đến giúp việc trong nhà thờ Dourdan và được Cha cho một bữa cơm ấm áp. Lần đầu ra đời gặp “nhân loại” tôi đã có ngay được cảm nhận là nhân loại không phải là một ý niệm gì trừu tượng, mà là những gương mặt cụ thể và tích cực. Gương mặt đầu tiên của nhân loại đối với tôi là Cha Paul.

Cha đã có những nghĩa cử đơn giản nhưng chứa chan tình người. Cha Paul đã là người đầu tiên làm cho tôi thấu hiểu được rằng hạnh phúc là một thứ gì rất chân thật, trong sáng, ấm áp. Và chỉ cần mỗi tuần một buổi sáng chủ nhật giúp việc trong lễ nhà thờ cũng đủ cho tôi cảm nhận phẳng phất được niềm hạnh phúc đó suốt tuần.

Và cũng không có gì sung sướng hơn là biết rằng Chúa ở trên cao đã đoái nhìn xuống ban cho tôi phúc lành, mà vẫn biết rằng phúc lành chỉ là một mẩu bánh mì mộc mạc.

* * *

Trong đời sống nhà trường, tôi được nội trú, tôi còn nhận được sự yêu thương của vợ chồng gác dan. Nhìn từ ngoài, ông bà Jean trông rất dữ dằn. Có lẽ nghề gác cửa, cấm kẻ lạ xâm nhập vào khu vực nhà trường, cấm học sinh thoát ra ngoài đi bụi đời đã vẽ lên nét mặt của cặp vợ chồng tất cả cái nghiêm nghị của thế gian. Tuy nhiên, trái tim của họ bằng vàng. Ông bà Jean đã thấu hiểu cảnh ngộ của tôi ngay từ lúc tôi nhập học ngày đầu.

Bà ấy thường hay rày tôi, nhưng lúc nào bà cũng quan tâm. Một hôm bà bảo tôi: “Mày giặt giũ làm sao? Trông mày dơ bẩn thế kia, mày cởi hết quần áo ra đưa tao giặt”. Thế là tôi được bà giặt quần áo miễn phí, bà còn ngụy biện rằng đằng nào ông bà cũng có máy giặt, nhiều ít gì cũng thế. Tuy nhiên, bà còn ủi thẳng thắn cho từng chiếc sơ mi, chiếc quần. Đến khi tôi chụp ảnh gửi về cho mẹ thì mẹ tôi rất ngạc nhiên hồi âm ngay hỏi rằng ai giặt và trông nom cho tôi mà áo quần ngay ngắn thế. Sau này khi mẹ tôi sang Pháp, mẹ đã tỏ ý muốn đến cám ơn tận nơi ông bà Jean.

Tôi thì cứ bị bà Jean mắng hoài hoài, nhưng tôi hiểu đó là lời mắng của sự quan tâm, lời mắng để cải thiện một thanh niên không được sống bên gia đình của mình. Những lời mắng này thật mát mẻ trong lòng tôi.

Ông Jean thì lại thương tôi một cách cụ thể hơn. Cứ đến hai ngày cuối tuần, ông rủ tôi đi làm thêm. Ông chuyên sửa điện nước, đổ rác, sơn nhà, đổ nền, nạo ống khói… Thế là ông và tôi chia nhau việc. Ông nhận việc chuyên môn, còn tôi thì việc chân tay. Có lần, tôi nạo xong ống khói mặt mũi đen đủi quần áo lọ lem làm mọi người cười. Tôi cũng cười, cái cười của một đứa thanh niên thật hãnh diện vừa nhận được chút tiền để tự nuôi thân. Ông bà Jean dần dần coi tôi như một đứa cháu trong nhà. Tôi cảm nhận được hạnh phúc sâu đậm đó, rằng tôi đã được người bản xứ nhận lãnh. Chỉ được nhìn nhận như vậy thôi cũng đủ để làm cho tôi cảm thấy mình thật quá may mắn.

* * *

Ở trong trường tôi còn được một người khác giúp đỡ tôi rất nhiều. Đó là bà Monique, bà là y tá săn sóc sức khỏe của học sinh nội trú. Gọi là bà, nhưng bà chưa có chồng tuy đã quá trạc 50. Người ác miệng nói là bà không có nhan sắc nghiêng thành do đó mới khó lấy chồng. Nhưng đối với tôi, thì bà là một con người nhân hậu mà tôi sẽ không bao giờ quên. Tôi gặp bà lần đầu lúc tôi bị bệnh. Mùa đông năm 1963 kỷ lục lạnh, nhiệt độ xuống hơn 15 độ âm. Tôi thiếu quần áo ấm và sau một lớp thể dục ngoài trời tôi bị lạnh phổi và được đưa vào nằm phòng bệnh hai tuần.

Bà Monique mới hỏi tôi gia đình ở đâu, vì trên nguyên tắc, học sinh nhuốm bệnh phải được trả về gia đình, chứ giường bệnh nội trú chỉ là tạm thời, quá lắm là 2, 3 ngày. Sau khi tôi khai hết cảnh ngộ thì không những bà cho phép tôi ở lại mà bà còn chăm lo cho tôi thật tận tụy. Sau này, tôi thường hay lên thăm bà trong giờ chơi, tôi hay tặng bà một miếng bánh sô cô la hoặc là một bó hoa tôi hái trong rừng. Bà cũng thường viết thư trấn an mẹ tôi. Đây không phải là trách nhiệm của bà, tôi cảm nhận đó là lòng thương. Từ lúc đó, tôi mới lại hiểu cụ thể hơn thế nào là hạnh phúc. Hạnh phúc rút cục là sự cảm nhận tình thương mà mọi người dành cho mình. Nhưng trên hạnh phúc đó, còn có cái duyên mà Đấng trên cao đã sắp sẵn cho mình. Tại sao mình lại được hưởng đặc ân đó thì mình thực sự không biết.

Trường học của tôi có một tục lệ là cứ mỗi 15 ngày thì nhà trường tổng vệ sinh nên yêu cầu tất cả học sinh nội trú ra ngoài trong hai ngày cuối tuần. Tất cả học sinh đều đợi dịp đó để về với gia đình nên họ vui tíu tít. Ngược lại đối với tôi thì dịp đó lại gây cho tôi nhiều khó khăn vì tôi không có gia đình, không có nơi để về… Vào hai ngày cuối tuần đó người ta dọn giường của sinh viên nội trú, mở toang cửa số, khóa máy sưởi, rải thuốc Javel, phun vòi nước sát trùng để tổng tẩy uế.

Bà Monique là người đầu tiên cứu tôi, bà đề nghị tôi ở lại trong trường, nhưng ở tạm trong căn phòng dành cho người bệnh. Bà coi đó là một trường hợp bất khả kháng, do đó tôi không thể coi đó là giải pháp thường trực.

Tôi cũng có mấy người bạn Việt Nam ở trong nhà Lào Việt tại Cư Xá quốc tế cho phép tôi trải nệm ngủ lậu qua đêm. Ở đây ông gác dan biết chuyện nhưng ông ấy cũng tốt nên ông không cằn nhằn.

Nhưng riêng tôi lại còn có thêm một phương án khác. Một hôm, tôi gặp lại một bạn xưa tên là Lân, Lân mới rủ tôi tới nhà chị Trà. Chị Trà là một phụ nữ đã đứng tuổi có chân tu.

Nhà của chị Trà là một căn hộ nhỏ bé, vỏn vẹn có một phòng, ở ngoại ô Levallois. Tuy căn nhỏ bé nhưng lúc nào cũng đông sinh viên tới xin ngủ qua đêm. Chị bảo nhà của chị là nhà của Chúa, các em cứ tới trú.

Thế là đêm nào cũng có đứa trải nệm nằm la liệt dưới đất, có hôm năm đứa chúng tôi phải nằm sít gần nhau vì căn phòng nhỏ quá. Nhưng chúng tôi rất vui, vì không những được qua đêm miễn phí nhưng còn có sẵn một bếp nhỏ để nấu xào. Đông như thế làm cho chúng tôi như có gia đình bên cạnh. Hơn thế nữa, chính vì gặp gỡ nhau tại nhà chị Trà mà chúng tôi truyền cho nhau công việc làm để kiếm tiền thêm. Lân thì rủ tôi cùng đi hầu bàn, Hà thì chỉ cho những chỗ để mua trái cây rẻ, những hoa trái già héo sắp thối nhưng vẫn còn ăn được. Huy thì lại chỉ cho tôi một chỗ làm đêm được trả rất hậu hĩnh. Đó là những dịch vụ tại bệnh viện ít ai muốn làm và có chút rủi ro nếu không cẩn thận.

Từ lúc thường gặp những người bạn mới này, tôi không thiếu việc. Hễ mình chấp nhận viêc khó hoặc nặng nhọc thì kế sinh nhai đơn thuần không phải là một vấn đề. Nhận định này cho tôi có được tự tin. Tự tin rằng mình sẽ chẳng bao giờ sợ đói, chỉ một ý tưởng đó thôi đã làm cho tôi thấy cuộc đời đượm tươi màu hồng. Thật vui, thật hạnh phúc. Duy một cái là trong lớp học tôi không được xuất sắc cho lắm.

* * *

Cuối niên học 63-64, cuối cùng tôi cũng thi đậu. Điểm suýt soát, nhưng vừa vặn để lên Đại Học. Vừa đúng lúc đó thì cha tôi cũng hồi sức. Bao nhiêu mây đen phủ trên bầu trời của tôi như dần dần tản bay.

* * *

Phải mấy chục năm sau, tôi mới dám hồi tưởng lại cái thời kỳ kinh khủng đó. Vì khách quan mà nói, nó kinh khủng quá. Nhưng tại sao tôi không giữ lại một chút đắng cay là một điều tôi khó lý giải. Mẹ tôi, khi gặp lại tôi vài năm sau đó mới rõ sự thật, bà cứ khóc mãi, bà tự trách sao trót để đứa con yêu lâm vào cảnh ngộ quái dị như vậy. Nhưng trong lúc mẹ khóc thì tôi lại vui cười sung sướng ôm mẹ. Tôi còn nói với mẹ: “Mẹ ạ, suốt năm học ấy con không khổ chút nào mà rất sung sướng mẹ ạ, mẹ đừng khóc nữa vì chẳng có gì để khóc.”

* * *

Một hôm, vào năm 1994, tôi được cô thư ký đưa lên một đơn xin việc, lúc đó tôi đang làm phó Tổng giám đốc một tập đoàn đa quốc gia. Hồ sơ xin việc có cả hình của người nộp đơn. Tôi nhận ra ngay, đúng hắn, không thể sai, người đã cướp hết tài sản của tôi vào lúc tôi đang tập tễnh ra đời. Cô thư ký nể tôi, cứ mỗi khi có người Việt xin việc thì cô hay báo cáo trực tiếp cho tôi.

Tôi đã hít một hơi thở thật mạnh. Và chỉ trong một chớp mắt, tôi đã chỉ đạo “để cho Ban nhân sự xử lý bình thường đơn xin việc”, tôi không để lộ cho ai chuyện riêng của tôi. Có lẽ hắn cũng đã quên tôi và cả sự việc rồi, hơn 30 năm đã qua. Trong lòng tôi không có chút hận thù mà ngược lại tôi lại có cảm giác nhẹ nhõm hơn, cứ như đã trút được cái gì còn vướng mắc.

* * *

Nghĩ lại chuyện của tôi, tôi không khỏi bàng hoàng và cùng một lúc tôi có cảm giác hạnh phúc. Bàng hoàng vì có lẽ tôi sẽ không bao giờ sẵn sàng sống lại một thời kỳ như thế.

Nhưng tại sao tôi lại có cảm giác hạnh phúc từ sự trải nghiệm đó thì thực tình tôi không rõ.

Phải chăng tôi đã được hưởng trọn niềm hạnh phúc của một con người tự tạo nên. Từ bàn tay trắng tôi đã thành con người tôi ngày nay. Tôi đã lông bông nhưng chưa bao giờ bụi đời. Tôi mới khám phá ra rằng tôi đã được hưởng một cái ADN cứng cỏi, lấy tính hiền từ làm cách hành xử. Lấy nụ cười can trường để làm bia bảo vệ. Những thứ đó như có sẵn trong cơ thể. Rõ ràng tôi chỉ biết mỉm cười mà không biết khóc.

Phải chăng đó là do tính lạc quan. Tôi chưa bao giờ nhìn nỗi khó trước mặt như là một cực hình mà ngược lại tôi đã chỉ trông thấy những cơ hội được mở ra, thậm chí những thách thức rất đáng sống.

Phải chăng là tôi đã hiểu rất sớm rằng hạnh phúc bắt nguồn từ tình yêu thương. Tôi đã được nhà trường Dourdan yêu thương, Cha Paul yêu thương, ông bà gác dan yêu thương, bà y tá Monique yêu thương, chị Trà thánh thượng yêu thương. Thế giới của tôi vào lúc đó chỉ có thế nhưng đó là thế giới của những người tình nghĩa. Tình nghĩa và đoàn kết, biết cảm nhận, biết xót xa, biết chia sẻ. Chia sẻ hột cơm, chia sẻ mồ hôi, chia sẻ ngọt bùi.

Phải chăng là tôi luôn luôn có trong người tế bào hy vọng. Tương lai sẽ luôn luôn sáng nếu còn hy vọng. Thực ra, chính khi mình nằm tận đáy thì mình mới bám vào hy vọng để trông chờ. Từ đáy thì mình chỉ có thể vươn lên, tương lai chỉ có thể sáng hơn.

Phải chăng là tôi có một niềm tin mãnh liệt nơi Đấng trên cao. Tôi đã cầu nguyện rất nhiều. Nhưng, trong lời cầu nguyện tôi luôn luôn chỉ xin có thêm sức mạnh và sự soi sáng của Thượng đế chứ tôi chưa bao giờ xin những thứ khác. Và tôi ngạc nhiên tôi chưa bao giờ bị Đấng trên cao bỏ rơi.

* * *

Có lần tôi hỏi cha tôi: “Bố ạ, thế nào là thành công? Thế nào là một cuộc đời sung mãn và hạnh phúc?”

Ông nhìn đứa con và chậm rãi trả lời: “Người thành công là người muốn khẩn khoản chia lại những gì phúc lành đã ban cho mình. Chia lại tài sản, chia lại kiến thức, chia lại kinh nghiệm sống”.

Tôi lại hỏi cha: “Còn thế nào là hạnh phúc?” thì cha mới mỉm cười và ôn tồn chia sẻ với tôi: “Con ạ, hạnh phúc là cái gì con cảm nhận được khi con đã chia sẻ thật nhiệt tình, với tất cả lòng trong sáng từ bi.”

Và cha còn nói thêm: “Con hãy đem cả thân thế của con để xây dựng tình người, con hãy dùng tài sản riêng tư như là những viên gạch để kết nối và đoàn kết người với người. Con đừng bao giờ nhìn lên hay nhìn xuống mà coi mỗi người như là một người bạn đồng hành, đón nhận họ với những cá tính của họ, con hãy quý trọng ý kiến của mỗi người, vì chỉ có sự đa dạng mới làm nên một xã hội hùng mạnh, một đất nước trù phú.”

Những lời của cha còn văng vẳng bên tai. Nghĩ lại tôi vẫn choáng váng, và tôi chỉ mong suốt cuộc đời xứng đáng với ước niệm của cha.

(Nguồn: CafeBiz)

Bài gốc được đăng trên Facebook ngày 28/09/2017.

Xem trên Facebook ]]>
https://kanesladen.com/viet/hanh-trinh-hanh-phuc/feed/ 0