Cigarettes After Sex

Cigarettes After Sex

“- Was soll das heißen, das Schönste ist die Zigarette danach? … – Was für Sex habt ihr denn, dass ihr danach noch eine Zigarette halten könnt?”

“Này anh, anh có còn yêu em không?”

Tôi nhìn những dòng tin nhắn vô hồn, im lặng. Em biết đó là câu hỏi mà em sẽ không bao giờ có được câu trả lời từ chính tôi. Tôi cũng biết, em chỉ luôn hỏi tôi khi em không còn tỉnh. Có lẽ đó là cũng lý do mà tôi không trả lời em.

Em nói với tôi rằng những gì em có được ngày hôm nay là nhờ tôi. Tôi nhìn những dòng tin nhắn vô hồn, và cười nhạt. Em có được mọi thứ là nhờ chính em, nhờ tài năng của em. Tôi ư? Có chăng cũng chỉ là điểm bắt đầu.

Tôi không biết, thật sự thì em còn yêu tôi, hay là hận tôi đến tận cùng. Tôi không hỏi, bởi tôi biết câu trả lời cũng chỉ có thể là một trong hai thứ đó mà thôi. Đối với tôi mà nói, thì chẳng có câu trả lời nào là quan trọng.

Em xinh đẹp, hạnh phúc và đang ở trên đỉnh cao nhất của cuộc đời mà một con người có thể mơ tới, đó mới là điều khiến tôi vui. Bởi, những gì tôi đã từng nhìn nhận đã trở thành hiện thực… Tôi đúng rồi, em thấy chưa?

.
.
.

Em nói chú tài xế đi rồi. Bạn em sẽ đưa em về.

Em, không còn là cô bé ngày nào đứng khóc một mình nơi phi trường. Em, không bao giờ còn phải thấy tôi nghiêm khắc đuổi em đi nữa. Em, cũng chẳng còn phải nói dối tôi để vào góc quán quen của em và uống…

Tôi biết là em đã khóc thật nhiều, và đã say thật nhiều. Tôi giận em, bởi tôi biết tôi không còn đó để đưa em về. Nhưng nếu đổi lại là tôi, thì tôi cũng thế. Tôi không lo, cũng chẳng giận nữa. Em cũng giống như tôi, chẳng bao giờ uống đủ say để phải cần tới người khác đưa về.

Đó là lần cuối cùng em khóc thật nhiều. Xét cho cùng, với những người như tôi và em, cái quyền được khóc là một điều xa xỉ. Em thì lại mạnh mẽ hơn tôi rất nhiều…

Tôi về, tuyết trắng. Khoảng sân trước nhà không còn những mẩu thuốc lá hút dở dang như trước. Từ dạo ấy, tôi bắt đầu lơ đễnh nhìn trên đường, để mỗi chiếc xe đi qua, tôi tìm những con số đã từng là quen thuộc. Nhưng tôi không bao giờ thấy chúng thêm một lần nào nữa. Và tôi đã ngưng tìm tiếp tự bao giờ.

Ừ, thì cũng không còn quan trọng. Một lần tôi đánh cược với Chúa là quá đủ. Chúa đã dạy cho tôi một bài học, để tôi thấy mình thật là yếu đuối và nhỏ bé.

Phải, Chúa đưa tôi đến với em. Còn tôi, đã chấp nhận thua cuộc với Ngài để rời xa em…

.
.
.

“- What does that mean, the nicest thing is the cigarette afterwards? … – What kind of sex do you have that you can hold a cigarette afterwards?”

Tiếng kim loại va vào nhau khô khốc. Những tia sáng li ti bắn tung toé về một phía. Mùi xăng thơm quyện vào điếu thuốc ẩm ướt nhàu nhĩ. Một đốm lửa nhỏ từ chiếc zippo cũ làm sáng cả màn đêm, và biến mất thật nhanh.

Một làn khói trắng tỏa ra khắp gian phòng. Làn khói ra đi thật nhanh, để lại một đốm sáng đỏ rực, bay lơ lửng giữa màn đêm. Đốm lửa chẳng đủ để soi sáng hai thân thể trần trụi, ướt đẫm mồ hôi đang dựa sát vào nhau.

Đừng bao giờ xa em…

Hai chiếc ly đứng kiêu hãnh trên bàn, khinh khỉnh nhìn đống vỏ chai đang nằm say xỉn.

.
.
.

“So, what kind of sex do you have that you can hold a cigarette afterwards?”

Tôi không rõ nữa. Tôi chỉ biết có một kiểu làm tình như thế thôi. Và kiểu đó gọi là…

“Lần cuối.”

Bài gốc được đăng trên Facebook ngày 07/09/2018.

Xem trên Facebook

Bình luận

Địa chỉ email bạn nhập sẽ không hiển thị ra ngoài.Các trường yêu cầu nhập *

*

Scroll To Top