Bữa nay bị gãy móng tay vì xài đồ LV nhiều quá (xài công cụ LÀM VƯỜN nhiều quá chứ không có tiền mua đồ EO-VÌ…!), mà thèm chơi đàn nên lôi miếng pick ra gảy tưng tưng chơi. Cái miếng pick theo mình ít nhất cũng ngót chục năm do một người bạn trước đây tặng. Qua bao nhiêu sự thay đổi, vậy mà không mất, kể cũng lạ. Đôi khi những thứ quý giá không nhất thiết phải là những thứ có nhiều giá trị về mặt vật chất. Hôm nay quạt chả bài “Que Sera, Sera”, nhân tiện kể chuyện trà dư tửu hậu về cái bài hát này, ai thích thì đọc cho vui.… Đọc tiếp “Que Sera Sera – Biết ra sao ngày sau”
Hoa Violet ngày thứ tư (Les violettes du mercredi) Truyện Ngắn André Maurois Thân Trọng Sơn giới thiệu André Maurois, tác giả Pháp (1885-1967), để lại hơn 100 tác phẩm thuộc đủ mọi thể loại: Nhiều tiểu thuyết tâm lý (Bernard Quesnay, Climats-có người dịch là Tâm cảnh, Terre promise-Đất hứa, Les Roses de septembre – Những đóa hồng tháng chín) có cuốn gần với truyện vừa và truyện ngắn, có khi có hơi hướng truyện giả tưởng (Le peseur d’âmes-Người cân linh hồn, La machine à lire les pensées-Máy đọc tư tưởng. Có những tác phẩm nghiên cứu, khảo luận (Un art de vivre-Một nghệ thuật sống, Sept visages de l’amour-Bảy khuôn mặt tình yêu,Au commencement était l’action-Khởi đầu là hành động…) Ông còn là nhà viết sử với các cuốn Histoire de l’Angleterre (Lịch sử nước Anh), Histoire des Etats-Unis (Lịch sử Hoa Kỳ), Histoire de France (Lịch sử nước Pháp).… Đọc tiếp “Hoa Violet ngày thứ tư”
“Hoa là những thứ ngọt ngào nhất mà Chúa đã từng tạo ra và quên tặng cho chúng một tâm hồn.” Henry Ward Beecher (Flowers are the sweetest things God ever made and forgot to put a soul into.) “Hoa violet ngày thứ tư” là tên truyện ngắn của nhà văn Pháp André Mauroix nổi tiếng kể về chuyện tình lãng mạn của anh lính André và cô ca sĩ Jennie xinh đẹp, lừng danh một thời. Cứ mỗi chiều thứ tư, chàng lính trẻ ôm một bó hoa violet với lòng náo nức, rạo rực đến Nhà hát Lớn Paris để chờ tặng cho được cô ca sĩ những đóa hoa tươi thắm.… Đọc tiếp “Chuyện tình Hoa Violet ngày Thứ Tư”
Không ngủ được, lại lôi rượu ra ngồi uống để say và ngủ. Thói quen từ bao nhiêu năm tháng ở Sài Gòn vẫn chẳng thể nào bỏ được. Cái không khí trong lành, tĩnh mịch của mùa hè nơi đây làm tôi nhớ đến những đêm Sài Gòn không ngủ. Sài Gòn buổi đêm không còn cái vẻ ồn ã náo nhiệt. Những con đường đông đúc vào ban ngày trả lại sự yên bình như nó vốn có vào buổi đêm. Tôi cứ len lỏi trên những con đường ấy, tới những con hẻm nhỏ, cả đêm cho đến khi trời gần sáng và rồi lại trở về nhà, thường là khi đã tỉnh hết cơn say.… Đọc tiếp “Một thoáng nhớ Sài Gòn”
Ở đời chỉ có những kẻ sợ thất bại và không dám làm gì mới là thất bại thật sự. Một khi có cố gắng, nhất định sẽ có thành quả! Có một chàng thanh niên người Na Uy đã vượt biển đến nước Pháp để ghi danh thi vào Học Viện Âm Nhạc Paris (Conservatoire de Paris) nổi tiếng thế giới. Trong giờ thi, mặc dù anh ta đã cố gắng hết sức để thể hiện khả năng của mình với một trạng thái tốt nhất nhưng vẫn không được tuyển chọn. Ban giám khảo đã cân nhắc nhiều mặt để vớt chàng thí sinh tài năng, nhưng lá phiếu quyết định của một vị giám khảo rất nghiêm khắc và khó chịu, cố tình vạch lá tìm sâu, để rồi cuối cùng vẫn đánh rớt chàng trai trẻ.… Đọc tiếp “Chuyện chàng thanh niên, cây vĩ cầm và những đồng xu”
(Nhìn lại mình hồi ấy, thật mafia!) 😂 * Chút cảm xúc viết tặng các anh chị, các em lớp CEO 107 và cho những người bạn làm kinh doanh của tôi. Hôm nay làm việc xong thấy hình trên Facebook của Hải và hình ngày này năm ấy trên Facebook của anh Bảo, cũng như gặp lại một người anh đã lâu không nhìn thấy, cũng trên Facebook. Tôi không tin vào sự tình cờ, nên ngồi ghi ra vài dòng, cũng như trả hình từ thiện Bình Phước cho các anh chị, vì đã giữ cho riêng mình gần 4 năm nay… Anh nâng cốc giữa mùa thu Hà Nội Lời trâm ngâm như gió thoảng qua chiều: “Đời doanh nhân mồ hôi hòa nước mắt Đã bao giờ đong để biết bao nhiêu…” (Đời doanh nhân – Bùi Hoàng Tám) Tôi đến với Pace năm 2012 sau một lần khủng hoảng, khi CEO cũ của công ty vì bất đồng với tôi nên đùng đùng đòi nghỉ việc.… Đọc tiếp “Những ngày xưa thân ái”
(Cảnh báo: Bài viết có một số thuật ngữ kinh tế, ngôn từ chợ búa 18+, cũng như văn phong ba xu dài lê thê. Ai dị ứng với một trong ba, hoặc cả ba thì đừng xem, tốn thời gian.) Mở đầu: Nếu như các bạn nào có add friend tôi thì hẳn sẽ thấy mừng cho tôi vì hôm qua tôi đã tìm được việc, đó là đi bưng phở. Công việc mới cũng khá nặng nhọc nhưng được cái cũng vui vì được gặp nhiều người, nhất là những người lịch sự. Nói gì thì nói, tụi Tây lông ăn phở lịch sự hơn Việt Nam nhiều, ăn ngon thì khen mà dở cũng không gọi thằng bưng phở ra mà chửi xa xả vào mặt như ở nhà (dù thằng bưng phở có tội tình gì đâu).… Đọc tiếp “Tô phở Bitcoin”
“Nếu bạn muốn một kết thúc hạnh phúc, điều đó phụ thuộc, dĩ nhiên, vào nơi bạn ngừng câu chuyện của mình.” Orson Welles (If you want a happy ending, that depends, of course, on where you stop your story.) * Bài viết này tôi gửi tặng cho một người bạn đặc biệt, những con “sâu rượu” khác, bạn của tôi, và tặng cho chính tôi. Tôi đến Bodegas El Grifo vào một buổi chiều đầy nắng và gió, như mọi buổi chiều khác trên đảo Lanzarote. Nằm ở cực đông của quần đảo Canary, Lanzarote là hòn đảo lớn thứ tư trong bảy hòn đào thuộc quần đảo này.… Đọc tiếp “Những cánh đồng nho từ Sao Hỏa”
“Đừng phân trần – bạn bè bạn không cần nó, và kẻ thù của bạn đằng nào cũng sẽ chẳng tin.” – Elbert Hubbard Tác giả: Brett & Kate McKay Đừng than phiền; đừng giải thích. Câu cách ngôn ngắn gọn đầy súc tích này lần đầu tiên được phát biểu bởi vị thủ tướng nước Anh Benjamin Disraeli, và sau này được thừa nhận như là một phương châm sống bởi rất nhiều những người Anh có địa vị cao khác – từ các thành viên hoàng gia, cho tới các đô đốc hải quân, hay những vị thủ tướng đồng nghiệp như Stanley Baldwin và Winston Churchill.… Đọc tiếp “Đừng than phiền, đừng giải thích”
“Con người không thể khám phá ra những đại dương mới cho đến khi anh ta có dũng khí để rời mắt khỏi bờ biển.” Andre Gide (Man cannot discover new oceans unless he has the courage to lose sight of the shore.) Kỷ niệm sáu tháng ngày giỗ GoPro. R.I.P em!… “MS Zenobia” Một ngày đầu tháng 11, tôi quay trở lại Larnaca sau gần 1 tuần rong ruổi trên khắp hòn đảo Cyprus. Tới Larnaca vào lúc trời chập tối, sau khi check-in vào khách sạn xong thì tôi chỉ còn đủ tăng động để đi khám phá quán ăn bên kia đường!… Đọc tiếp ““MS Zenobia””
Mối tình “của hiếm” trong làng giải trí Hollywood này đã chứng mình một điều rằng trong tình yêu không có điều gì là không thể. Người đàn bà dám sống – dám yêu Sam Taylor sinh năm 1967 tại miền nam nước Anh.Từ khi còn nhỏ, cô gái Sam Taylor đã sống trong những tháng ngày vô cùng tự ti và nhút nhát vì luôn nghĩ mình ngốc nghếch hơn chúng bạn. Ngày ấy, Sam Taylor thường sở hữu kết quả học tập không mấy xuất sắc dù luôn nỗ lực học tập. Năm 15 tuổi, Sam Taylor đón nhận cú sốc đầu đời khi chứng kiến mẹ của mình dứt áo ra đi vì một người đàn ông khác.… Đọc tiếp “Già và xấu thì sao, cô ấy vẫn là vợ của người đàn ông đẹp trai nhất nhì thế giới”
Ngày quốc tế lao động, người ta được đi chơi, riêng mình thì phải lao động. Có chút tủi thân… Nghệu nghệu tí cho đỡ ngứa miệng rồi làm việc tiếp. Giờ mới thấm thía câu của các chị em… Thà khóc trên ô tô còn hơn cười trên xe đạp. Ước gì có ai đó vớt mình về nuôi… Tôi có một nỗi buồn thặc đẹp 😂 P/S: Hình chả liên quan! Bài gốc được đăng trên Facebook ngày 01/05/2017. [button color=”blue” size=”small” link=”https://www.facebook.com/100010447354186/videos/414998408858401/” target=”blank” ]Xem trên Facebook[/button]
Trong khi đợi bạn tôi ở sân bay, tôi đã chứng kiến những khoảnh khắc đáng quí nhất đời mình. Và chuyện đó xảy ra chỉ cách nhà tôi khoảng nửa mét. Tôi thấy một người đàn ông sách 2 chiếc túi nhỏ. Anh ta dừng lại ngay cạnh tôi, nói người nhà anh đang chờ. Đầu tiên anh ta cúi xuống đứa con trai nhỏ nhất chỉ khoảng 5 hay 6 tuổi, hôn nó thật thắm thiết. Hai cha con ôm chặt lấy nhau trông thật tình cảm. Rồi người ta lùi lại một bước, nhìn vào mắt cậu bé và nói: “Gặp lại con thật vui quá, bố nhớ con lắm!”.… Đọc tiếp “Về nhà”
Trên đường đời, mỗi người đều có sự lựa chọn của riêng mình. Có đôi khi, chúng ta không nhìn thấy hạnh phúc của chính bản thân mình, cứ luôn nhìn về phía hạnh phúc của người khác. Quả thật, mọi việc trong cuộc sống luôn không thể như ý được, “có mất thì mới có được”. Cùng đọc 9 mẩu chuyện ngắn dưới đây và suy ngẫm: #1 Một người cha nọ không tìm thấy đồng hồ nên rất tức giận, tìm khắp nơi cũng không thấy. Đến khi ông ra ngoài rồi, con trai ông lặng lẽ vào phòng, chỉ một lúc sau đã tìm thấy chiếc đồng hồ.… Đọc tiếp “9 mẩu chuyện đáng suy ngẫm: Trên đường đời, mỗi người đều có sự lựa chọn của riêng mình”
Chúng ta luôn phải đối mặt với khó khăn, cả sự nản chí trong cuộc sống nhưng ta luôn có quyền lựa chọn cách giải quyết mọi vấn đề. Với Sparky, việc học rất quan trọng nhưng cũng là điều không tưởng. Bởi cậu trượt tất cả các môn ở lớp 8. Cậu thi rớt môn vật lý trong trường trung học và lãnh điểm 0. Sparky rớt luôn môn tiếng Latin, môn đại số và tiếng Anh. Cậu cũng chẳng khá hơn ở môn thể dục. Rồi dù đã cố xin vào đội đánh golf của trường nhưng cậu nhanh chóng thua ngay trận đấu quan trọng duy nhất của mùa giải và cũng thua nốt trận đấu vớt.… Đọc tiếp “Niềm tin của người luôn thất bại”
“Bình yên không phải là đã quên một người. Mà là vẫn nhớ nhưng đã thôi không còn đau lòng về nhau thêm nữa.” Xem thêm: Một chuyến bay quá cảnh
“Bình yên không phải là đã quên một người. Mà là vẫn nhớ nhưng đã thôi không còn đau lòng về nhau thêm nữa.” Đã từ lâu, có rất ít điều còn có thể làm tôi cảm động… Trên máy bay, tôi tình cờ gặp một cặp vợ chồng. Vốn tôi không để ý gì nhiều đến họ kể từ khi họ vào ghế ngồi cạnh tôi, bởi vì đối với tôi thì đây cũng chỉ là một chuyến bay khác trong cuộc đời, và họ cũng chỉ là những hành khách khác. Tôi chỉ bị ấn tượng với người đàn ông, khi tôi đứng lên để lấy cuốn sách mà tôi bỏ trong va li kéo đặt trên hộc để đồ trên cao của máy bay, thì ông ấy đã đứng sau lưng tôi từ lúc nào, kiên nhẫn đợi tôi lấy xong và nở một nụ cười hiền hậu cùng với một cái khoát tay, ra hiệu cho tôi đứng ra và nhường lối đi cho họ vào trong.… Đọc tiếp “Một chuyến bay quá cảnh”
Là vị Tổng thống thứ 16, Abraham Lincoln đã đi vào lịch sử nước Mỹ không chỉ vì tài năng chính trị mà còn bởi nhân cách cao thượng hiếm có. Câu chuyện nổi tiếng của ông dưới đây cho người ta nhiều dư vị. Lincoln là con thứ hai trong một gia đình nông dân ở biên giới nước Mỹ. Mẹ mất sớm, từ nhỏ Lincoln đã phải lao động chân tay rất vất vả, làm thuê, khuân vác trong nông trại. Xuất thân có phần thấp hèn, lại không có được sự nghiệp chính trị ấn tượng tuy nhiên năm 1860 ông bất ngờ đắc cử Tổng thống nhờ chính sách ôn hoà, yêu hoà bình của mình.… Đọc tiếp “Bị gọi là ‘thằng đóng giày’, Tổng thống Lincoln đáp trả ra sao?”
Trên đời này có 3 việc: – Việc của bản thân – Việc của người khác – Việc của ông trời Chúng ta thường buồn phiền vì: – Quên mất việc của bản thân – Thích xen vào việc của người khác – Lo lắng về việc của ông trời Muốn vui vẻ thật ra rất đơn giản, chỉ cần: – Làm tốt việc của bản thân – Đừng xen vào việc của người khác – Và kệ mẹ ông trời đi nè! 😂 Đang lo chuyện bản thân… Nên thật ra… chỉ muốn hỏi là mình có nên để lại kiểu tóc cũ không.… Đọc tiếp “Mấy năm mọc tóc”
Vài ngày trước, tôi đọc được một bản tin, với hình ảnh một cậu bé lượm ve chai xếp ngay ngắn lại những đôi giày cho các bạn đang đi dã ngoại. Tới ngày hôm nay, có vẻ như đó vẫn là tin hot trên các báo. Hôm nay, tôi đọc CafeF trong lúc ăn trưa với chủ đề này, nhưng ở một góc nhìn khác – một vài viết của một chuyên gia truyền thông, nói về “Marketing 3.0 và thời của Marketing tử tế” (!) Tôi thích đặt ra những câu hỏi và lật ngược lại vấn đề. Vào lúc lần đầu tiên xem những hình ảnh ấy, tôi tự hỏi cách giáo dục nào đã khiến cho đứa trẻ bốn tuổi đáng yêu đó tự giác làm cái việc là đi xếp dép cho các bạn xa lạ, xếp cả những đôi dép của các cô giáo thành một hàng thẳng tắp, thậm chí còn xếp những đôi dép theo hướng xoay ra ngoài để cho các bạn khi đứng dậy chỉ việc xỏ chân vào.… Đọc tiếp “Những điều tương phản”